Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2710
- Tình trạng: Hoàn thành
Một chiếc áo khoác thắt eo dài đến gối màu hồng đậm, khăn quàng cổ kiểu Anh màu đen vắt hững hờ, bốt cao gót màu đen, dưới ánh sáng phản xạ của tuyết trắng, mái tóc dài như tơ thướt tha khiến nơi nơi tràn ngập phong tình.

Người đẹp như vậy, phụ nữ nhìn cũng thấy ngưỡng mộ, huống chi là đàn ông.

Bạch Nhạn nhìn Liễu Tinh rồi lại nhìn chính mình. Bọn họ đều mặc áo khoác lông vũ thùng thình, tóc bị gió thổi bay tán loạn, trông như quỷ chết cóng, lại còn tay xách nách mang, càng giống lũ quỷ chết cóng nửa đem mò ra lục thùng rác.

Bạch Nhạn phì cười.

- Cười cái gì? – Liễu Tinh căng thẳng như sắp lâm trận.

- Mình thấy hơi tự hào. – Bạch Nhạn nhướn mày.

- Mình thấy rất thất bại. – Liễu Tinh cắn răng.

- Không, cậu nên thấy rất hạnh phúc. – Thấy Y Đồng Đồng càng lúc càng tới gần, Bạch Nhạn ung dung vứt ly trà sữa trong tay vào cái thùng rác trước cổng chợ.

Y Đồng Đồng cũng nhìn thấy họ đang đứng trước cửa tiệm, cô ta sững người lại rồi quay người qua đường, tới trước mặt họ.

- Nói chuyện mấy câu được không? – Y Đồng Đồng lạnh nhạt gật đầu với Bạch Nhạn rồi đảo mắt nhìn Liễu Tinh.

Liễu Tinh nhìn Bạch Nhạn cầu cứu.

- Vậy hai người nói chuyện đi, tôi về trước.

Bạch Nhạn thấy chết không cứu, vờ như không nhìn thấy. Theo những gì cô hiểu về người đẹp Y, cô ta có thể hạ mình để đến tìm Liễu Tinh thế này, cho thấy chắc chắn giữa cô ta và Lý Trạch Hạo đã có vấn đề. Cô còn nhớ rõ hôm ở tiệm ăn Hồ Nam, vì thấy Liễu Tinh không chịu gặm nhấm nỗi cô đơn mà thầy Lý đã nổi trận lôi đình, đúng lúc bị người đẹp Y nghe thấy.

- Nhạn... – Liễu Tinh cuống lên.

- Không làm phiền cô quá lâu đâu. – Y Đồng Đồng nói.

- Ngoan, đi đi, phải lịch sự với người ta đó. – Bạch Nhạn nháy mắt tinh quái rồi quay đầu đi về phía trạm xe buýt.

Liễu Tinh bất đắc dĩ miễn cưỡng đi theo Y Đồng Đồng vào một quán cà phê ven đường, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ.

- Có chuyện gì thì nói mau! – Liễu Tinh muốn nói là "Có chuyện có gì thì nói mau", nhưng nghĩ một hồi, cô lại đổi thành câu khác.

- Dạo này cô có gặp Lý Trạch Hạo không? – Y Đồng Đồng tao nhã dùng chiếc muỗng nhỏ quấy cà phê, thận trọng che giấu sự căng thẳng trong ánh mắt.

Liễu Tinh nhíu mày:

- Cô Y, tôi khác cô, tôi không có hứng thú gặp gỡ hay hẹn hò với bạn trai của người khác.

Vẻ mặt căng thẳng của Y Đồng Đồng giãn ra:

- Ồ, thực ra thỉnh thoảng gặp mặt cũng đâu có gì, chia tay rồi vẫn có thể làm bạn mà.

- Cũng chỉ có một mình cô giáo Y là bao dung như vậy thôi. – Liễu Tinh cười khẩy.

- Thực ra, tôi biết Lý Trạch Hạo vẫn còn hơi áy náy với cô, nhưng chuyện gì cũng có thể nhân nhượng, duy chỉ tình cảm là không thể. Tôi hiểu tâm trạng cô, bởi vì lúc đầu tôi cũng từng đau đớn như vậy.

- Cô Y – Liễu Tinh muốn phát điên – Hôm nay cô định nói với tôi những chuyện này sao? Hai người âu yếm, ngọt ngào với nhau như thế nào, tôi đã phải chứng kiến tận mắt, cô không cần phải miêu tả chi tiết. Còn về việc Lý Trạch Hạo có áy náy hay không, tôi không có tư cách can thiệp, với tôi, anh ta giờ chẳng bằng một người qua đường.

- Không phải ai cũng có thể tuyệt tình giống như cô đâu cô Liễu Tinh ạ. Cô có thể không chúc phúc, nhưng cô phải hiểu cho chúng tôi. Tôi và Trạch Hạo hy vọng cô có thể sớm tìm được một vị chân mệnh thiên tử của riêng mình.

- Cô Y, công việc của cô chắc chắn là vô cùng nhàm chán, thời gian dư thừa không biết làm gì nên mới quan tâm tới vấn đề tình cảm của tôi. Tôi tìm được chân mệnh thiên tử hay không thì liên quan gì đến các người? – Liễu Tinh ra lệnh cho mình hít thở sâu để thật trấn tĩnh, nếu không chỉ ngay giây tiếp theo, chắc chắn cô sẽ hắt ly cà phê vào người phụ nữ có gương mặt trắng bệnh trước mặt này.

- Đương nhiên là có. Ngày nào cô còn chưa lấy chồng, khúc mắc trong lòng Trạch Hạo còn chưa được giải tỏa thì hạnh phúc của chúng tôi sẽ không trọn vẹn. Nếu đã quyết định ở bên Trạch Hạo, tôi hy vọng sẽ có được toàn bộ con người anh ấy.

Liễu Tinh vừa ngạc nhiên vừa tức giận:

- Y Đồng Đồng, tôi thật sự phải vỗ tay khen ngợi tính chính trực của cô đấy, nhưng cô có nghĩ là tôi phải có trách nhiệm và nghĩa vụ phải làm những việc đó không? Cô có bản lĩnh khiến anh ta có thể gạt bỏ tình cảm mười bốn năm mà nhào vào lòng cô, sao không có bản lĩnh chiếm được toàn bộ con người anh ta, cô coi thường bản thân quá đấy.

- Đương nhiên là tôi rất tự tin. Chẳng qua tôi và Trạch Hạo chỉ muốn quan tâm tới cô thôi. – Bàn tay bưng ly cà phê của Y Đồng Đồng khẽ run rẩy, bờ môi mỏng há ra rồi lại mím lại mấy lần.

Thực ra, Y Đồng Đồng đã thất bại thảm hại. Từ sau lần Lý Trạch Hạo tát cho cô hai cái tát đó, cũng chính trong đêm mưa đó, và những lời Khang Kiếm nói khi đưa cô về tới cầu thang máy, đã khiến cô tự kiểm điểm lại bản thân mình một cách triệt để.

Kết quả của việc tự kiểm điểm là, cô không thể kén cá chọn canh, không thể đứng núi này trông núi nọ nữa, nếu không túm lấy Lý Trạch Hạo, cô sẽ thất bại một cách vô cùng thảm hại.

Đối với phụ nữ, thứ không thể níu kéo là thời gian. Con người, đến đường cùng rồi cũng phải khuất phục trước hiện thực.

Prev 1 ... 217 218 219 220 221 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000042s. Total load: 0.001573