- Cậu cho rằng đó là chuyện tốt?
- Chẳng lẽ không phải? – Liễu Tinh lau nước mắt.
- Tình yêu còn mới mẻ thì như lửa cháy, có thể chiếu sáng cả bầu trời, nhưng sẽ duy trì được bao lâu? Phải chăng cuối cùng, tất cả mọi người đều quay về với chốn bình yên? Mình cảm thấy cuộc hôn nhân có thể đứng vững qua những tháng ngày bình lặng mới bền lâu được.
- Sao mình nghe mà chẳng hiểu? – Liễu Tinh chớp mắt, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây rơi lóng lánh.
Bạch Nhạn vỗ vai cô, để cô ngả đầu trên vai mình khóc cho thỏa.
Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên rì rì, Bạch Nhạn vội thò tay túm lấy. Để ngủ yên, buổi tối cô luôn chuyển điện thoại về chế độ rung.
- A lô... khụ, khụ...
Bạch Nhạn nghe điện thoại, cổ hơi khan nên cô khẽ húng hắng hai tiếng.
- Đừng nói với tôi là giờ em đang ở trên giường nhé, Bạch tiểu thư.
Lãnh Phong nói mát.
Bạch Nhạn bịt ống nghe, thận trọng ngồi dậy đảo mắt mấy vòng, làm ra vẻ như rất tỉnh táo, rất bình thường:
- Anh Lãnh à, có chuyện gì không?
- Cũng không có chuyện gì lớn cả, anh chỉ muốn nói với em, bây giờ là chín giờ hai mươi phút giờ Bắc Kinh, vị trí của anh hiện giờ là ở trước bồn hoa dưới tòa nhà của em.
Bạch Nhạn nhảy dựng từ trên giường xuống đất, chạy thẳng ra cửa sổ thò đầu nhìn xuống, Lãnh Phong giơ điện thoại lên cười với cô.
Cô vò mái tóc rối bù, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại rồi hét toáng lên, buông ngay điện thoại rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Kết quả, Bạch Nhạn chạy vội tới ga tàu, chỉ kịp chào Thương Minh Thiên một câu trên sân ga thì tàu hỏa đã từ từ lăn bánh.
Thương Minh Thiên đứng ở cửa toa vẫy tay với Bạch Nhạn, anh mấp môi nói gì đó, đứng ngược gió, Bạch Nhạn nghe không rõ. Cô muốn tới gần hơn, nhưng tàu hỏa chạy càng lúc càng nhanh. Cô đuổi theo đuôi tàu, thở không ra hơi. Khi không thể đuổi theo được nữa, cô cúi xuống, tay chống đầu gối thở hồng hộc rồi ngước lên nhìn đoàn tàu đã chỉ còn là một chấm đen, không hiểu sao mồm bỗng méo xệch đi, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Lần ly biệt này, sẽ là mấy năm?
Lãnh Phong lặng lẽ đứng sau lưng cô, đợi khi cô bình tâm, lau khô nước mắt rồi quay người lại, anh mới bước về phía cô.
- Đi thôi!
Anh không hỏi cô làm sao vậy, hoặc là anh hiểu rất rõ cô đang làm sao, nhưng anh cho rằng không cần thiết phải bàn về chuyện đó nữa.
Bạch Nhạn lại ngoái nhìn dãy đường ray dài hun hút, lồng ngực vẫn phập phồng.
Họ lên xe.
- Hôm nay anh trực ca nào?
Thực ra với chuyện gia như Lãnh Phong, bệnh viện chỉ mong sao cả năm anh không nghỉ, nhưng đôi khi Lãnh Phong cũng xin nghỉ phép. Nếu không, cả ngày thần kinh căng thẳng sẽ khiến con người ta suy sụp mất.
Lãnh Phong chăm chú nhìn con đường trước mặt:
- Hôm nay anh nghỉ. Lát nữa cùng anh đi đến chỗ này nhé.
- Chỗ nào? – Vẫn còn đang chìm trong nỗi đau ly biệt, Bạch Nhạn uể oải chống cằm, buồt miệng hỏi.
Lãnh Phong liếc cô, mỉm cười rồi ngoặt tay lái, chiếc xe rẽ vào mồt con phố rồng rãi.
- Đây không phải là thành cũ trước đây sao? – Nhìn công trường xây dựng khí thế ngút trời ngoài cửa xe đập vào mắt, Bạch Nhạn ngơ ngác hỏi.
- Đúng vậy, bên kia là trung tâm thương mại lớn nhất Tân Giang, quá lên mồt chút là công viên có hồ nước, bốn bề đều là khu dân cư cao cấp. Á, góc phía Tây là khu căn hồ dành cho giáo viên. Sau này, nơi đây sẽ là khu vực sầm uất nhất của Tân Giang, môi trường cũng tốt nhất, dịch vụ đầy đủ, cuồc sống vô cùng tiện lợi – Lãnh Phong dừng xe trước mồt tòa nhà mới xây rồi đi vào trong.
Nghe Lãnh Phong nhắc tới khu căn hồ giáo viên, Bạch Nhạn đoán đó chính là nơi khiến Liễu Tinh đau lòng. Trước khi bước vào cửa, cô không nhịn được, ngoái đầu liếc về phía Tây thêm mồt chút.
Cái liếc mắt này lại khiến cô nhìn thấy hai người quen. Cô bất giác nheo mắt lại. Cũng chẳng có gì là lạ, bây giờ là cuối tháng Tám, trường học còn chưa chính thức khai giảng, những người ươm mầm cần mẫn vẫn có thời gian đi làm việc riêng.
Nhưng hình như tâm trạng các vị thợ ươm mầm không được sáng sủa cho lắm.
Lỷ Trạch Hạo mặt nặng như chì, cắm đầu đi về phía trước, Y Đồng Đồng bĩu môi, mặt cũng chẳng tươi hơn là bao. Điều thú vị là, hai anh chị lại không nắm tay nhau mà người trước kẻ sau, trông như thể người dưng nước lã.
- Thầy Lỷ đến xem nhà đấy à? – Đợi Lỷ Trạch Hạo đi đến trước mặt mình, Bạch Nhạn cười khúc khích rồi cất cao giọng chào hỏi.
Nghe thấy giọng nói quen tai, Lỷ Trạch Hạo sững người ngẩng đầu lên, gương mặt đang đanh lại thoắt đỏ bừng, ánh mắt láo liên. Y Đồng Đồng lẹ làng đi tới bên cạnh Lỷ Trạch Hạo, nhét tay mình vào lòng bàn tay anh ta rồi ưỡn thẳng người, khóe miệng cong lên, tỏ vẻ âu yếm không ai có thể chia cắt được.
- Em... cũng đến xem nhà à? – Lỷ Trạch Hạo vừa hỏi dứt câu thấy hớ, bởi anh đã đến nhà Bạch Nhạn, căn nhà rất to và sang trọng.
- Tôi đi cùng đồng nghiệp. À, chính là bác sĩ Lãnh đến cùng tôi hôm anh và Liễu Tinh cãi nhau đó.
Quả đúng là chọn đúng ấm nước sôi để nhấc lên, màu đỏ trên mặt Lỷ Trạch Hạo thoắt chuyển thành màu tím bầm, hận không thể tìm được cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
- Chẳng lẽ không phải? – Liễu Tinh lau nước mắt.
- Tình yêu còn mới mẻ thì như lửa cháy, có thể chiếu sáng cả bầu trời, nhưng sẽ duy trì được bao lâu? Phải chăng cuối cùng, tất cả mọi người đều quay về với chốn bình yên? Mình cảm thấy cuộc hôn nhân có thể đứng vững qua những tháng ngày bình lặng mới bền lâu được.
- Sao mình nghe mà chẳng hiểu? – Liễu Tinh chớp mắt, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây rơi lóng lánh.
Bạch Nhạn vỗ vai cô, để cô ngả đầu trên vai mình khóc cho thỏa.
Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên rì rì, Bạch Nhạn vội thò tay túm lấy. Để ngủ yên, buổi tối cô luôn chuyển điện thoại về chế độ rung.
- A lô... khụ, khụ...
Bạch Nhạn nghe điện thoại, cổ hơi khan nên cô khẽ húng hắng hai tiếng.
- Đừng nói với tôi là giờ em đang ở trên giường nhé, Bạch tiểu thư.
Lãnh Phong nói mát.
Bạch Nhạn bịt ống nghe, thận trọng ngồi dậy đảo mắt mấy vòng, làm ra vẻ như rất tỉnh táo, rất bình thường:
- Anh Lãnh à, có chuyện gì không?
- Cũng không có chuyện gì lớn cả, anh chỉ muốn nói với em, bây giờ là chín giờ hai mươi phút giờ Bắc Kinh, vị trí của anh hiện giờ là ở trước bồn hoa dưới tòa nhà của em.
Bạch Nhạn nhảy dựng từ trên giường xuống đất, chạy thẳng ra cửa sổ thò đầu nhìn xuống, Lãnh Phong giơ điện thoại lên cười với cô.
Cô vò mái tóc rối bù, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại rồi hét toáng lên, buông ngay điện thoại rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Kết quả, Bạch Nhạn chạy vội tới ga tàu, chỉ kịp chào Thương Minh Thiên một câu trên sân ga thì tàu hỏa đã từ từ lăn bánh.
Thương Minh Thiên đứng ở cửa toa vẫy tay với Bạch Nhạn, anh mấp môi nói gì đó, đứng ngược gió, Bạch Nhạn nghe không rõ. Cô muốn tới gần hơn, nhưng tàu hỏa chạy càng lúc càng nhanh. Cô đuổi theo đuôi tàu, thở không ra hơi. Khi không thể đuổi theo được nữa, cô cúi xuống, tay chống đầu gối thở hồng hộc rồi ngước lên nhìn đoàn tàu đã chỉ còn là một chấm đen, không hiểu sao mồm bỗng méo xệch đi, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Lần ly biệt này, sẽ là mấy năm?
Lãnh Phong lặng lẽ đứng sau lưng cô, đợi khi cô bình tâm, lau khô nước mắt rồi quay người lại, anh mới bước về phía cô.
- Đi thôi!
Anh không hỏi cô làm sao vậy, hoặc là anh hiểu rất rõ cô đang làm sao, nhưng anh cho rằng không cần thiết phải bàn về chuyện đó nữa.
Bạch Nhạn lại ngoái nhìn dãy đường ray dài hun hút, lồng ngực vẫn phập phồng.
Họ lên xe.
- Hôm nay anh trực ca nào?
Thực ra với chuyện gia như Lãnh Phong, bệnh viện chỉ mong sao cả năm anh không nghỉ, nhưng đôi khi Lãnh Phong cũng xin nghỉ phép. Nếu không, cả ngày thần kinh căng thẳng sẽ khiến con người ta suy sụp mất.
Lãnh Phong chăm chú nhìn con đường trước mặt:
- Hôm nay anh nghỉ. Lát nữa cùng anh đi đến chỗ này nhé.
- Chỗ nào? – Vẫn còn đang chìm trong nỗi đau ly biệt, Bạch Nhạn uể oải chống cằm, buồt miệng hỏi.
Lãnh Phong liếc cô, mỉm cười rồi ngoặt tay lái, chiếc xe rẽ vào mồt con phố rồng rãi.
- Đây không phải là thành cũ trước đây sao? – Nhìn công trường xây dựng khí thế ngút trời ngoài cửa xe đập vào mắt, Bạch Nhạn ngơ ngác hỏi.
- Đúng vậy, bên kia là trung tâm thương mại lớn nhất Tân Giang, quá lên mồt chút là công viên có hồ nước, bốn bề đều là khu dân cư cao cấp. Á, góc phía Tây là khu căn hồ dành cho giáo viên. Sau này, nơi đây sẽ là khu vực sầm uất nhất của Tân Giang, môi trường cũng tốt nhất, dịch vụ đầy đủ, cuồc sống vô cùng tiện lợi – Lãnh Phong dừng xe trước mồt tòa nhà mới xây rồi đi vào trong.
Nghe Lãnh Phong nhắc tới khu căn hồ giáo viên, Bạch Nhạn đoán đó chính là nơi khiến Liễu Tinh đau lòng. Trước khi bước vào cửa, cô không nhịn được, ngoái đầu liếc về phía Tây thêm mồt chút.
Cái liếc mắt này lại khiến cô nhìn thấy hai người quen. Cô bất giác nheo mắt lại. Cũng chẳng có gì là lạ, bây giờ là cuối tháng Tám, trường học còn chưa chính thức khai giảng, những người ươm mầm cần mẫn vẫn có thời gian đi làm việc riêng.
Nhưng hình như tâm trạng các vị thợ ươm mầm không được sáng sủa cho lắm.
Lỷ Trạch Hạo mặt nặng như chì, cắm đầu đi về phía trước, Y Đồng Đồng bĩu môi, mặt cũng chẳng tươi hơn là bao. Điều thú vị là, hai anh chị lại không nắm tay nhau mà người trước kẻ sau, trông như thể người dưng nước lã.
- Thầy Lỷ đến xem nhà đấy à? – Đợi Lỷ Trạch Hạo đi đến trước mặt mình, Bạch Nhạn cười khúc khích rồi cất cao giọng chào hỏi.
Nghe thấy giọng nói quen tai, Lỷ Trạch Hạo sững người ngẩng đầu lên, gương mặt đang đanh lại thoắt đỏ bừng, ánh mắt láo liên. Y Đồng Đồng lẹ làng đi tới bên cạnh Lỷ Trạch Hạo, nhét tay mình vào lòng bàn tay anh ta rồi ưỡn thẳng người, khóe miệng cong lên, tỏ vẻ âu yếm không ai có thể chia cắt được.
- Em... cũng đến xem nhà à? – Lỷ Trạch Hạo vừa hỏi dứt câu thấy hớ, bởi anh đã đến nhà Bạch Nhạn, căn nhà rất to và sang trọng.
- Tôi đi cùng đồng nghiệp. À, chính là bác sĩ Lãnh đến cùng tôi hôm anh và Liễu Tinh cãi nhau đó.
Quả đúng là chọn đúng ấm nước sôi để nhấc lên, màu đỏ trên mặt Lỷ Trạch Hạo thoắt chuyển thành màu tím bầm, hận không thể tìm được cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.

