Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2609
- Tình trạng: Hoàn thành
Giản Đơn trả tiền rồi đỡ cô xuống xe, thành thạo lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa, không bật đèn mà vứt túi xách trên đất rồi ôm Liễu Tinh ép vào tường.

- Nếu anh làm bạn trai của em, thật em sẽ không ghét anh nữa? – Giản Đơn hỏi rõ từng chữ.

Liễu Tinh nhếch miệng, giơ tay lên sờ mặt anh, cười tít mắt:

- Bạn trai là để yêu thương, làm sao ghét được?

- Em nói thật chứ?

- Em thề với Phật tổ, thề với Thượng đế. – Người Liễu Tinh mềm nhũn ra rồi từ từ trượt xuống dưới.

Giản Đơn hừ một tiếng rồi ôm cô vào lòng:

- Được, anh tin em lần này. – Anh cắn nhẹ vào tai cô.

- Nhột! – Liễu Tinh cười khúc khích rồi rúc vào lòng anh.

Giản Đơn bế bổng cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ.

Làm thế nào để gạo nấu thành cơm?

Câu trả lời là: Dùng rượu đốt.

Liễu Tinh ôm cái đầu đau như búa bổ sau cơn say rượu nhìn đống quần lót, áo lót, áo len xếp ngay ngắn cạnh giường, rồi lại nhìn người đàn ông mặt mày nghiêm túc, y phục chỉnh tề đang ngồi nghiêm chỉnh ở đầu giường mà muốn chết quách cho xong.

Làm ơn đổi mới đi một chút có được không, cùng một sai lầm sao có thể tái phạm lần thứ hai chứ? Lần này lại không may mắn bằng lần trước, nhìn tấm thân lõa lồ trong chăn và hộp bao cao su đã xé rách phía đầu giường, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là đã xảy ra chuyện gì.

Mình đúng là đồ con gái háo sắc.

Tại sao lần này người đàn ông này lại điềm tĩnh như vậy? Gặp nhiều thành quen à?

Liễu Tinh nhắm mắt lại giả chết, thực ra là chẳng còn mặt mũi nào nhìn các cụ ở quê, lòng thầm cầu xin ông Trời mau làm cho người đàn ông này biến mất! Để cô một mình ngồi liếm láp vết thương lòng.

- Bố anh là kỹ sư ở Viện Thủy lợi Tân Giang, mẹ anh làm kế toán ở siêu thị Carre four, gia cảnh cũng tạm ổn, bố mẹ đã mua cho anh một căn hộ 120m2 ở tiểu khu Thường Lạc, tháng sau giao chìa khóa. Bây giờ lương của anh là bốn ngàn tệ một tháng, không có thú vui gì xấu, làm việc được bốn năm, có một khoản tiết kiệm nho nhỏ. Anh quen với một cô gái được hai năm, vì tính cách và suy nghĩ không hợp nên đã chia tay được hai tháng.

Hai tai Liễu Tinh dỏng lên, từng câu từng chữ mà Giản Đơn nói, cô đều nghe hết sức rõ ràng.

Sau đó thì sao?

Giản Đơn bỗng không nói tiếng nào nữa.

Cô đợi một lát, căn phòng im ắng lạ thường..

- Anh không phải là người đàn ông tùy tiện lên giường với người khác.

Cô hé mắt, thấy Giản Đơn đang nhìn mình bằng vẻ oai phong lẫm liệt.

Liễu Tinh bỗng trợn trừng mắt:

- Anh tưởng em thì tùy tiện hay sao?

Điên mất thôi, đầu đau như búa bổ. Đây không phải tùy tiện, đây là mượn rượu làm càn. Nhưng mà, tại sao cả hai lần uống say mà đối tượng làm càn lại cùng là một người cơ chứ?

- Cho nên chúng ta phải nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc – Giản Đơn nghiêm nghị nói.

Để cô bốc hơi hoặc xuyên không quách cho xong, nếu không trước đôi mắt sắc bén và trong sáng này, cô thật sự không còn lỗ nẻ nào mà chui xuống nữa.

Chuyện này sẽ phải nhìn nhận nghiêm túc kiểu gì? Thông thường người ta đều giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì để bỏ qua.

- Anh muốn em phải bồi thường tổn thất cho anh như thế nào đây?

- Anh quên đi cô bạn gái cũ, em cũng cắt đứt triệt để với vị hôn phu cũ đi, chúng ta chính thức qua lại.

Hàng mi dài giữ im, một lát sau mới chớp một cái, rồi hai cái, rồi cứ chớp mãi chớp mãi. "Gì cơ?", Liễu Tinh nhảy dựng lên, chiếc chăn rơi xuống, để lộ hết bộ ngực trần.

- Á!

Cô cuống quýt giữ chăn lại, vừa thẹn vừa giận, mặt đỏ cả lên.

- Đừng... lạnh đấy.

Mặt Giản Đơn đỏ bừng, run run đưa tay ra đệm lại chăn cho cô rồi ấp úng:

- Sau khi chúng ta đã hẹn với nhau, anh đi công tác ở nơi khác, em ở nhà phải ngoan ngoãn, không được lằng nhằng dây dưa với tay thầy giáo kia. Anh sẽ nói chuyện với bố mẹ anh để em dọn đến nhà anh ở. Sau đó, mùng 1-5 được nghỉ dài ngày, anh sẽ cùng em về quê một chuyến để ra mắt bố mẹ em.

- Anh... nói chậm lại một chút có được không? – Bộ óc đáng thương của Liễu Tinh nhất thời không thể tiếp nhận được quá nhiều thông tin một lúc.

Giản Đơn gật đầu:

- Em đừng kiếm cớ với anh, chúng ta đã lên giường rồi, không còn sự lựa chọn nào khác đâu.

- Anh... thích em thật sao? – Liễu Tinh hỏi mà không dám khẳng định.

Vành tai Giản Đơn đỏ rực lên:

- Sao nào, không được sao?

Trong mắt Liễu Tinh dâng lên một lớp sương mờ ẩm ướt, nước mắt ngân ngấn:

- Từ bao giờ?

- Khi em nói em sẽ đi Thẩm Quyến với tay thầy giáo kia, anh đã hơi hiểu ra, đến khi ngồi uống cà phê với cô bạn gái cũ, từ đầu đến cuối anh chẳng thèm hỏi han cô ấy sống ra sao mà chỉ toàn nói về em, cô ấy bảo anh đã thay lòng đổi dạ, anh mới tỉnh ngộ ra. Ê, không được cười, anh thừa nhận anh hơi ngốc trong chuyện tình cảm, em cũng có kém gì anh!

- Em không cười, không cười... – Nước mắt không kìm được trào ra, lau mãi không hết.

- Em đó, sau này đừng nhắc tới mười ba mười bốn năm gì đó được không, anh cho em bốn mươi, năm mươi năm, không thiệt đâu!

- Không, không thiệt tí nào, em lãi to! – Liễu Tinh lén véo chân mình trong chăn, đau quá, đây là thật, không phải là mơ.

Prev 1 ... 262 263 264 265 266 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000768
XtGem Forum catalog