Đường phố chiều giao thừa vắng vẻ hơn hẳn mọi ngày, một số siêu thị đã đóng cửa từ sớm, chỉ còn xe buýt vẫn đúng hẹn vào bến như mọi khi.
Theo thói quen, Bạch Nhạn lấy điện thoại ra xem giờ, nghĩ tới việc hai ngày nay cô ở riết trong bệnh viện nên trong nhà còn chưa chuẩn bị gì. Buối sáng sếp Khang không gọi điện lần nào, cô đoán có lẽ anh đã đưa hai vợ chồng ông Khang Vân Lâm về tỉnh. Tết nhất một thân một mình, ăn gì cũng chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, thực ra cô muốn ở lại trong phòng bệnh viện hơn.
Xe buýt vào bến, trên xe chỉ có mấy người, Bạch Nhạn chọn một chỗ gần cửa sổ. Vừa ngồi xuống, điện thoại của cô đã reo.
Nhìn số điện thoại, Bạch Nhạn mỉm cười.
- Liễu Tinh, năm mới vui vẻ, chúc cậu năm mới phát tài, vận đào hoa nở rộ.
Liễu Tinh hừ mũi:
- Có chuyện gì mà cậu vui vẻ thế?
- Vì nhận được điện thoại của cậu đấy! Nhớ mình lắm hả?
- Xí, đồ nhóc thối, ai thèm nhớ cậu. – Liễu Tinh cũng cười khanh khách, rồi tiếng cười ngưng bặt, cô thở nhẹ một hơi – Nhạn, mình muốn quay về Tân Giang.
- Sao thế?
- Bây giờ Lý Trạch Hạo đang ở nhà mình, cả bố mẹ anh ta nữa, cả bà cô hồi trước mai mối cho bọn mình cũng đến, mang theo một đống quà cáp. Mình thấy phiền phức nên một mình chạy ra ngoài.
Bạch Nhạn vội nói với vẻ dạt dào hứng thú:
- Thầy Lý hối cải thật là đầy thành ý! Biết lợi dụng quan hệ, đúng là dân trí thức có khác. Cậu sẽ mở rộng vòng tay để đón anh ta trở lại chứ?
- Không nói cho cậu biết. – Liễu Tinh bực bội.
- Ờ, cậu không nói thì mình cũng biết, chắc chắn là đang cực kỳ mâu thuẫn, bỏ thì thương vương thì tội, nếu không thì là lòng cậu đã có nơi có chốn?
- Nhạn, cậu bảo mình phải làm sao đây? – Liễu Tinh không phản bác lại mà thành thật thừa nhận sự bất lực của mình.
- Cậu hãy hỏi con tim mình ấy! Nếu cậu có thể quên hết mọi lỗi lầm của anh ta thì hãy bắt đầu lại. Nếu chuyện này đã trở thành vết sẹo trong trái tim cậu, dao cắt hay lửa đốt cũng không thể quên đi được thì phải kiên quyết lên.
- Mình nghĩ là mình rất sợ, mình luôn không thể quên được giây phút đó, anh ta sợ mình làm Y Đồng Đồng bị thương nên cẩn thận che chắn cho cô ta ở phía sau. Nghĩ tới cảnh đó mà tim mình đau như bị dao cắt. Anh ta lâm vào đường cùng mới quay đầu lại. Nếu không tới cùng đường, mình nghĩ bây giờ bọn họ chắc chắn đang anh anh em em ở góc nào rồi! – Liễu Tinh lại thở dài đầy ai oán và buồn bã – Bố mẹ mình đều khuyên mình tha thứ cho anh ta, họ nói dù gì bọn mình cũng đã quen nhau mười bốn năm, biết rõ gốc gác của nhau. Họ nói anh ta đã phạm sai lầm một lần, lần sau nhất định sẽ không tái phạm nữa.
- Tính lăng nhăng đâu phải là bệnh sởi mà bị một lần thì sẽ miễn dịch cả đời. – Bạch Nhạn cười.
- Thì thế, cho nên trong lòng mình mới buồn.
- Liễu Tinh, dù cậu quyết định thế nào, mình đều có thể hiểu cậu, nhưng cậu phải thận trọng, đừng miễn cưỡng bản thân mình. – Bạch Nhạn cong khóe miệng, thấy xe buýt dừng lại trước cửa siêu thị Carrefour, cô bèn cầm điện thoại xuống xe – Cậu có nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới không?
- Có, bạn bè ở trường y tá nhắn rất nhiều. Sao thế?
- Hôm nay mình nhận được một tin nhắn của Giản Đơn, buồn cười lắm, cậu có nhận được không?
Ở đầu dây bên kia, Liễu Tinh bỗng nuốt nước bọt, lắp bắp hồi lâu không thốt ra được chữ nào.
- Không nhận được thì để mình gửi cho cậu. – Bạch Nhạn rất nhiệt tình.
- Không cần đâu, mình có rồi. – Mà không chỉ có một tin, từ khi Liễu Tinh về quê ăn Tết, gần như ngày nào Giản Đơn cũng nhắn cho cô mười mấy tin.
- Cậu có thì tốt rồi. Thư ký Giản thật là dễ thương nha, có điều trong chuyện tình cảm hơi chậm chạp, cần phải nhẫn nại. Thôi, không nói nữa, mình phải vào siêu thị càn quét đây.
Cúp điện thoại, Bạch Nhạn cười rạng rỡ. Cô biết ngay Liễu Tinh mang tâm trạng rối như tơ vò này gọi điện kể lể với cô đâu phải chỉ vì Lý Trạch Hạo. Trong lúc tình cờ, đồng chí Giản Đơn đã khuấy động một hồ nước xuân rồi!
Những ấm ức có thể nói ra miệng thì không coi là ấm ức, người yêu có thể bị người khác cướp đi, càng không đáng là người yêu.
Yêu không đủ, nên mới kiếm cớ thật nhiều.
Cô nàng Liễu Tinh này, chỉ sợ trong lòng đã chọn rồi, bây giờ chẳng qua cần có một người giong cờ khích lệ mà thôi.
Bạch Nhạn chất đầy một xe từ đồ dùng hàng ngày cho đến đồ ăn vặt, rau quả, thịt cá nhét đầy bốn cái túi to, đủ cho một gia đình ăn trong nửa tháng, rồi mới ra thanh toán.
Nhiều đồ quá, không mang lên xe buýt được, cô đành gọi taxi về nhà.
Ngày Tết, bác tài rất vui tính nên xe chạy thẳng tới chân cầu thang. Bạch Nhạn xách túi đi xuống, vừa trả tiền xe xong thì điện thoại trong túi reo mãi không ngừng. Để mặc đống túi tắm xiêu vẹo, cô luống cuống rút điện thoại ra.
- A lô?
- Cô nhóc đang làm gì mà thở gấp thế? – Lục Địch Phi thân mật hỏi, giọng khàn khàn như đang thổi vào tai cô.
- Tìm tay để nghe điện thoại của anh chứ gì nữa! Thị trưởng Lục, năm mới vui vẻ!
- Nghe em gọi anh như thế, anh thấy năm mới chẳng có gì vui cả. – Lục Địch Phi trách móc, tỏ vẻ bị tổn thương – Đã nói cả trăm lần rồi, gọi là Địch Phi! Nếu em lười, muốn trốn việc, gọi một tiếng Phi anh cũng có thể chấp nhận được.
Theo thói quen, Bạch Nhạn lấy điện thoại ra xem giờ, nghĩ tới việc hai ngày nay cô ở riết trong bệnh viện nên trong nhà còn chưa chuẩn bị gì. Buối sáng sếp Khang không gọi điện lần nào, cô đoán có lẽ anh đã đưa hai vợ chồng ông Khang Vân Lâm về tỉnh. Tết nhất một thân một mình, ăn gì cũng chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, thực ra cô muốn ở lại trong phòng bệnh viện hơn.
Xe buýt vào bến, trên xe chỉ có mấy người, Bạch Nhạn chọn một chỗ gần cửa sổ. Vừa ngồi xuống, điện thoại của cô đã reo.
Nhìn số điện thoại, Bạch Nhạn mỉm cười.
- Liễu Tinh, năm mới vui vẻ, chúc cậu năm mới phát tài, vận đào hoa nở rộ.
Liễu Tinh hừ mũi:
- Có chuyện gì mà cậu vui vẻ thế?
- Vì nhận được điện thoại của cậu đấy! Nhớ mình lắm hả?
- Xí, đồ nhóc thối, ai thèm nhớ cậu. – Liễu Tinh cũng cười khanh khách, rồi tiếng cười ngưng bặt, cô thở nhẹ một hơi – Nhạn, mình muốn quay về Tân Giang.
- Sao thế?
- Bây giờ Lý Trạch Hạo đang ở nhà mình, cả bố mẹ anh ta nữa, cả bà cô hồi trước mai mối cho bọn mình cũng đến, mang theo một đống quà cáp. Mình thấy phiền phức nên một mình chạy ra ngoài.
Bạch Nhạn vội nói với vẻ dạt dào hứng thú:
- Thầy Lý hối cải thật là đầy thành ý! Biết lợi dụng quan hệ, đúng là dân trí thức có khác. Cậu sẽ mở rộng vòng tay để đón anh ta trở lại chứ?
- Không nói cho cậu biết. – Liễu Tinh bực bội.
- Ờ, cậu không nói thì mình cũng biết, chắc chắn là đang cực kỳ mâu thuẫn, bỏ thì thương vương thì tội, nếu không thì là lòng cậu đã có nơi có chốn?
- Nhạn, cậu bảo mình phải làm sao đây? – Liễu Tinh không phản bác lại mà thành thật thừa nhận sự bất lực của mình.
- Cậu hãy hỏi con tim mình ấy! Nếu cậu có thể quên hết mọi lỗi lầm của anh ta thì hãy bắt đầu lại. Nếu chuyện này đã trở thành vết sẹo trong trái tim cậu, dao cắt hay lửa đốt cũng không thể quên đi được thì phải kiên quyết lên.
- Mình nghĩ là mình rất sợ, mình luôn không thể quên được giây phút đó, anh ta sợ mình làm Y Đồng Đồng bị thương nên cẩn thận che chắn cho cô ta ở phía sau. Nghĩ tới cảnh đó mà tim mình đau như bị dao cắt. Anh ta lâm vào đường cùng mới quay đầu lại. Nếu không tới cùng đường, mình nghĩ bây giờ bọn họ chắc chắn đang anh anh em em ở góc nào rồi! – Liễu Tinh lại thở dài đầy ai oán và buồn bã – Bố mẹ mình đều khuyên mình tha thứ cho anh ta, họ nói dù gì bọn mình cũng đã quen nhau mười bốn năm, biết rõ gốc gác của nhau. Họ nói anh ta đã phạm sai lầm một lần, lần sau nhất định sẽ không tái phạm nữa.
- Tính lăng nhăng đâu phải là bệnh sởi mà bị một lần thì sẽ miễn dịch cả đời. – Bạch Nhạn cười.
- Thì thế, cho nên trong lòng mình mới buồn.
- Liễu Tinh, dù cậu quyết định thế nào, mình đều có thể hiểu cậu, nhưng cậu phải thận trọng, đừng miễn cưỡng bản thân mình. – Bạch Nhạn cong khóe miệng, thấy xe buýt dừng lại trước cửa siêu thị Carrefour, cô bèn cầm điện thoại xuống xe – Cậu có nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới không?
- Có, bạn bè ở trường y tá nhắn rất nhiều. Sao thế?
- Hôm nay mình nhận được một tin nhắn của Giản Đơn, buồn cười lắm, cậu có nhận được không?
Ở đầu dây bên kia, Liễu Tinh bỗng nuốt nước bọt, lắp bắp hồi lâu không thốt ra được chữ nào.
- Không nhận được thì để mình gửi cho cậu. – Bạch Nhạn rất nhiệt tình.
- Không cần đâu, mình có rồi. – Mà không chỉ có một tin, từ khi Liễu Tinh về quê ăn Tết, gần như ngày nào Giản Đơn cũng nhắn cho cô mười mấy tin.
- Cậu có thì tốt rồi. Thư ký Giản thật là dễ thương nha, có điều trong chuyện tình cảm hơi chậm chạp, cần phải nhẫn nại. Thôi, không nói nữa, mình phải vào siêu thị càn quét đây.
Cúp điện thoại, Bạch Nhạn cười rạng rỡ. Cô biết ngay Liễu Tinh mang tâm trạng rối như tơ vò này gọi điện kể lể với cô đâu phải chỉ vì Lý Trạch Hạo. Trong lúc tình cờ, đồng chí Giản Đơn đã khuấy động một hồ nước xuân rồi!
Những ấm ức có thể nói ra miệng thì không coi là ấm ức, người yêu có thể bị người khác cướp đi, càng không đáng là người yêu.
Yêu không đủ, nên mới kiếm cớ thật nhiều.
Cô nàng Liễu Tinh này, chỉ sợ trong lòng đã chọn rồi, bây giờ chẳng qua cần có một người giong cờ khích lệ mà thôi.
Bạch Nhạn chất đầy một xe từ đồ dùng hàng ngày cho đến đồ ăn vặt, rau quả, thịt cá nhét đầy bốn cái túi to, đủ cho một gia đình ăn trong nửa tháng, rồi mới ra thanh toán.
Nhiều đồ quá, không mang lên xe buýt được, cô đành gọi taxi về nhà.
Ngày Tết, bác tài rất vui tính nên xe chạy thẳng tới chân cầu thang. Bạch Nhạn xách túi đi xuống, vừa trả tiền xe xong thì điện thoại trong túi reo mãi không ngừng. Để mặc đống túi tắm xiêu vẹo, cô luống cuống rút điện thoại ra.
- A lô?
- Cô nhóc đang làm gì mà thở gấp thế? – Lục Địch Phi thân mật hỏi, giọng khàn khàn như đang thổi vào tai cô.
- Tìm tay để nghe điện thoại của anh chứ gì nữa! Thị trưởng Lục, năm mới vui vẻ!
- Nghe em gọi anh như thế, anh thấy năm mới chẳng có gì vui cả. – Lục Địch Phi trách móc, tỏ vẻ bị tổn thương – Đã nói cả trăm lần rồi, gọi là Địch Phi! Nếu em lười, muốn trốn việc, gọi một tiếng Phi anh cũng có thể chấp nhận được.

