XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2602
- Tình trạng: Hoàn thành
- Đây – Giản Đơn đưa điện thoại cho cô – Sáng nay em không phải đi làm, anh cũng xin nghỉ nửa ngày phép, em gọi điện hẹn với tay thầy giáo kia, chúng ta cùng tới đó nói rõ với hắn, để hắn ta bỏ cuộc, nếu không anh đi làm xa cũng không yên tâm.

- Vâng ạ! – Liễu Tinh ngoan ngoãn gật đầu rồi đưa tay ra lấy điện thoại, không, là giang hai tay ra ôm chầm lấy người đàn ông điệu bộ nghiêm chỉnh kia.

- Lộ hết ra rồi kìa! – Giản Đơn xót xa nhắc nhở cô, bên ngoài lạnh tới âm năm sáu độ, anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho cô rồi ôm cô vào lòng.

- Lộ thì lộ, anh nhìn hết rồi còn gì!

- Không xấu hổ à? – Anh dịu dàng hôn cô, mỉm cười trêu chọc.

- Người ta vốn háo sắc mà. – Từng giọt nước mắt rơi trên áo anh.

Anh ngẩn người, ánh mắt xa xăm, ngoảnh nhìn vầng sáng mờ mờ ngoài cửa sổ. Còn rất sớm, nói chuyện chẳng cần bao nhiêu thời gian, vậy thì, vẫn còn có thể tranh thủ làm chuyện khác.

Anh đè cô xuống giường rồi cắn dọc theo vành tai, cằm, cổ... của cô, càng lúc càng nồng nàn.

Buổi sáng mùa đông, trong phòng cảnh xuân vô hạn.

Sau khi thông qua ý kiến tập thể, đơn xin thuyên chuyển công tác xuống cơ sở của Khang Kiếm đã được phê duyệt. Phòng Tổ chức của Thành ủy thông báo cho anh biết, hai tuần sau anh sẽ tới huyện Vân đảm nhiệm chức vụ chủ tịch huyện, coi như ngang bằng với cấp phó sở. Thể theo đề nghị của Khang Kiếm, Giản Đơn cũng được điều đi làm thư ký của anh.

Hai tuần không dài, công việc của Khang Kiếm đã được Lục Địch Phi tiếp quản, bây giờ phần lớn thời gian của anh đều ở Sở Thống kê để tìm hiểu và phân tích các vấn đề tổng giá trị sản lượng, nông nghiệp, công nghiệp, thuế má... của huyện Vân, thời gian rỗi còn lại thì ở bên bà xã.

Khi họ yêu nhau cũng chẳng dính nhau như thế, triệt để tận dụng mọi thời gian để gửi cho nhau những tin nhắn sến nổi da gà, còn thỉnh thoảng tay trong tay đi xem phim, mua sắm, dạo công viên, đánh bóng mặt đường... nồng thắm tới mức đâu đâu ở Tân Giang cũng nhìn thấy bóng dáng họ.

Giữa lúc bận rộn, Bạch Nhạn còn phải tranh thủ thời gian để đi xem nhà. Sếp Khang chỉ đưa ra phương hướng và đường lối, còn tình hình cụ thể thì cô phải đi tìm hiểu. Cô biết rằng tới huyện Vân, sếp Khang có áp lực rất lớn, chỉ có thể thành công chứ không thể thất bại, cô không thể làm vướng chân anh.

Đây là một gia đình đích thực, Bạch Nhạn vô cùng hưng phấn, tưởng tượng ra cuộc sống tương lai, chạy tới chạy lui bên khu thành cũ của Tân Giang mà chân bồng bềnh như bước trên mây. Mỗi lần xem xong một căn nhà, cô đều miêu tả chi tiết lại cho sếp Khang nghe.

Lau những giọt mồ hôi đọng trên cánh mũi cô, nhìn đôi mắt lấp lánh như sao của cô, sếp Khang cảm thấy cuộc đời chưa bao giờ tươi đẹp như bây giờ.

Hôm nay, tan làm xong Bạch Nhạn lại đi xem một căn hộ ven sông. Cô đứng trên ban công của một đơn nguyên, gió sông lồng lộng mang theo hơi thở mùa xuân ùa đến, cô vuốt tóc tì vào lan can, lòng dạt dào tâm trạng, cô cảm thấy đây chính là ngôi nhà mà cô mong muốn.

Căn hộ không tệ, giá cả cũng không đắt. Cô nhẩm tính trong đầu, cảm thấy có thể chấp nhận được bèn lấy điện thoại ra, vừa định gọi cho sếp Khang thì điện thoại đã đổ chuông.

Là Lục Địch Phi gọi tới.

- Anh đang ở quán cà phê đối diện với khách sạn Hoa Hưng, anh muốn gặp em.

Cô ngẩn người:

- Em đang ở bên ngoài.

- Anh đợi em, không cần phải vội. – Lục Địch Phi cúp máy, tỏ ý sẽ không có bất kỳ sự thương lượng nào ở đây.

Bạch Nhạn chần chừ một lát rồi xuống lầu, bắt xe tới đó.

Quán cà phê này cô rất quen thuộc, chính tại đây, Lục Địch Phi đã tặng cô hai con gấu Teddy được bán với số lượng có hạn.

Bước vào trong, Bạch Nhạn nhìn thấy ngay Lục Địch Phi đang ngồi trong màn khói thuốc mờ mịt. Cô tới đó ngồi xuống, chỉ gọi một cốc nước khoáng.

- Thị trưởng Lục, anh tìm em có chuyện gì không?

Lục Địch Phi dụi điếu thuốc hút gần hết vào trong gạt tàn rồi nhìn cô, lông mày khẽ cau lại nhưng rất khó nhận biết:

- Trông em rất ổn!

Bạch Nhạn vuốt tóc:

- Cũng tạm ạ, chỉ hơi bận thôi. Còn anh thì sao?

Lục Địch Phi nửa cười nửa không, thoáng chút tự giễu:

- Em cho rằng anh có ổn hay không?

Mười ngón tay của Bạch Nhạn xoắn vào nhau:

- Anh Lục, em biết tự lượng sức mình. Em không phải là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, cũng không phải là thiên kim tiểu thư gia thế lẫy lừng, học lực không cao, gia cảnh không tốt. Khang Kiếm đã đi rồi, anh đừng đem em ra làm trò cười nữa.

Lục Địch Phi nhìn vào một khoảng không không xa, lại rút một điếu thuốc ra, không hỏi ý Bạch Nhạn đã châm lửa rồi hít sâu một hơi. Khói thuốc bảng lảng giữa hai người:

- Em là điển hình của việc qua cầu rút ván.

Bàn tay Bạch Nhạn không tự chủ được bỗng túm lấy góc áo dưới gầm bàn:

- Anh Lục, em không...

Prev 1 ... 263 264 265 266 267 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000021s. Total load: 0.001575