Y Đồng Đồng không phải lên lớp, đang ngồi tán gẫu với đồng nghiệp trong văn phòng thì hiệu trưởng đưa người của Viện Kiểm sát tới gặp cô ta. Vừa nghe họ đến là để tìm hiểu chuyện liên quan tới Khang Kiếm, mặt cô ta đã tái nhợt đi, chân run lên cầm cập, may mà vịn được vào bàn, nếu không đã không thể đứng vững.
Mấy vị giáo viên có người nào là không thông minh xuất chúng, chuyện Khang Kiếm nhận hối lộ đã sớm ầm ĩ khắp thành phố, dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được quan hệ giữa Y Đồng Đồng và Khang Kiếm. Ánh mắt họ nhìn Y Đồng Đồng lập tức mang theo vẻ khinh miệt. Có mấy cô giáo hay ghen tị với Y Đồng Đồng còn tỏ vẻ hào hứng ra mặt.
- Đi thôi! – Mặt ông Lưu nghiêm nghị như mặt Bao Công.
Chưa từng gặp tình huống này, Y Đồng Đồng sợ hãi tới mức nước mắt tràn trên mi mà không dám rơi xuống. Vừa ra khỏi cửa văn phòng thì bắt gặp Lý Trạch Hạo đang ôm giáo án bước tới, cô ta thảm thiết gọi:
- Trạch Hạo!
Lý Trạch Hạo lạnh lùng liếc cô ta như nhìn dịch bệnh, ánh mắt lảng tránh.
Nước mắt bỗng như đê vỡ, đầm đìa tuôn rơi.
Y Đồng Đồng không biết làm cách nào mà cô ta lên được xe, cũng không biết làm cách nào mà đi được vào cổng Viện Kiểm sát, khi tỉnh lại, cô ta đã thấy mình đang ngồi trước mặt hai kiểm sát viên họ Lưu và họ Cao.
- Tôi... đã chia tay với anh ta từ lâu rồi. Bây giờ tôi đã có bạn trai, chuyện của anh ta tôi không biết gì hết. – Không đợi ông Lưu lên tiếng, Y Đồng Đồng đã cuống quít thanh minh.
Nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của Y Đồng Đồng, ông Lưu càng thêm tức giận Khang Kiếm. Ông ngứa mắt nhất là mấy tên con ông cháu cha kiểu này, không cần cố gắng cũng thuận lợi mọi bề, mà tình nhân cũng đều là hàng tuyệt sắc.
- Tôi không có hứng thú với chuyện tình cảm ướt át của anh chị, chúng tôi tới tìm chị là vì có mấy chuyện cần chị xác nhận. – Ông Lưu nhướn mày nhìn ông Cao, ông Cao liền giở giấy bút ra.
Hai tay Y Đồng Đồng đặt trên đầu gối, đầu cúi gằm, không ngừng run rẩy.
- Chị và Khang Kiếm có quan hệ gì? – Ông Lưu hỏi.
- Trước khi anh ta kết hôn thì... là người yêu.
- Chiếc xe thể thao và căn hộ đứng tên chị có phải là do chị tự mua không?
- Không... là anh ta... tặng tôi khi chia tay. – Y Đồng Đồng bỗng ngẩng đầu lên – Nhưng mà, tôi và bạn trai tôi đã quyết định sẽ trả lại cho anh ta.
Lúc này, lòng cô ta xiết bao hối hận, khi đó Lý Trạch Hạo đề nghị cô trả lại, sao cô lại không nghe theo anh?
- Là cô đòi, hay anh ta chủ động cho cô?
- Anh ta chủ động tặng cho tôi.
Ông Lưu và ông Cao đưa mắt nhìn nhau.
- Có người tố cáo anh ta không chỉ tặng cô nhà và xe, mà còn có những thứ khác... – Câu này của ông Lưu rất có sức cám dỗ, thực chất là thăm dò, nếu đối phương chột dạ thì trong tình huống này, cô ta sẽ chủ động khai báo.
Y Đồng Đồng bỗng khóc òa lên, đầu lắc như trống bỏi:
- Thật sự là không có, anh ta kết hôn xong liền không thèm nghe điện thoại của tôi, gặp nhau cũng giả vờ như không quen biết, sao còn có thể tặng gì cho tôi được. Tôi thật sự đã cắt đứt mọi quan hệ với anh ta rồi.
Càng khóc, Y Đồng Đồng càng cảm thấy mình thật tội nghiệp, vốn đang chiến tranh lạnh với Lý Trạch Hạo, phen này lại càng thêm căng thẳng, không còn khả năng cứu vãn nữa. Một chút tình ý dành cho Khang Kiếm còn sót lại trong cô ta, giờ phút này đã hoàn toàn biến thành thù hận.
Ông Lưu là người từng trải sự đời, biết ngay Y Đồng Đồng không có vẻ là nói dối, bèn cho cô ta ký tên và điểm chỉ vào biên bản, rồi ông bảo hôm nay chỉ làm việc đến đây thôi, sau này chúng tôi có chuyện gì cần điều tra về cô, đề nghị cô tận tình hợp tác. Sau đó ông cho cô ta về.
- Nếu tôi trả hết lại nhà và xe là không liên quan đến tôi nữa phải không? – Trước khi ra về, Y Đồng Đồng hỏi.
Ông Lưu cười mỉa mai, không trả lời. Ông cảm thấy người phụ nữ này đúng thực là một bình hoa di động.
Ra khỏi Viện Kiểm sát, toàn thân Y Đồng Đồng mềm nhũn ra như bún. Cô ta dựa vào thân cây ven đường gọi điện thoại cho Lý Trạch Hạo.
- Chuyện gì? – Giọng Lý Trạch Hạo lạnh thấu xương như gió bấc.
- Trạch Hạo, em nghe lời anh, không cần nhà và xe nữa, cũng không so đo tình cảm mười bốn năm của anh với cô y tá kia, em đồng ý tới Thâm Quyến cùng anh.
Lý Trạch Hạo im lặng.
- Trạch Hạo, anh nói gì đi chứ! – Y Đồng Đồng hoảng loạn.
- Cô giáo Y, chắc cô nhầm rồi, chúng ta chỉ là đồng nghiệp bình thường, cô quyết định thế nào là tự do của cô, không cần phải nói với tôi. Tôi phải lên lớp đây, lát nữa tôi còn phải đi đón vợ chưa cưới của tôi nữa.
Nói xong, Lý Trạch Hạo ngắt máy.
Y Đồng Đồng gập điện thoại lại như người gỗ, ngồi chết lặng dưới gốc cây.
- Đi gặp vợ cũ của Khang Kiếm vào buổi sáng hay buổi chiều đây? – Trong phòng làm việc, ông Cao hỏi ông Lưu.
Ông Lưu lật quyển biên bản vừa rồi:
- Rèn sắt luôn khi còn nóng, lấy chứng cứ sớm rồi về Dư Châu. Ở Tân Giang mãi ngột ngạt lắm.
- Ngột ngạt thế nào cơ?
- So với người ta thì chúng ta đúng thật như nhà quê lên tỉnh, nhìn phố phường, siêu thị, xe cộ và quần áo của dân tình mà xem, thế mới là thành phố chứ!
Ông Cao đứng dậy lấy một tách trà, cười nói:
- Tâm lý anh vẫn chưa cân bằng à! Anh tới vùng Đại Tây Bắc mà xem cuộc sống nơi đó, anh sẽ biết đủ ngay. Anh Lưu, anh bảo vợ cũ của Khang Kiếm có đẹp hơn cô bạn gái cũ của cậu ta không?
Mấy vị giáo viên có người nào là không thông minh xuất chúng, chuyện Khang Kiếm nhận hối lộ đã sớm ầm ĩ khắp thành phố, dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được quan hệ giữa Y Đồng Đồng và Khang Kiếm. Ánh mắt họ nhìn Y Đồng Đồng lập tức mang theo vẻ khinh miệt. Có mấy cô giáo hay ghen tị với Y Đồng Đồng còn tỏ vẻ hào hứng ra mặt.
- Đi thôi! – Mặt ông Lưu nghiêm nghị như mặt Bao Công.
Chưa từng gặp tình huống này, Y Đồng Đồng sợ hãi tới mức nước mắt tràn trên mi mà không dám rơi xuống. Vừa ra khỏi cửa văn phòng thì bắt gặp Lý Trạch Hạo đang ôm giáo án bước tới, cô ta thảm thiết gọi:
- Trạch Hạo!
Lý Trạch Hạo lạnh lùng liếc cô ta như nhìn dịch bệnh, ánh mắt lảng tránh.
Nước mắt bỗng như đê vỡ, đầm đìa tuôn rơi.
Y Đồng Đồng không biết làm cách nào mà cô ta lên được xe, cũng không biết làm cách nào mà đi được vào cổng Viện Kiểm sát, khi tỉnh lại, cô ta đã thấy mình đang ngồi trước mặt hai kiểm sát viên họ Lưu và họ Cao.
- Tôi... đã chia tay với anh ta từ lâu rồi. Bây giờ tôi đã có bạn trai, chuyện của anh ta tôi không biết gì hết. – Không đợi ông Lưu lên tiếng, Y Đồng Đồng đã cuống quít thanh minh.
Nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của Y Đồng Đồng, ông Lưu càng thêm tức giận Khang Kiếm. Ông ngứa mắt nhất là mấy tên con ông cháu cha kiểu này, không cần cố gắng cũng thuận lợi mọi bề, mà tình nhân cũng đều là hàng tuyệt sắc.
- Tôi không có hứng thú với chuyện tình cảm ướt át của anh chị, chúng tôi tới tìm chị là vì có mấy chuyện cần chị xác nhận. – Ông Lưu nhướn mày nhìn ông Cao, ông Cao liền giở giấy bút ra.
Hai tay Y Đồng Đồng đặt trên đầu gối, đầu cúi gằm, không ngừng run rẩy.
- Chị và Khang Kiếm có quan hệ gì? – Ông Lưu hỏi.
- Trước khi anh ta kết hôn thì... là người yêu.
- Chiếc xe thể thao và căn hộ đứng tên chị có phải là do chị tự mua không?
- Không... là anh ta... tặng tôi khi chia tay. – Y Đồng Đồng bỗng ngẩng đầu lên – Nhưng mà, tôi và bạn trai tôi đã quyết định sẽ trả lại cho anh ta.
Lúc này, lòng cô ta xiết bao hối hận, khi đó Lý Trạch Hạo đề nghị cô trả lại, sao cô lại không nghe theo anh?
- Là cô đòi, hay anh ta chủ động cho cô?
- Anh ta chủ động tặng cho tôi.
Ông Lưu và ông Cao đưa mắt nhìn nhau.
- Có người tố cáo anh ta không chỉ tặng cô nhà và xe, mà còn có những thứ khác... – Câu này của ông Lưu rất có sức cám dỗ, thực chất là thăm dò, nếu đối phương chột dạ thì trong tình huống này, cô ta sẽ chủ động khai báo.
Y Đồng Đồng bỗng khóc òa lên, đầu lắc như trống bỏi:
- Thật sự là không có, anh ta kết hôn xong liền không thèm nghe điện thoại của tôi, gặp nhau cũng giả vờ như không quen biết, sao còn có thể tặng gì cho tôi được. Tôi thật sự đã cắt đứt mọi quan hệ với anh ta rồi.
Càng khóc, Y Đồng Đồng càng cảm thấy mình thật tội nghiệp, vốn đang chiến tranh lạnh với Lý Trạch Hạo, phen này lại càng thêm căng thẳng, không còn khả năng cứu vãn nữa. Một chút tình ý dành cho Khang Kiếm còn sót lại trong cô ta, giờ phút này đã hoàn toàn biến thành thù hận.
Ông Lưu là người từng trải sự đời, biết ngay Y Đồng Đồng không có vẻ là nói dối, bèn cho cô ta ký tên và điểm chỉ vào biên bản, rồi ông bảo hôm nay chỉ làm việc đến đây thôi, sau này chúng tôi có chuyện gì cần điều tra về cô, đề nghị cô tận tình hợp tác. Sau đó ông cho cô ta về.
- Nếu tôi trả hết lại nhà và xe là không liên quan đến tôi nữa phải không? – Trước khi ra về, Y Đồng Đồng hỏi.
Ông Lưu cười mỉa mai, không trả lời. Ông cảm thấy người phụ nữ này đúng thực là một bình hoa di động.
Ra khỏi Viện Kiểm sát, toàn thân Y Đồng Đồng mềm nhũn ra như bún. Cô ta dựa vào thân cây ven đường gọi điện thoại cho Lý Trạch Hạo.
- Chuyện gì? – Giọng Lý Trạch Hạo lạnh thấu xương như gió bấc.
- Trạch Hạo, em nghe lời anh, không cần nhà và xe nữa, cũng không so đo tình cảm mười bốn năm của anh với cô y tá kia, em đồng ý tới Thâm Quyến cùng anh.
Lý Trạch Hạo im lặng.
- Trạch Hạo, anh nói gì đi chứ! – Y Đồng Đồng hoảng loạn.
- Cô giáo Y, chắc cô nhầm rồi, chúng ta chỉ là đồng nghiệp bình thường, cô quyết định thế nào là tự do của cô, không cần phải nói với tôi. Tôi phải lên lớp đây, lát nữa tôi còn phải đi đón vợ chưa cưới của tôi nữa.
Nói xong, Lý Trạch Hạo ngắt máy.
Y Đồng Đồng gập điện thoại lại như người gỗ, ngồi chết lặng dưới gốc cây.
- Đi gặp vợ cũ của Khang Kiếm vào buổi sáng hay buổi chiều đây? – Trong phòng làm việc, ông Cao hỏi ông Lưu.
Ông Lưu lật quyển biên bản vừa rồi:
- Rèn sắt luôn khi còn nóng, lấy chứng cứ sớm rồi về Dư Châu. Ở Tân Giang mãi ngột ngạt lắm.
- Ngột ngạt thế nào cơ?
- So với người ta thì chúng ta đúng thật như nhà quê lên tỉnh, nhìn phố phường, siêu thị, xe cộ và quần áo của dân tình mà xem, thế mới là thành phố chứ!
Ông Cao đứng dậy lấy một tách trà, cười nói:
- Tâm lý anh vẫn chưa cân bằng à! Anh tới vùng Đại Tây Bắc mà xem cuộc sống nơi đó, anh sẽ biết đủ ngay. Anh Lưu, anh bảo vợ cũ của Khang Kiếm có đẹp hơn cô bạn gái cũ của cậu ta không?

