Lục Địch Phi xoay xoay chiếc điện thoại, nhíu mày, lại nghĩ tới dáng vẻ hoảng loạn thất thần vừa rồi của Khang Kiếm, anh nhắm mắt lại. Tốt rồi, vở kịch luân lý nhà Khang Kiếm đã được công diễn, bây giờ cô nhóc có lẽ đã chung chiến tuyến với mình rồi.
Lục Địch Phi cười bí hiểm, lúc ra khỏi hội trường bất giác khe khẽ hát.
Hôm nay Bạch Nhạn quả thật hơi bận rộn. Mặc dù Liễu Tinh và Lãnh Phong đều tới giúp, nhưng dù gì cô cũng là chủ nhà, cái gì đặt ở đâu đều phải do cô chỉ đạo. Cũng may đồ đạc không nhiều, dọn một lúc là xong. Trước đó Liễu Tinh đã mua sẵn hoa quả, mấy món ăn vặt, ba người ngồi lại một lúc. Liễu Tinh phải quay về đi làm, buổi chiều Lãnh Phong còn có ca mổ, hai người giục Bạch Nhạn về bệnh viện, hẹn buổi tối sẽ tới liên hoan mừng nhà mới.
Bạch Nhạn truyền nước hai ngày, tinh thần đã tỉnh táo, cô lắc đầu, nhớ tới chuyện của Thương Minh Tinh, nói chiều nay sẽ tới bệnh viện kiểm tra. Cô bảo Lãnh Phong đừng nói với Minh Thiên chuyện cô chuyển nhà, sợ Minh Thiên lo lắng.
Lãnh Phong cứ tặc lưỡi mãi, không dám nói Minh Thiên đã biết hết cả rồi.
Liễu Tinh và Lãnh Phong về rồi, Bạch Nhạn lại lau dọn thêm một lượt nữa rồi mới đi xuống. Vừa xuống lầu liền nhận được điện thoại của Minh Thiên, nói ở bệnh viện đợi tới tận bây giờ mà không thấy bóng cô đâu, lo đến phát điên.
Bạch Nhạn trầm ngâm:
- Minh Thiên, em đang ở bên ngoài. Vậy đi, anh tới Quảng trường Nhân dân đợi em rồi minh cùng đi gặp Minh Tinh.
Cô nghĩ ban ngày ban mặt thế này, Minh Tinh chắc không dám làm chuyện gì đặc biệt, hoặc là ở trong tiệm Ba ngàn sợi, hoặc là đang ngủ thôi.
Nơi Bạch Nhạn ở gần Quảng trường Nhân dân, cô không gọi xe mà đi bộ tới. Hôm nay nắng không gắt lắm, trời sắp vào thu, gió đã hơi se lạnh, lá rụng đầy trên lối đi bộ.
- Tiểu Nhạn...
Thương Minh Thiên vừa ra khỏi taxi là chạy tới trước mặt Bạch Nhạn, ngắm nghía cô mấy lượt, vẻ mặt căng thẳng giãn ra một chút. Anh thấy mặt cô đầy mồ hôi, xót xa lấy khăn tay lau cho cô, kéo cô vào một quán trà ven đường.
- Minh Thiên, anh mua cho em một chai nước thôi, ở đây đắt lắm. Bạch Nhạn hạ thấp giọng, kéo áo Thương Minh Thiên.
- Tiểu Nhạn, bây giờ mình có thể ăn đồ đắt tiền rồi. – Thương Minh Thiên đau lòng nhéo tay Bạch Nhạn.
- Em biết lương của phi công cao, nhưng anh phải gánh vác nhiều! Bố mẹ anh lớn tuổi rồi, mẹ anh không có lương hưu, còn chị Minh Tinh... vẫn chưa lấy chồng, anh còn phải lo đám cưới, mấy chuyện này đều cần dùng đến tiền.
Bạch Nhạn không chịu, quay đầu đi ra ngoài.
- Anh lùi đám cưới lại rồi – Thương Minh Thiên đứng phía sau lẩm bẩm.
- Tại sao? – Bạch Nhạn sửng sốt ngoảnh lại.
- Tiểu Nhạn, bây giờ em thế này, sao anh có thể kết hôn được?
Bạch Nhạn lảo đảo.
- Minh Thiên, anh đang nói linh tinh gì vậy, hiện tại em rất ổn.
Thương Minh Thiên trầm mặt xuống, kéo cô vào trong quán trà, gọi một bình trà xanh, một suất cơm niêu hai người.
- Em đừng tưởng giấu được anh, em chuẩn bị ly hôn phải không?
Thương Minh Thiên dịu dàng gạt mấy sợi tóc lơ thơ trước trán ra sau vành tai cô.
Lãnh Phong chết tiệt! Bạch Nhạn rủa thầm. Đến nước này rồi, cô dành phải muối mặt mà gật đầu:
- Đúng vậy, nhưng chuyện em ly hôn thì có liên quan gì đến đám cưới của anh?
- Sao lại không liên quan, bây giờ em khổ sở như vậy, anh lại anh anh em em với người con gái khác, chúng ta đã nói rồi, phải cùng nhau hạnh phúc. Lúc này anh không thể nào bỏ mặc em được.
- Vậy anh định làm thế nào? – Mắt Bạch Nhạn đỏ hoe – Anh định hủy đám cưới rồi kết hôn với em sao?
Thương Minh Thiên mím chặt môi, gương mặt tuấn tú cau lại.
- Minh Thiên, hai chúng ta đều hiểu, chúng ta không thể đến với nhau, vì thế mới hẹn ước với nhau như thế. Anh đừng vì em mà khiến một người con gái khác thất vọng, anh không phải là người nuốt lời, anh cũng đừng để em vì anh mà biến thành người phụ nữ giống mẹ em. Minh Thiên, anh đừng làm chuyện ngốc nghếch như thế. Chúng ta... cứ thế này là được rồi, có thể liên lạc, có thể ngồi ăn cơm, uống trà cùng nhau, chúng ta còn có thể quan tâm đến nhau. Minh Thiên, em luôn muốn nhìn thấy anh làm chú rể, chắc chắn sẽ rất đẹp trai. Lúc anh kết hôn em sẽ lén đi xem, không để mẹ anh nhìn thấy, em đứng chờ chỗ xa, nhìn thấy anh là được rồi.
- Nhưng em sống không hạnh phúc, chỗ này của anh... không đành lòng... – Thương Minh Thiên chỉ vào ngực, mắt ngân ngấn nước.
- Sai rồi, Minh Thiên, giờ phút này em tốt hơn bất kỳ lúc nào khác. Em đã kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại, có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Em có công việc, có bạn bè, hơn nữa em còn trẻ, anh phải biết là em rất có giá đó. Đợi em được tự do rồi, chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Nếu em gặp được một người em thích, em sẽ kể cho anh nghe đầu tiên. – Bạch Nhạn khẽ nắm tay Minh Thiên. – Hứa với em đi, đám cưới cứ cử hành theo kế hoạch đã định. Chị ấy không phải là ai khác, chị ấy là người anh thích, người sẽ bầu bạn cả đời với anh, cùng anh xây dựng một gia đình, là người có thể giúp anh chăm sóc bố mẹ anh. Nếu đã quyết định yêu thương chị ấy, thì đừng làm chị ấy tổn thương. Em... đã từng kết hôn, em hiểu chị ấy.
Lục Địch Phi cười bí hiểm, lúc ra khỏi hội trường bất giác khe khẽ hát.
Hôm nay Bạch Nhạn quả thật hơi bận rộn. Mặc dù Liễu Tinh và Lãnh Phong đều tới giúp, nhưng dù gì cô cũng là chủ nhà, cái gì đặt ở đâu đều phải do cô chỉ đạo. Cũng may đồ đạc không nhiều, dọn một lúc là xong. Trước đó Liễu Tinh đã mua sẵn hoa quả, mấy món ăn vặt, ba người ngồi lại một lúc. Liễu Tinh phải quay về đi làm, buổi chiều Lãnh Phong còn có ca mổ, hai người giục Bạch Nhạn về bệnh viện, hẹn buổi tối sẽ tới liên hoan mừng nhà mới.
Bạch Nhạn truyền nước hai ngày, tinh thần đã tỉnh táo, cô lắc đầu, nhớ tới chuyện của Thương Minh Tinh, nói chiều nay sẽ tới bệnh viện kiểm tra. Cô bảo Lãnh Phong đừng nói với Minh Thiên chuyện cô chuyển nhà, sợ Minh Thiên lo lắng.
Lãnh Phong cứ tặc lưỡi mãi, không dám nói Minh Thiên đã biết hết cả rồi.
Liễu Tinh và Lãnh Phong về rồi, Bạch Nhạn lại lau dọn thêm một lượt nữa rồi mới đi xuống. Vừa xuống lầu liền nhận được điện thoại của Minh Thiên, nói ở bệnh viện đợi tới tận bây giờ mà không thấy bóng cô đâu, lo đến phát điên.
Bạch Nhạn trầm ngâm:
- Minh Thiên, em đang ở bên ngoài. Vậy đi, anh tới Quảng trường Nhân dân đợi em rồi minh cùng đi gặp Minh Tinh.
Cô nghĩ ban ngày ban mặt thế này, Minh Tinh chắc không dám làm chuyện gì đặc biệt, hoặc là ở trong tiệm Ba ngàn sợi, hoặc là đang ngủ thôi.
Nơi Bạch Nhạn ở gần Quảng trường Nhân dân, cô không gọi xe mà đi bộ tới. Hôm nay nắng không gắt lắm, trời sắp vào thu, gió đã hơi se lạnh, lá rụng đầy trên lối đi bộ.
- Tiểu Nhạn...
Thương Minh Thiên vừa ra khỏi taxi là chạy tới trước mặt Bạch Nhạn, ngắm nghía cô mấy lượt, vẻ mặt căng thẳng giãn ra một chút. Anh thấy mặt cô đầy mồ hôi, xót xa lấy khăn tay lau cho cô, kéo cô vào một quán trà ven đường.
- Minh Thiên, anh mua cho em một chai nước thôi, ở đây đắt lắm. Bạch Nhạn hạ thấp giọng, kéo áo Thương Minh Thiên.
- Tiểu Nhạn, bây giờ mình có thể ăn đồ đắt tiền rồi. – Thương Minh Thiên đau lòng nhéo tay Bạch Nhạn.
- Em biết lương của phi công cao, nhưng anh phải gánh vác nhiều! Bố mẹ anh lớn tuổi rồi, mẹ anh không có lương hưu, còn chị Minh Tinh... vẫn chưa lấy chồng, anh còn phải lo đám cưới, mấy chuyện này đều cần dùng đến tiền.
Bạch Nhạn không chịu, quay đầu đi ra ngoài.
- Anh lùi đám cưới lại rồi – Thương Minh Thiên đứng phía sau lẩm bẩm.
- Tại sao? – Bạch Nhạn sửng sốt ngoảnh lại.
- Tiểu Nhạn, bây giờ em thế này, sao anh có thể kết hôn được?
Bạch Nhạn lảo đảo.
- Minh Thiên, anh đang nói linh tinh gì vậy, hiện tại em rất ổn.
Thương Minh Thiên trầm mặt xuống, kéo cô vào trong quán trà, gọi một bình trà xanh, một suất cơm niêu hai người.
- Em đừng tưởng giấu được anh, em chuẩn bị ly hôn phải không?
Thương Minh Thiên dịu dàng gạt mấy sợi tóc lơ thơ trước trán ra sau vành tai cô.
Lãnh Phong chết tiệt! Bạch Nhạn rủa thầm. Đến nước này rồi, cô dành phải muối mặt mà gật đầu:
- Đúng vậy, nhưng chuyện em ly hôn thì có liên quan gì đến đám cưới của anh?
- Sao lại không liên quan, bây giờ em khổ sở như vậy, anh lại anh anh em em với người con gái khác, chúng ta đã nói rồi, phải cùng nhau hạnh phúc. Lúc này anh không thể nào bỏ mặc em được.
- Vậy anh định làm thế nào? – Mắt Bạch Nhạn đỏ hoe – Anh định hủy đám cưới rồi kết hôn với em sao?
Thương Minh Thiên mím chặt môi, gương mặt tuấn tú cau lại.
- Minh Thiên, hai chúng ta đều hiểu, chúng ta không thể đến với nhau, vì thế mới hẹn ước với nhau như thế. Anh đừng vì em mà khiến một người con gái khác thất vọng, anh không phải là người nuốt lời, anh cũng đừng để em vì anh mà biến thành người phụ nữ giống mẹ em. Minh Thiên, anh đừng làm chuyện ngốc nghếch như thế. Chúng ta... cứ thế này là được rồi, có thể liên lạc, có thể ngồi ăn cơm, uống trà cùng nhau, chúng ta còn có thể quan tâm đến nhau. Minh Thiên, em luôn muốn nhìn thấy anh làm chú rể, chắc chắn sẽ rất đẹp trai. Lúc anh kết hôn em sẽ lén đi xem, không để mẹ anh nhìn thấy, em đứng chờ chỗ xa, nhìn thấy anh là được rồi.
- Nhưng em sống không hạnh phúc, chỗ này của anh... không đành lòng... – Thương Minh Thiên chỉ vào ngực, mắt ngân ngấn nước.
- Sai rồi, Minh Thiên, giờ phút này em tốt hơn bất kỳ lúc nào khác. Em đã kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại, có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Em có công việc, có bạn bè, hơn nữa em còn trẻ, anh phải biết là em rất có giá đó. Đợi em được tự do rồi, chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Nếu em gặp được một người em thích, em sẽ kể cho anh nghe đầu tiên. – Bạch Nhạn khẽ nắm tay Minh Thiên. – Hứa với em đi, đám cưới cứ cử hành theo kế hoạch đã định. Chị ấy không phải là ai khác, chị ấy là người anh thích, người sẽ bầu bạn cả đời với anh, cùng anh xây dựng một gia đình, là người có thể giúp anh chăm sóc bố mẹ anh. Nếu đã quyết định yêu thương chị ấy, thì đừng làm chị ấy tổn thương. Em... đã từng kết hôn, em hiểu chị ấy.

