Nước mắt của Minh Thiên không kìm nén được, lăn dài xuống mu bàn tay Bạch Nhạn.
Nhân viên phục vụ đưa trà lên, nhìn thấy người đàn ông mặc đồ sĩ quan nước mắt đầm đìa, nhất thời sững sờ, không dám cử động.
Bạch Nhạn mỉm cười bảo cô ấy đặt đồ xuống, lấy một chiếc khăn giấy trên bàn đưa cho Minh Thiên.
- Tiểu Nhạn, tại sao ban đầu chúng ta lại dễ dàng từ bỏ tình cảm này đến thế? Nếu chúng ta kiên trì chưa biết chừng sẽ có ngày bố mẹ anh thay đổi ý kiến. – Thương Minh Thiên đau khổ hỏi.
Sẽ không có ngày như thế.
Nếu cô và Thương Minh Thiên có một phần nghìn tia hy vọng, Bạch Nhạn cảm thấy mình sẽ cố gắng nỗ lực một vạn lần.
Cô đến với cuộc đời này, là sự kết hợp sai lầm của một con tinh trùng và trứng. Sự kết hợp sai lầm ấy, khiến cuộc đời cô tối tăm mờ mịt. Minh Thiên, là nguồn sáng duy nhất trong quãng đời trưởng thành cô độc của cô.
Minh Thiên không hay biết rằng, sau khi mẹ anh tuyệt thực để yêu cầu anh cắt đứt quan hệ với Bạch Nhạn, cô đã từng vứt bỏ lòng tự trọng để tới tìm bố mẹ anh, nói với họ là cô sẽ yêu thương họ, hiếu kính họ giống như anh, coi họ như bố mẹ đẻ của mình. Cô van xin họ đồng ý cho cô và Minh Thiên qua lại với nhau.
Bà Thương bỗng nhổ một bãi nước bọt vào mặt cô, vỗ bàn cao giọng chửi bới, nói trừ khi bà ta chết.
Ông Thương liếc xéo cô, chỉ vào bức tường sân nhà cô, nói cô còn dám quấy rối Minh Thiên, ông ta sẽ đập đầu vào tường tự tử trước cửa nhà cô.
- Mẹ cô thấy người đàn ông nào vừa mắt thì bất kể già trẻ, có vợ hay chưa cũng đều tìm đủ mọi cách quyến rũ họ. Cô với mẹ cô là cùng một giuộc, bây giờ thấy Minh Thiên nhà tôi tốt thì quấn lấy nó không biết xấu hổ. Hừ, chỉ cần bọn tôi còn sống trên đời này một ngày, thì cô hãy từ bỏ suy nghĩ này đi. – Ông Thương huơ tay múa chân.
Cô cắn môi, lẳng lặng lau bãi nước bọt trên mặt, bước ra khỏi sân nhà Minh Thiên, chân mềm nhũn.
Về đến nhà, bà Bạch Mộ Mai khoanh tay dựa vào tường, trừng mắt với cô, hừ một tiếng.
- Mắt con cũng tinh nhỉ! Cái loại ba láp đó có gì là tốt? Tiền không có, nhà cũng không, ngồi ăn cơm chung bàn với họ mẹ còn phát buồn nôn! Con phải giữ phong độ một chút được không!
Cô không thèm nhìn bà Bạch Mộ Mai mà đi thẳng vào trong phòng.
Tim, lạnh như băng giá mùa đông.
Sau này, khi Minh Thiên gạt bỏ mọi áp lực, thổ lộ tình cảm với cô, cô bỗng cảm thấy thanh thản. Trong những năm tháng đẹp đẽ nhất, thuần khiết nhất của đời người, họ đã từng yêu nhau chân thành, vậy là đủ. Có thể cùng nắm tay tới lúc bạc đầu hay không, không còn quan trọng.
Trong trái tim cô, Minh Thiên luôn có một chỗ đứng đặc biệt.
Trong trái tim Minh Thiên, cô vĩnh viễn chiếm một vị trí.
Tình cảm này giống như bông hồng giấy, sẽ luôn giữ được màu sắc tươi tắn, vượt qua năm tháng, vượt qua mưa bão.
Cô không mong đợi gì hơn, cô rất hạnh phúc, cô không luyến tiếc.
Bây giờ Minh Thiên có một người bạn gái xuất sắc như vậy, cho dù không phải là cô, nhưng cô vẫn thấy vui.
- Thưa anh chị, đồ ăn đã mang lên đủ rồi ạ.
Cô gái phục vụ đặt chiếc niêu đất bốc khói lên bàn, nhe răng cười.
Bạch Nhạn sực tỉnh lại từ trong hồi ức, cảm ơn cô phục vụ.
- Minh Thiên, cơm này thơm quá! Em muốn ăn hết sạch luôn.
Bạch Nhạn nghiêng đầu, làm một động tác nuốt nước bọt rất khoa trương.
Thương Minh Thiên cười chua chát, bỏ gia vị vào trong cơm, chầm chậm trộn đều, sau đó đối với Bạch Nhạn, tiện thể lấy món trứng rán trước mặt Bạch Nhạn. Hồi nhỏ, để tiết kiệm thời gian và tiền bạc, món Bạch Nhạn thường nấu nhất là trứng rán. Ăn nhiều quá, sau này nhìn thấy trứng rán là không khỏi nhăn mặt.
Đáp án cho câu hỏi đó, khi anh tới Học viện Phi công, cũng có lẽ là trước thời điểm đó, anh đã biết. Nhưng trong lòng đôi lúc vẫn không cam tâm, vẫn khao khát phép màu xuất hiện, khao khát bố mẹ có thể nhận ra được sự trong sạch của Bạch Nhạn, từ đó xóa bỏ thành kiến đối với cô.
Sự thực chứng minh đó chỉ là một giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực.
Được nên duyên vợ chồng với người mình yêu, là điều hạnh phúc nhất trên cuộc đời này.
Nhưng cuộc đời này, anh và Bạch Nhạn đã bị an bài là sẽ bỏ lỡ nhau.
Không phải là không nuối tiếc, không phải là không xót xa.
Cái gọi là hẹn ước ban đầu, chẳng qua chỉ là sự kiên cường mà cả hai cố gắng gượng.
Bạch Nhạn và anh đều nỗ lực thực hiện.
Bạch Nhạn nói với anh cô yêu rồi, sắp sửa kết hôn. Anh nói anh cũng có bạn gái rồi.
Thực ra cô gái trong tấm ảnh mà anh cho Bạch Nhạn xem chỉ là bạn chiến đấu của anh, công tác trong đoàn văn công, có thiện cảm với anh, luôn tìm mọi cơ hội đến đại đội bay của anh để tìm anh. Đó là cô gái anh rất tôn trọng, trẻ trung, hoạt bát, đa tài đa nghệ, thẳng thắn cởi mở, nhưng với cô ấy, anh không thể nảy sinh thứ tình cảm giống như đối với Bạch Nhạn.
Anh và cô ấy, hiện giờ chỉ là bạn bình thường. Lần này, anh thăm nhà, cô gái đó kêu gào muốn tới nhà anh chơi.
Anh sững lại, nghĩ rằng chỉ cần được tận mắt chứng kiến Bạch Nhạn hạnh phúc, thế là anh bèn đưa cô gái đó về nhà, sau đó thử qua lại với cô ấy.
Nhân viên phục vụ đưa trà lên, nhìn thấy người đàn ông mặc đồ sĩ quan nước mắt đầm đìa, nhất thời sững sờ, không dám cử động.
Bạch Nhạn mỉm cười bảo cô ấy đặt đồ xuống, lấy một chiếc khăn giấy trên bàn đưa cho Minh Thiên.
- Tiểu Nhạn, tại sao ban đầu chúng ta lại dễ dàng từ bỏ tình cảm này đến thế? Nếu chúng ta kiên trì chưa biết chừng sẽ có ngày bố mẹ anh thay đổi ý kiến. – Thương Minh Thiên đau khổ hỏi.
Sẽ không có ngày như thế.
Nếu cô và Thương Minh Thiên có một phần nghìn tia hy vọng, Bạch Nhạn cảm thấy mình sẽ cố gắng nỗ lực một vạn lần.
Cô đến với cuộc đời này, là sự kết hợp sai lầm của một con tinh trùng và trứng. Sự kết hợp sai lầm ấy, khiến cuộc đời cô tối tăm mờ mịt. Minh Thiên, là nguồn sáng duy nhất trong quãng đời trưởng thành cô độc của cô.
Minh Thiên không hay biết rằng, sau khi mẹ anh tuyệt thực để yêu cầu anh cắt đứt quan hệ với Bạch Nhạn, cô đã từng vứt bỏ lòng tự trọng để tới tìm bố mẹ anh, nói với họ là cô sẽ yêu thương họ, hiếu kính họ giống như anh, coi họ như bố mẹ đẻ của mình. Cô van xin họ đồng ý cho cô và Minh Thiên qua lại với nhau.
Bà Thương bỗng nhổ một bãi nước bọt vào mặt cô, vỗ bàn cao giọng chửi bới, nói trừ khi bà ta chết.
Ông Thương liếc xéo cô, chỉ vào bức tường sân nhà cô, nói cô còn dám quấy rối Minh Thiên, ông ta sẽ đập đầu vào tường tự tử trước cửa nhà cô.
- Mẹ cô thấy người đàn ông nào vừa mắt thì bất kể già trẻ, có vợ hay chưa cũng đều tìm đủ mọi cách quyến rũ họ. Cô với mẹ cô là cùng một giuộc, bây giờ thấy Minh Thiên nhà tôi tốt thì quấn lấy nó không biết xấu hổ. Hừ, chỉ cần bọn tôi còn sống trên đời này một ngày, thì cô hãy từ bỏ suy nghĩ này đi. – Ông Thương huơ tay múa chân.
Cô cắn môi, lẳng lặng lau bãi nước bọt trên mặt, bước ra khỏi sân nhà Minh Thiên, chân mềm nhũn.
Về đến nhà, bà Bạch Mộ Mai khoanh tay dựa vào tường, trừng mắt với cô, hừ một tiếng.
- Mắt con cũng tinh nhỉ! Cái loại ba láp đó có gì là tốt? Tiền không có, nhà cũng không, ngồi ăn cơm chung bàn với họ mẹ còn phát buồn nôn! Con phải giữ phong độ một chút được không!
Cô không thèm nhìn bà Bạch Mộ Mai mà đi thẳng vào trong phòng.
Tim, lạnh như băng giá mùa đông.
Sau này, khi Minh Thiên gạt bỏ mọi áp lực, thổ lộ tình cảm với cô, cô bỗng cảm thấy thanh thản. Trong những năm tháng đẹp đẽ nhất, thuần khiết nhất của đời người, họ đã từng yêu nhau chân thành, vậy là đủ. Có thể cùng nắm tay tới lúc bạc đầu hay không, không còn quan trọng.
Trong trái tim cô, Minh Thiên luôn có một chỗ đứng đặc biệt.
Trong trái tim Minh Thiên, cô vĩnh viễn chiếm một vị trí.
Tình cảm này giống như bông hồng giấy, sẽ luôn giữ được màu sắc tươi tắn, vượt qua năm tháng, vượt qua mưa bão.
Cô không mong đợi gì hơn, cô rất hạnh phúc, cô không luyến tiếc.
Bây giờ Minh Thiên có một người bạn gái xuất sắc như vậy, cho dù không phải là cô, nhưng cô vẫn thấy vui.
- Thưa anh chị, đồ ăn đã mang lên đủ rồi ạ.
Cô gái phục vụ đặt chiếc niêu đất bốc khói lên bàn, nhe răng cười.
Bạch Nhạn sực tỉnh lại từ trong hồi ức, cảm ơn cô phục vụ.
- Minh Thiên, cơm này thơm quá! Em muốn ăn hết sạch luôn.
Bạch Nhạn nghiêng đầu, làm một động tác nuốt nước bọt rất khoa trương.
Thương Minh Thiên cười chua chát, bỏ gia vị vào trong cơm, chầm chậm trộn đều, sau đó đối với Bạch Nhạn, tiện thể lấy món trứng rán trước mặt Bạch Nhạn. Hồi nhỏ, để tiết kiệm thời gian và tiền bạc, món Bạch Nhạn thường nấu nhất là trứng rán. Ăn nhiều quá, sau này nhìn thấy trứng rán là không khỏi nhăn mặt.
Đáp án cho câu hỏi đó, khi anh tới Học viện Phi công, cũng có lẽ là trước thời điểm đó, anh đã biết. Nhưng trong lòng đôi lúc vẫn không cam tâm, vẫn khao khát phép màu xuất hiện, khao khát bố mẹ có thể nhận ra được sự trong sạch của Bạch Nhạn, từ đó xóa bỏ thành kiến đối với cô.
Sự thực chứng minh đó chỉ là một giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực.
Được nên duyên vợ chồng với người mình yêu, là điều hạnh phúc nhất trên cuộc đời này.
Nhưng cuộc đời này, anh và Bạch Nhạn đã bị an bài là sẽ bỏ lỡ nhau.
Không phải là không nuối tiếc, không phải là không xót xa.
Cái gọi là hẹn ước ban đầu, chẳng qua chỉ là sự kiên cường mà cả hai cố gắng gượng.
Bạch Nhạn và anh đều nỗ lực thực hiện.
Bạch Nhạn nói với anh cô yêu rồi, sắp sửa kết hôn. Anh nói anh cũng có bạn gái rồi.
Thực ra cô gái trong tấm ảnh mà anh cho Bạch Nhạn xem chỉ là bạn chiến đấu của anh, công tác trong đoàn văn công, có thiện cảm với anh, luôn tìm mọi cơ hội đến đại đội bay của anh để tìm anh. Đó là cô gái anh rất tôn trọng, trẻ trung, hoạt bát, đa tài đa nghệ, thẳng thắn cởi mở, nhưng với cô ấy, anh không thể nảy sinh thứ tình cảm giống như đối với Bạch Nhạn.
Anh và cô ấy, hiện giờ chỉ là bạn bình thường. Lần này, anh thăm nhà, cô gái đó kêu gào muốn tới nhà anh chơi.
Anh sững lại, nghĩ rằng chỉ cần được tận mắt chứng kiến Bạch Nhạn hạnh phúc, thế là anh bèn đưa cô gái đó về nhà, sau đó thử qua lại với cô ấy.

