Lần này, cô không tỏ vẻ nữa, cô chủ động tìm Lý Trạch Hạo nói chuyện. Lý Trạch Hạo cũng không phải là không thèm đếm xỉa tới cô, nhưng anh ta đối xử với cô chẳng khác gì những đồng nghiệp khác. Họ không còn đi về hay ăn cơm cùng nhau, căn hộ của cô, Lý Trạch Hạo cũng không lui tới nữa.
Cô bắt đầu hoảng loạn, cảm thấy Lý Trạch Hạo đã thoát khỏi bàn tay mình, ngày càng rời xa cô.
Lễ Giáng sinh liền với cuối tuần nên được nghỉ hai ngày, cô muốn hẹn Lý Trạch Hạo đi ra ngoài chơi để cải thiện quan hệ.
Không thấy Lý Trạch Hạo đâu, điện thoại cũng tắt máy.
Nhìn thấy Liễu Tinh, cô chẳng qua chỉ muốn thăm dò xem hiện giờ cô ta và Lý Trạch Hạo thế nào, nghe Liễu Tinh nói, tâm trạng cô bình tĩnh lại được một chút, nhưng cũng chẳng tốt hơn là bao.
- Tôi xin hai người đấy! – Liễu Tinh đứng bật dậy – Xin cô lần sau nhìn thấy tôi thì coi như không quen biết, tôi cũng sẽ làm như thế. Cô cứ uống tiếp đi nhé, tôi đi trước.
Ra khỏi quán cà phê, Liễu Tinh hít liền mấy ngụm khí lạnh, nhưng tâm trạng bức bối cũng chẳng đỡ hơn chút nào. Không còn lòng dạ nào đi dạo phố, cô bèn gọi một chiếc taxi về nhà.
Trời đã hoàn toàn vào đêm, những ngọn đèn cao ốc sáng rực trước mắt. Liễu Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt lã chã rơi chẳng chút phong độ, cảm thấy vừa bức bối vừa ấm ức. Trên đời này chẳng còn công lý, người phụ nữ kia cướp vị hôn phu của cô, lại còn yêu cầu cô đảm bảo cho hạnh phúc và sự toàn vẹn của bọn họ, đúng là đồ biến thái, đồ thần kinh.
Cô sụt sịt xuống xe, vừa lau nước mắt, vừa bước về phía căn hộ.
- Tinh Tinh...
Trong bóng tối, một bóng người bỗng xuất hiện, chắn trước mặt cô.
Liễu Tinh giật mình sửng sốt. Qua ánh sáng của ngọn đèn đường phía xa xa, nhận ra người đó là Lý Trạch Hạo, cô cực kỳ tức giận, buông đám túi giấy trong tay rồi hậm hực nói:
- Hóa ra là Trần Thế Mỹ, các người tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả? Nói cho anh biết, không những tôi không chúc phúc cho hai người mà tôi còn trù ẻo hai người, hai người sẽ chẳng được lâu bền đâu; cho dù lâu dài, cũng là giày vò lẫn nhau, không được hạnh phúc; cho dù hạnh phúc, cũng sẽ không có con cái; cho dù có con cái, thì đứa con đó cũng sẽ vừa ngu vừa đần...
- Anh đã chia tay với cô ta rồi. Tinh Tinh, em còn cần anh nữa không? – Lý Trạch Hạo tiến về phía trước một bước, ngắt lời trù úm của cô.
Thân hình Liễu Tinh chao đảo, ngã phịch xuống mặt đất đầy tuyết.
Anh ta nói: Mất đi rồi mới biết quý trọng.
Anh ta nói: Cái ban đầu mới là chân thực, đẹp đẽ nhất.
Anh ta nói: Yêu không chỉ là một cảm giác, mà còn là sự tôn trọng lẫn nhau, là sự cảm động như dòng nước nhỏ len lỏi chảy mãi.
Anh ta nói: Anh ta bị ma xui quỷ khiến nên mới lầm đường lạc lối, bây giờ quay đầu lại mới biết mình đã bỏ lỡ người con gái tốt nhất trên đời. Nếu cô ấy cho anh ta thêm một cơ hội nữa, anh ta tin rằng mình có khả năng bù đắp cho cô ấy những điều tốt nhất cả về vật chất và tinh thần.
Anh ta nói: Cuộc đời con người chẳng có mấy lần mười bốn năm, anh ta muốn nắm tay cô, cùng bước qua lần mười bốn năm thứ hai, thứ ba, thứ tư, tận đến khi răng long đầu bạc.
Anh ta nói: Tân Giang là nơi anh không còn mặt mũi nào để đối diện với nó, Liễu Tinh, cùng anh tới Thâm Quyến, chúng ta quên hết những chuyện đã xảy ra, bắt đầu lại từ đầu. Nhưng, nếu em thích nơi này, anh nguyện vì em mà ở lại.
Lý Trạch Hạo phát huy sở trường giảng bài của mình, nói một hơi đủ thời gian cho cả một tiết học, không hề ngừng lại giữa chừng.
Nói xong, anh ta giống như một phạm nhân vừa bào chữa cho chính mình, đứng trên ghế bị cáo, lặng lẽ chờ đợi phán quyết của tòa án.
Có cần không? Liễu Tinh tự hỏi mình.
Khi bọn họ vừa mới chia tay, cô đã nghĩ không chỉ một lần, cũng đã từng nằm mơ thấy anh ta quay lại tìm cô, van xin cô tha thứ, nói anh ta bị sắc đẹp mê hoặc, nhất thời không chống cự được nên đã lầm lạc. Cô nghĩ, ai mà chẳng say mê cái đẹp. Anh không phải là Liễu Hạ Huệ[3>, không thể đòi hỏi quá cao. Nghĩ tới mười bốn năm tình cảm, cô cắn răng thôi miên bản thân, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dù sao anh ta cũng là người cô yêu thương sâu sắc. Chuyện này cũng giống như việc bị đàn ông cắm sừng, nếu bạn có thể chấp nhận thì ngày tháng vẫn tiếp tục, nếu không thể, vậy thì đường ai nấy đi.
[3> Liễu Hạ Huệ: Người nước Lỗ thời Xuân Thu, nổi tiếng là đứng đắn, không màng nữ sắc. Ông đã từng ôm một người phụ nữ vào lòng để sưởi ấm cho người đó mà lòng không hền động chút tà tâm.
Buổi tối, nằm một mình trên giường, tất cả các âm thanh ở bên ngoài đều khiến cô lầm tưởng là tiếng bước chân về nhà của anh. Hết lần này đến lần khác, cô trở dậy mở cửa, chỉ thấy ánh đèn vàng vọt hắt trên lối đi vắng lặng, cô bất lực thở dài vào hư vô.
Một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua...
Cô bắt đầu hoảng loạn, cảm thấy Lý Trạch Hạo đã thoát khỏi bàn tay mình, ngày càng rời xa cô.
Lễ Giáng sinh liền với cuối tuần nên được nghỉ hai ngày, cô muốn hẹn Lý Trạch Hạo đi ra ngoài chơi để cải thiện quan hệ.
Không thấy Lý Trạch Hạo đâu, điện thoại cũng tắt máy.
Nhìn thấy Liễu Tinh, cô chẳng qua chỉ muốn thăm dò xem hiện giờ cô ta và Lý Trạch Hạo thế nào, nghe Liễu Tinh nói, tâm trạng cô bình tĩnh lại được một chút, nhưng cũng chẳng tốt hơn là bao.
- Tôi xin hai người đấy! – Liễu Tinh đứng bật dậy – Xin cô lần sau nhìn thấy tôi thì coi như không quen biết, tôi cũng sẽ làm như thế. Cô cứ uống tiếp đi nhé, tôi đi trước.
Ra khỏi quán cà phê, Liễu Tinh hít liền mấy ngụm khí lạnh, nhưng tâm trạng bức bối cũng chẳng đỡ hơn chút nào. Không còn lòng dạ nào đi dạo phố, cô bèn gọi một chiếc taxi về nhà.
Trời đã hoàn toàn vào đêm, những ngọn đèn cao ốc sáng rực trước mắt. Liễu Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt lã chã rơi chẳng chút phong độ, cảm thấy vừa bức bối vừa ấm ức. Trên đời này chẳng còn công lý, người phụ nữ kia cướp vị hôn phu của cô, lại còn yêu cầu cô đảm bảo cho hạnh phúc và sự toàn vẹn của bọn họ, đúng là đồ biến thái, đồ thần kinh.
Cô sụt sịt xuống xe, vừa lau nước mắt, vừa bước về phía căn hộ.
- Tinh Tinh...
Trong bóng tối, một bóng người bỗng xuất hiện, chắn trước mặt cô.
Liễu Tinh giật mình sửng sốt. Qua ánh sáng của ngọn đèn đường phía xa xa, nhận ra người đó là Lý Trạch Hạo, cô cực kỳ tức giận, buông đám túi giấy trong tay rồi hậm hực nói:
- Hóa ra là Trần Thế Mỹ, các người tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả? Nói cho anh biết, không những tôi không chúc phúc cho hai người mà tôi còn trù ẻo hai người, hai người sẽ chẳng được lâu bền đâu; cho dù lâu dài, cũng là giày vò lẫn nhau, không được hạnh phúc; cho dù hạnh phúc, cũng sẽ không có con cái; cho dù có con cái, thì đứa con đó cũng sẽ vừa ngu vừa đần...
- Anh đã chia tay với cô ta rồi. Tinh Tinh, em còn cần anh nữa không? – Lý Trạch Hạo tiến về phía trước một bước, ngắt lời trù úm của cô.
Thân hình Liễu Tinh chao đảo, ngã phịch xuống mặt đất đầy tuyết.
Anh ta nói: Mất đi rồi mới biết quý trọng.
Anh ta nói: Cái ban đầu mới là chân thực, đẹp đẽ nhất.
Anh ta nói: Yêu không chỉ là một cảm giác, mà còn là sự tôn trọng lẫn nhau, là sự cảm động như dòng nước nhỏ len lỏi chảy mãi.
Anh ta nói: Anh ta bị ma xui quỷ khiến nên mới lầm đường lạc lối, bây giờ quay đầu lại mới biết mình đã bỏ lỡ người con gái tốt nhất trên đời. Nếu cô ấy cho anh ta thêm một cơ hội nữa, anh ta tin rằng mình có khả năng bù đắp cho cô ấy những điều tốt nhất cả về vật chất và tinh thần.
Anh ta nói: Cuộc đời con người chẳng có mấy lần mười bốn năm, anh ta muốn nắm tay cô, cùng bước qua lần mười bốn năm thứ hai, thứ ba, thứ tư, tận đến khi răng long đầu bạc.
Anh ta nói: Tân Giang là nơi anh không còn mặt mũi nào để đối diện với nó, Liễu Tinh, cùng anh tới Thâm Quyến, chúng ta quên hết những chuyện đã xảy ra, bắt đầu lại từ đầu. Nhưng, nếu em thích nơi này, anh nguyện vì em mà ở lại.
Lý Trạch Hạo phát huy sở trường giảng bài của mình, nói một hơi đủ thời gian cho cả một tiết học, không hề ngừng lại giữa chừng.
Nói xong, anh ta giống như một phạm nhân vừa bào chữa cho chính mình, đứng trên ghế bị cáo, lặng lẽ chờ đợi phán quyết của tòa án.
Có cần không? Liễu Tinh tự hỏi mình.
Khi bọn họ vừa mới chia tay, cô đã nghĩ không chỉ một lần, cũng đã từng nằm mơ thấy anh ta quay lại tìm cô, van xin cô tha thứ, nói anh ta bị sắc đẹp mê hoặc, nhất thời không chống cự được nên đã lầm lạc. Cô nghĩ, ai mà chẳng say mê cái đẹp. Anh không phải là Liễu Hạ Huệ[3>, không thể đòi hỏi quá cao. Nghĩ tới mười bốn năm tình cảm, cô cắn răng thôi miên bản thân, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dù sao anh ta cũng là người cô yêu thương sâu sắc. Chuyện này cũng giống như việc bị đàn ông cắm sừng, nếu bạn có thể chấp nhận thì ngày tháng vẫn tiếp tục, nếu không thể, vậy thì đường ai nấy đi.
[3> Liễu Hạ Huệ: Người nước Lỗ thời Xuân Thu, nổi tiếng là đứng đắn, không màng nữ sắc. Ông đã từng ôm một người phụ nữ vào lòng để sưởi ấm cho người đó mà lòng không hền động chút tà tâm.
Buổi tối, nằm một mình trên giường, tất cả các âm thanh ở bên ngoài đều khiến cô lầm tưởng là tiếng bước chân về nhà của anh. Hết lần này đến lần khác, cô trở dậy mở cửa, chỉ thấy ánh đèn vàng vọt hắt trên lối đi vắng lặng, cô bất lực thở dài vào hư vô.
Một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua...

