Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2707
- Tình trạng: Hoàn thành
...Mùa hạ đã qua, mùa thu đã tới, sau đó là mùa đông. Dù cô có đi xem mặt dồn dập như đèn kéo quân, thì trái tim cô vẫn dành nguyên cho anh. Nhưng, cô không đợi được anh quay đầu, cô chỉ nhìn thấy anh và Y Đồng Đồng ngày càng nồng thắm. Cô còn nhớ rõ mình núp sau cây đại thụ ở góc phố, nhìn anh và Y Đồng Đồng ôm nhau đi ngang qua, anh ăn mặc thời thượng, tóc cắt kiểu mới nhất, dịu dàng nhìn Y Đồng Đồng, trong mắt ngập tràn ý cười. Bọn họ đi khuất rồi, cô mới từ sau cái cây bước ra, lau nước mắt rồi quay đầu bỏ đi.

Bây giờ, anh ta nói muốn quay lại bên cô, tại sao trái tim cô lại bình tĩnh như vậy?

- Tinh Tinh, em nói gì đi chứ! Kể cả là chửi anh cũng được.

Ánh mắt Liễu Tinh không một gợn sóng, khiến trống ngực Lý Trạch Hạo đập thình thịch. Anh ta đưa tay ra định nắm lấy cánh tay cô như cô ngăn anh ta lại.

- Xin lỗi, Lý Trạch Hạo, tôi nghĩ anh đã lầm rồi, tôi không phải là trạm thu hồi rác thải. – Liễu Tinh cúi đầu, phủi tuyết bám trên người rồi nhặt những chiếc túi giấy đang nằm ngổn ngang dưới đất lên.

Lý Trạch Hạo cực kỳ kinh ngạc, mặt đông cứng lại, thoắt tái thoắt đỏ, rồi lại nóng phừng phừng giống như bị tăng huyết áp.

- Em nói vậy anh cũng không ngạc nhiên. Quả thật anh đã làm những chuyện không thể tha thứ. Nhưng, Tinh Tinh à, anh rất yêu rất yêu em. Nếu em thật sự ghét bỏ anh, anh sẽ vĩnh viễn biến mất trước mặt em. Nếu em có thể tha thứ cho anh, cho dù là bây giờ không thể, nhưng chỉ cần em chịu cho anh một cơ hội, bao lâu anh cũng có thể đợi được...

- Lý Trạch Hạo – Liễu Tinh ngắt lời anh ta – Tình cảm là chuyện hai người chứ không phải do một mình anh quyết định, không phải anh nói chia tay là chia tay, anh muốn tái hợp là tái hợp. Khi tôi khóc lóc van xin anh quay lại, anh đã nói gì, anh nói anh đã làm tổn thương một người con gái nên không thể lại làm tổn thương một người thứ hai. Khi đó anh rất kiên quyết, anh quyết định có lỗi với tôi, tại sao bây giờ lại mâu thuẫn với chính mình? Mười bốn năm đấy, đâu phải mười bốn ngày, anh buông tay rất thoải mái, rất kiên quyết, vậy thì cứ thoải mái đến cùng đi.

- Tinh Tinh, anh sai rồi... – Lý Trạch Hạo ấp úng.

- Sai lầm này không giống với những lỗi sai trong bài tập của học sinh anh, không thể sửa được đâu.

- Là vì em đã thích người khác sao? – Tim Lý Trạch Hạo bỗng chùng xuống, tuyệt vọng hỏi.

- Không liên quan gì đến người khác, tôi cũng không biết là vì sao, có lẽ là tôi sợ rồi! Nếu quay lại, rồi lại xuất hiện thêm một Lý Đồng Đồng, Lưu Đồng Đồng, Ngô Đồng Đồng thì chúng ta phải làm thế nào?

Liễu Tinh hít một hơi thật sâu, trong lòng bỗng trào lên một cảm giác ấm ức mãnh liệt không thể nói nên lời, khiến mắt cô ươn ướt. Cô muốn khóc, nhưng lại bị vật gì đó chặn lại nên không khóc được.

- Chúng ta sẽ chịu đựng được thử thách. – Lý Trạch Hạo thu hết can đảm, nắm lấy tay Liễu Tinh.

Liễu Tinh ngẩng đầu, đăm đắm nhìn anh ta:

- Lý Trạch Hạo, không phải tôi không tin anh, tôi bây giờ, không đủ tự tin vào bản thân mình...

Liễu Tinh mím môi, chạy lên lầu, mở cửa chạy thẳng vào trong rồi đóng sập cửa lại, sau đó, nước mắt tuôn như mưa.

Hôm sau, Liễu Tinh vác đôi mắt sưng húp đi làm, khiến Bạch Nhạn giật bắn mình, tưởng cô bị Y Đồng Đồng trút giận. Liễu Tinh nói không phải, Bạch Nhạn gặng hỏi thế nào cô cũng không chịu nói.

Hai ngày tiếp theo, Liễu Tinh lại càng ít nói, thường ngồi thẫn thờ ngơ ngẩn một mình, nếu không thì vùi đầu vào công việc, ép bản thân bận rộn không ngừng.

Lúc ăn cơm gặp Lãnh Phong, Bạch Nhạn bèn kể cho anh nghe chuyện của Liễu Tinh.

- Trong lòng cô ấy có chuyện, từ từ mới nguôi ngoai được, em cứ để cho cô ấy được ở một mình. – Lãnh Phong vẫn nói như cũ.

Liễu Tinh là người không giấu được chuyện gì, ngay cả khi mới chia tay với Lý Trạch Hạo, cô ấy cũng không như thế này, Bạch Nhạn thật sự không yên tâm. Nghĩ ra ngày kia là Tết Dương lịch, cô quyết định hẹn Giản Đơn, bốn người cùng đi ăn cơm.

- Tết Dương lịch em có kế hoạch gì chưa? – Lãnh Phong hỏi.

- Em chỉ nghỉ có hai ngày thôi thì kế hoạch gì được, chỉ ngủ rồi dạo phố thôi. Còn anh?

- Anh về thăm nhà chị gái, tết Nguyên Đán bạn anh ở trường quân sự hẹn nhau tụ tập ở Bắc Kinh, anh không về ăn tết với chị anh được nên về tặng quà tết trước.

- Anh Minh Thiên có tới Bắc Kinh không?

Lãnh Phong cười:

- Minh Thiên thì chắc là không, có lẽ lúc ấy cậu ấy đang ở Nga hoặc Mông Cổ. Nếu em muốn đi Bắc Kinh, anh có thể cho em đi cùng.

- Đúng là em chưa từng tới Bắc Kinh. – Bạch Nhạn bĩu môi. Đến Tết sếp Khang sẽ về tỉnh với bố mẹ, cô thì chẳng về được huyện Vân, lại chỉ có một mình.

- Vậy thì cùng đi đi! – Lãnh Phong ngẩng lên động viên cô.

Bạch Nhạn lắc đầu:

- Các anh là bạn học, em lũn cũn bám đuôi như con ngốc làm gì. Tết đến em không bận gì thì sẽ giúp mấy đồng nghiệp khác trực ca vậy.

Lãnh Phong nhíu mày, cúi đầu ăn cơm.

Trước Tết Dương lịch một ngày, Bạch Nhạn tan làm sớm. Hôm nay trời có nắng, lúc cô ra khỏi bệnh viện, bầu trời phía Tây vẫn còn sót lại một chút ráng chiều, chiếu lên những đống tuyết chưa tan, tỏa ra những tia sáng sặc sỡ màu sắc.

Tối nay Ủy ban mở tiệc đón năm mới ở nhà khách Thành ủy, sếp Khang không về ăn cơm nên cô không vội về nhà. Cô nai nịt thật ấm áp rồi lang thang đi dạo trên đường.

Prev 1 ... 219 220 221 222 223 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000014s. Total load: 0.000734