Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2662
- Tình trạng: Hoàn thành
Bạch Nhạn nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng lạch cạch, thím giúp việc đã ra về.

Cô nhếch mép cười với vẻ thấu hiểu, thím giúp việc này đúng là biết tiến biết lui, rất biết điều, tất nhiên là do đã thường xuyên thực hành.

- Cô nhóc, em cảm thấy căn phòng này của anh thế nào? – Lục Địch Phi rót rượu cho Bạch Nhạn, trước tiên múc cho cô một bát canh cá sền sệt để cô ăn cho ấm bụng rồi mới uống rượu.

- Rất hợp với tính cách của anh. – Bạch Nhạn ngước mắt lên, mỉm cười nhìn Lục Địch Phi.

Lục Địch Phi nâng ly, khẽ lắc chất lỏng trong ly, cổ áo sơ mi của anh ta mở một nửa, để lộ ra cơ thịt màu đồng hun bên trong, đôi mắt tràn ý tình, như một đầm nước sâu hút nhấn chìm người khác. Nếu không đủ nghị lực, sẽ không kìm lòng nổi mà nhảy xuống đó.

- Cô nhóc thật là thông minh lanh lợi. – Lục Địch Phi nháy mắt với Bạch Nhạn rồi cụng ly với cô.

Bạch Nhạn nâng ly lên nhấp một ngụm rồi nhìn sang chiếc tivi treo trên tường phòng khách:

- Thị trưởng Lục, cái kia chắc treo để làm cảnh thôi nhỉ! Anh có thời gian xem tivi không?

Lúc thì xã giao, lúc thì cặp kè người đẹp, một ngày của Lục Địch Phi có lẽ chỉ mong có được 48 tiếng đồng hồ.

- Có chứ! Anh rất thích xem tivi. – Lục Địch Phi nhướn mày, gác tay ra sau ghế – Có lúc anh cũng theo dõi phim truyền hình.

Bạch Nhạn há hốc miệng:

-Thật á?

Lục Địch Phi mỉm cười gật đầu:

- Vậy... bộ phim Tam Quốc diễn nghĩa phiên bản mới anh đã xem chưa?

- Bản mà Cao Hy Hy đạo diễn á? Ờ, xem một tập, anh vẫn thích phiên bản cũ có Bảo Quốc An và Đường Quốc Cường diễn hơn, anh thấy bộ đó mới đích thực là theo đúng nguyên tác, đậm chất văn hóa. Lúc chiếu anh xem không sót tập nào.

- Nghe nói người làm quan đều thích xem Tam Quốc?

- Quan trường như chiến trường, xem Tam Quốc có thể học được rất nhiều điều. Tam Quốc diễn nghĩa là một trong vài quyển sách ít ỏi mà anh thích. Sức quyến rũ thật sự của Tam Quốc diễn nghĩa là tình cảm bao dung khoáng đạt giữa những người anh hùng, là sự đối đầu kịch liệt giữa các đối thủ ngang tài ngang sức, là sự khiêu chiến và thách thức giữa những kỳ phùng địch thủ, là những chiêu thức của cao thủ chân chính. Gặp được địch thủ mạnh là một may mắn thật sự. Trước mặt cường địch, em luôn phải giữ tỉnh táo và lý trí, nếu không sẽ thua sạch không còn manh giáp. Mà khi trận chiến này kết thúc, em sẽ phát hiện ra em đã tiến bộ rất nhiều. Nếu gặp phải một đối thủ quá chênh lệch về trình độ thì có thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Rất nhiều lúc, kết quả không quan trọng. Quá trình mới là cái đáng để chúng ta thưởng thức.

- Cũng giống như thi đấu World Cup, các trận đấu sống còn ở vòng bảng nhiều khi còn hấp dẫn hơn trận tranh ngôi nhất nhì. Các trận đấu vòng bảng có thể khiến anh tận hưởng toàn bộ ma lực nghệ thuật của bóng đá, còn trận chung kết lại đá rất dè chừng, đôi khi buộc phải dựa vào đá penalty để phân định thắng thua, khiến người xem thấy rất ức chế, chẳng chút hứng thú.

Lục Địch Phi đặt ly rượu xuống rồi trợn tròn mắt:

- Cô nhóc cũng xem bóng đá à?

Bạch Nhạn cười tinh nghịch:

- Em chỉ so sánh thôi.

Rồi cô bỗng thu nụ cười lại, hai tay tì dưới cằm, ánh mắt rực sáng nhìn chăm chăm vào Lục Địch Phi.

- Cô nhóc, anh có đẹp trai không? – Không lảng tránh ánh mắt của cô, Lục Địch Phi dịu dàng nhắm mắt lại.

- Anh Lục, không có Khang Kiếm, con đường quan lộ của anh có còn thú vị nữa không?

Lục Địch Phi sững lại, nhưng trên mặt không để lộ dấu vết gì, cô nhóc này không nhịn được nên muốn đi thẳng vào vấn đề rồi:

- Sao lại không thú vị chứ? – Anh ta hỏi lại đầy hàm ý.

- Tối ngày ở cùng với một đám quan chức cáo già, hễ mở miệng là ăn to nói lớn toàn điều sáo rỗng theo chỉ thị của cấp trên, giở đủ mánh khóe, cũng có thể anh sẽ thể hiện được tài năng của mình nhờ vào thế mạnh của tuổi trẻ, lại thêm sự che chắn của bố anh, con đường quan lộ của anh sẽ vô cùng thuận lợi, không đánh mà tự thắng. Đừng nói là địch thủ mạnh, đến cả địch thủ anh cũng chẳng có. Sống như vậy, anh có cảm giác thành công không?

Lục Địch Phi ngỡ ngàng:

- Cô nhóc, rốt cuộc em định nói gì với anh?

- Cuộc đua tranh chức thị trưởng xây dựng này anh đã thắng. Nếu Khang Kiếm có thể đứng trên cùng vạch xuất phát với anh, anh còn dám cạnh tranh nữa không? – Ánh mắt sáng rực của Bạch Nhạn nhìn Lục Địch Phi đầy vẻ khiêu khích.

Lục Địch Phi bật cười:

- Đương nhiên là anh dám, nhưng cậu ta không còn cơ hội đứng trên cùng vạch xuất phát với anh nữa rồi.

- Anh ấy còn. – Bạch Nhạn từ tốn nói.

- Cô nhóc, có lẽ em không hiểu pháp luật. Hiện tại cậu ta bị Viện Kiểm sát...

- Anh ấy bị Hoa Hưng vu khống, Hoa Hưng cũng bị người khác giật dây.

- Cô nhóc? – Lục Địch Phi biến sắc.

- Chỉ cần anh giúp thì anh ấy sẽ bình an vô sự.

- Việc này không giống việc của chị họ em lần trước, anh không giúp nổi.

- Anh giúp được. – Bạch Nhạn đột nhiên đứng lên, đi vào phòng khách lấy túi xách, lấy trong đó một tờ giấy ra trải trước mặt Lục Địch Phi.

Lục Địch Phi cúi đầu nhìn đi nhìn lại tờ giấy, nhìn đủ ba lần mới ngẩng đầu lên, trên mặt là vẻ thất kinh chưa từng thấy.

- Em... làm sao em biết được?

- Là do anh năm lần bảy lượt nhắc nhở em, cho nên em mới lưu ý tới.

Prev 1 ... 236 237 238 239 240 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000484
XtGem Forum catalog