XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2819
- Tình trạng: Hoàn thành
Trong đầu anh thường xuất hiện cảnh tượng này. Khi mùa xuân đến hoa nở bạt ngàn, anh bế con gái, Bạch Nhạn xách giỏ thức ăn, cùng nhau đi picnic trong công viên. Con gái nô đùa trên bãi cỏ, anh cầm máy ảnh lăng xăng chụp hình, Bạch Nhạn bày từng món ăn trong giỏ xách ra chiếc khăn kẻ caro, thỉnh thoảng lại quay sang mỉm cười nhìn anh và con gái. Anh cảm nhận được ánh mắt của cô, bất thình lình chìa ống kính vào cô. Cô giật bắn mình, anh cười ha hả chạy tới, hôn lên đôi môi mềm mại xinh đẹp của cô... Bầu trời xanh thăm thẳm, mây trắng bồng bềnh, không khí phảng phất mùi hoa cỏ, tiếng cười của con gái giòn tan bên tai, đôi môi xinh của Bạch Nhạn...

Có lẽ đó chính là hạnh phúc chăng?

Bức tranh còn chưa vẽ hết, một câu nói của Bạch Nhạn đã hoàn toàn đẩy anh rơi xuống địa ngục, không thể quay về.

- Vậy sao? – Bạch Nhạn ngoái đầu ra. – Hình phạt nào cũng được hả? Trước hết xét về phía Đảng, anh biểu hiện không tốt. Bây giờ tôi thay mặt Đảng và nhân dân tuyên bố tước bỏ Đảng tịch của anh, vĩnh viễn không thu nạp.

- Bà xã, nhưng anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

- Đó là chuyện của sếp, không cần phải báo cáo với tôi. Chúc ngủ ngon.

Thực ra trời đã gần sáng, Bạch Nhạn liếc nhìn quầng sáng đang dần hiện lên ngoài cửa sổ.

Khang Kiếm đóng cửa sổ, kéo rèm cửa lại cho cô, thất thểu ra khỏi phòng. Lúc xuống cầu thang, mắt anh bỗng hoa lên, nếu không kịp nắm chặt tay vịn theo bản năng thì suýt nữa đi ngã lộn cổ.

Khang Kiếm sợ toát mồ hôi.

Đứng trong nhà vệ sinh nhìn gương mặt rã rời chán chường của mình, nghĩ tới đã hai đêm liền không ngủ, sáng nay lại có một cuộc họp phải phát biểu, lại nghĩ tới hôm nay Bạch Nhạn phải tới bệnh viện để kiểm tra lại, xem ra đành nhờ Giản Đơn vậy.

Khang Kiếm nhắm mắt lại, thật sự hy vọng tất cả chỉ là một giấc mơ, mở mắt ra sẽ thấy không có chuyện gì xảy ra hết, vậy thì tốt biết mấy!

Buổi sáng Giản Đơn đến đón Khang Kiếm, thấy mắt anh vằn đỏ thì giật mình, không dám hỏi gì. Tối hôm đó Bạch Nhạn mất tích tám tiếng liền, ngay hôm sau bà Khang lại vội vã quay về tỉnh, anh đã đoán được giữa Khang Kiếm và Bạch Nhạn đã xảy ra chuyện. Chà, quan giỏi cũng khó tề gia, bình thường sếp đứng trên bục nói trời nói bể, về đến nhà cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Ở trên xe, Khang Kiếm nói với Giản Đơn chuyện đưa Bạch Nhạn đến bệnh viện kiểm tra lại, Giản Đơn gật đầu.

Trong văn phòng, Khang Kiếm uống một cốc cà phê to, lấy lại tinh thần đi dự họp. Ngồi trên bục rồi mới phát hiện Lục Địch Phi cũng có mặt. Lục Địch Phi cười đầy ẩn ý với anh, Khang Kiếm bình thản gật đầu.

Trước khi bắt đầu cuộc họp, Khang Kiếm đang xem báo cáo thì nhận được điện thoại của Giản Đơn.

- Sếp Khang, em vừa tới dưới nhà anh, nhìn thấy chị Bạch, cô Liễu và một người đàn ông xách túi to túi nhỏ lên một chiếc xe hơi màu đen, chính là... biển số lần trước đưa chị Bạch về. Em còn chưa kịp chào hỏi thì bọn họ đã phóng đi mất. Em đuổi theo phía sau, rẽ năm ba bận thì mất dấu. Em lập tức đến bệnh viện, nhưng bọn họ không đến bệnh viện.

Khang Kiếm nắm chặt điện thoại, mặt trắng bệch.

Người chủ trì cuộc họp bước tới vỗ vai anh. Anh thấy ông Tùng Trọng Sơn cũng đã tới, đành phải cúp điện thoại.

Anh phát biểu xong, ra ngoài gọi điện cho Bạch Nhạn, định hỏi cho rõ mọi chuyện. Điện thoại có tín hiệu nhưng không có người nghe máy. Lòng dạ anh rối bời, đành quay về dự họp tiếp. Cuộc họp vẫn chưa kết thúc, phần báo cáo của anh đã xong, tiếp theo còn rất nhiều chương trình, lãnh đạo của một số ban ngành phải phát biểu. Với tư cách là trợ lý thị trưởng, anh buộc phải ngồi ngay ngắn trên bục chủ tọa.

Lúc này anh không màng gì đến sự ảnh hưởng của hình ảnh cá nhân, cứ ngồi trên bục bấm điện thoại không ngừng. Từ đầu đến cuối vẫn không ai nghe máy.

Ruột gan Khang Kiếm cồn cào như lửa đốt, anh đành gọi điện cho Giản Đơn, bảo cậu ta không được rời bệnh viện, phải đứng chờ ở khoa X-quang.

Khó khăn lắm mới đợi đến lúc cuộc họp kết thúc, anh vội vàng xông ra ngoài. Lục Địch Phi kéo anh lại, nhướn mày với anh:

- Sao thế, trông cậu như bị lửa đốt đít vậy?

- Chẳng sao cả. – Khang Kiếm nói – Tôi có chút việc, đi trước.

- Khang Kiêm này, sắp hết hè đến nơi rồi, lúc nào dẫn Bạch Nhạn theo, tôi cũng dẫn bạn, mấy người chúng ta lại đến đảo Giang Tâm bơi?

- Tính sau, tính sau nhé! – Khang Kiếm vội vã chạy ra khỏi hội trường.

Lục Địch Phi đứng phía sau nhún vai. Anh chơi khá thân với mấy ông sếp bên Sở Công an, nghe nói có hôm vợ của Khang Kiếm chơi trò mất tích, lúc tìm thấy thì ngã ngất trước cửa bệnh viện. Anh nghe lòng thấy thú vị, gọi điện cho Bạch Nhạn nhưng cô nhóc không nghe máy.

Lạ à nha!

Mấy ngày không liên lạc, Lục Địch Phi cảm thấy mình thật sự hơi nhớ nhung cô nhóc đó, cô nhỏ đang ốm, anh nên gọi điện thăm hỏi chút nhỉ.

Lục Địch Phi lập tức rút diện thoại ra, tìm một góc yên tĩnh, ấn số của Bạch Nhạn.

- Anh Lục, có chuyện gì không?

Giọng Bạch Nhạn nghe có vẻ rất mệt mỏi.

- Không có gì, nhớ em thôi. – Lục Địch Phi nhếch môi trêu chọc. Bạch Nhạn như thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười:

- Cảm ơn anh Lục quan tâm. Tôi đang có việc, chúng ta nói chuyện sau nhé.

Lục Địch Phi chớp mắt:

- Chớ, chớ, chẳng phải em đang ốm sao, ốm rồi còn làm chuyện gì chứ?

- Nhạn, nhà dọn xong rồi, đừng ra ngoài ăn, tối nay nấu ở nhà cho có không khí chúc mừng đi.

Đầu dây bên kia bỗng có tiếng phụ nữ.

Tai Lục Địch Phi dỏng lên, có nghe nói Khang Kiếm dọn nhà đâu? Trừ phi...

- Tôi khỏe hẳn rồi, anh Lục, vậy đã nhé. Tạm biệt. – Bạch Nhạn không đợi Lục Địch Phi trả lời liền vội vàng cúp máy.

Prev 1 ... 151 152 153 154 155 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000561