- Anh là kẻ bất cần đời, trước giờ chưa từng để tâm đến ánh mắt của người khác. Anh không hợp với con đường chính trị, nhưng giờ anh đã leo lên lưng hổ, khó có thể xuống được. Thực ra, nếu không đi theo chính trị thì anh cũng bắt buộc phải theo nghề kinh doanh. Chính khách hay thương nhân anh đều chán ghét. Nếu so ra thì làm một chính khách còn đơn giản hơn làm thương nhân. Hiện giờ hình như anh cũng đã có chút thành tích. Nhưng thế thì còn có ý nghĩa gì chứ? Làm tốt đến mấy anh cũng chỉ có một mình, không có lấy một người thấu hiểu hay tán dương mình. Xã giao tiệc tùng xong trở về nhà, một mình ngồi trên bậu cửa hút thuốc, nhìn ánh đèn trong mỗi căn nhà phía ngoài, anh bỗng thấy mình thật đáng thương. Anh như vậy, còn có ý nghĩa gì chứ?
Bạch Nhạn đăm chiêu nhìn Lục Địch Phi hờ hững vẩy tàn thuốc đi.
- Anh mới là kẻ thua cuộc thực sự. Lúc nhỏ, bơi không lại với cậu ta, đánh bóng cũng thua cậu ta. Học đại học không giỏi bằng cậu ta, công việc cũng không xuất sắc bằng cậu ta, ngay cả... người con gái cậu ta yêu, anh cũng lại động lòng. Em nói xem, sao có thể không ghen tị chứ?
- Anh đừng nói vậy – Bạch Nhạn buột miệng, vẻ hơi căng thẳng, ngay sau đó lại cố gắng nói thật bình tĩnh – Thực ra anh mới là người khiến bọn em ngưỡng mộ, gia đình anh rất vẹn toàn...
- Vẹn toàn? – Lục Địch Phi cười chua chát – Em tưởng bố anh ở ngoài không có nhân tình sao? Em sai rồi, ông ấy có, mà không chỉ có một người đâu, bây giờ ông ấy đang cưng chiều nhất là một cô tiếp viên hai mươi mốt tuổi. Ông ấy mua nhà, mua xe cho cô ta, hận không thể dâng cho cô ta cả bầu trời. Mẹ anh là người phụ nữ mạnh mẽ thích theo đuổi sự nghiệp, trên thì nói bà ấy suy nghĩ toàn diện, dưới thì nói bà ấy máu lạnh. Bà ấy chỉ cần bố anh giữ được sự hòa thuận bề ngoài, còn lại mặc cho ông ấy chơi bời đàng điếm. Có chơi chán chơi chê rồi ông ấy cũng về nhà thôi, chẳng phải sao? Hơn nữa, với chức tước ấy, ông ấy cũng không dám chơi quá giới hạn.
Bạch Nhạn lập tức không có gì để nói.
- Anh ghét nhất là cái kiểu ấm cúng giả tạo bằng mặt mà không bằng lòng. Cả ngày họ nói với anh về thể diện, muốn anh phải tìm con gái nhà môn đăng hộ đối, muốn anh kìm chế lại để sống cho tốt. Anh nghe mà thấy nực cười. Trên đời này có được mấy cuộc hôn nhân vì tình yêu?
- Đừng nói nữa, anh Lục. – Bạch Nhạn cố gắng bình tĩnh lại, an ủi anh mà mặt cô tái nhợt – Có lẽ duyên phận còn chưa tới?
- Trong cái vòng xoáy chốn quan trường này, làm bất kỳ điều gì thì người ta cũng đều đã quen giữ vẻ lạnh lùng, không mang theo tình cảm, không nói lời ngay thật. Vì thế anh phục Khang Kiếm, thật sự phục cậu ta.
- Anh không hiểu bọn em đã trải qua những gì đâu. – Bạch Nhạn cười khổ – Nếu cho anh chọn, anh sẽ không đi con đường này đâu.
- Em không phải là anh, sao lại biết anh sẽ không làm thế? – Giọng Lục Địch Phi thoáng chút chế giễu.
Bạch Nhạn buồn bã đặt ly nước trong tay xuống:
- Bởi vì con đường này thật sự không thể dùng hai chữ "hạnh phúc"để miêu tả. Người ta nói hôn nhân không phải là một bộ phim tình cảm, mà là phim hành động. Em cảm thấy cuộc hôn nhân của em và Khang Kiếm là một bộ phim kinh dị, mạo hiểm, không thể nhớ lại quãng đường đã qua, không dám nghĩ nhiều tới con đường phía trước, chỉ có thể thận trọng tiến từng bước một. Cảm ơn anh luôn yêu thương và giúp đỡ em, em là một cô gái trẻ, làm nhiều chuyện còn ích kỷ, em không thể đem lòng biết ơn biến thành tình yêu, như vậy sẽ bất công với anh, và cũng là xem thường bản thân em.
Lục Địch Phi cười:
- Anh hiểu ý em, yên tâm đi, sau này anh sẽ không quấy rầy em nữa. Nhưng anh vẫn sẽ tuyên chiến với Khang Kiếm, nếu không cuộc đời này sẽ chẳng còn chút thú vị gì nữa.
- Đó là chuyện giữa hai người, không liên quan đến em. – Bạch Nhạn nhún vai, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Về tới nhà đã là chín giờ tối, sếp Khang đã về nhà, nghe tiếng bước chân của cô trên cầu thang liền chạy vội ra mở cửa. Bạch Nhạn vừa bước qua chiếu nghỉ, ngẩng đầu lên đã thấy Khang Kiếm chau mày đứng trước cửa, nhìn cô đầy lo lắng.
- Sao không nghe điện thoại của anh?
Vịn tay vào cầu thang, cô dùng một ánh mắt kỹ càng nhìn anh lại một lượt. Buổi tối nói chuyện với Lục Địch Phi xong, bỗng cảm thấy những con ông cháu cha vẻ ngoài sáng láng này phía sau cũng chất chứa muôn ngàn nỗi khổ sở không thể nói thành lời. Thực ra, trong số bọn họ cũng không thiếu người tài năng ưu tú, nhưng những vòng hào quang bên ngoài đã khiến người khác xem nhẹ bên trong của họ. Nếu không hà cớ gì sếp Khang phải tự lưu đày tới huyện Vân xa xôi để chứng tỏ chính mình!
Bạch Nhạn chạy thật nhanh tới rúc vào lòng Khang Kiếm, ôm lấy anh rồi cọ mặt vào ngực anh:
- Em đi trên phố không nghe thấy.
Vừa ôm Bạch Nhạn vào trong nhà, Khang Kiếm vừa thở dài bất lực:
- Em không chịu xem mấy giờ rồi, muốn đi dạo phố thì gọi điện bảo với anh một câu, nếu không anh sẽ lo lắng biết bao.
Mặc kệ anh, Bạch Nhạn vẫn ôm chặt không buông. Khang Kiếm phải mất bao công sức mới đóng được cửa, vào nhà rồi anh cúi đầu nhìn Bạch Nhạn, nâng cằm cô lên hỏi:
- Ăn cơm chưa?
Bạch Nhạn nhắm mắt lại ậm ừ:
- Khang Kiếm, bốn ngày nữa là em lại chỉ còn một mình rồi.
Khang Kiếm vỗ về cô:
- Em cũng biết là chỉ còn bốn ngày thì sao không về sớm với anh!
Bây giờ anh đã từ chối hết mọi cuộc nhậu nhẹt xã giao, cứ tan làm là về thẳng nhà, hệt như một người đàn ông mẫu mực.
- Khang Kiếm, anh muốn em ở bên anh như thế nào? – Bạch Nhạn mở mắt nhìn anh. Người đàn ông tuấn tú như vậy một khi đã dịu dàng thì thật sự vô cùng quyến rũ, một cảm giác cuồng dại bỗng trào dâng trong tim.
Bạch Nhạn đăm chiêu nhìn Lục Địch Phi hờ hững vẩy tàn thuốc đi.
- Anh mới là kẻ thua cuộc thực sự. Lúc nhỏ, bơi không lại với cậu ta, đánh bóng cũng thua cậu ta. Học đại học không giỏi bằng cậu ta, công việc cũng không xuất sắc bằng cậu ta, ngay cả... người con gái cậu ta yêu, anh cũng lại động lòng. Em nói xem, sao có thể không ghen tị chứ?
- Anh đừng nói vậy – Bạch Nhạn buột miệng, vẻ hơi căng thẳng, ngay sau đó lại cố gắng nói thật bình tĩnh – Thực ra anh mới là người khiến bọn em ngưỡng mộ, gia đình anh rất vẹn toàn...
- Vẹn toàn? – Lục Địch Phi cười chua chát – Em tưởng bố anh ở ngoài không có nhân tình sao? Em sai rồi, ông ấy có, mà không chỉ có một người đâu, bây giờ ông ấy đang cưng chiều nhất là một cô tiếp viên hai mươi mốt tuổi. Ông ấy mua nhà, mua xe cho cô ta, hận không thể dâng cho cô ta cả bầu trời. Mẹ anh là người phụ nữ mạnh mẽ thích theo đuổi sự nghiệp, trên thì nói bà ấy suy nghĩ toàn diện, dưới thì nói bà ấy máu lạnh. Bà ấy chỉ cần bố anh giữ được sự hòa thuận bề ngoài, còn lại mặc cho ông ấy chơi bời đàng điếm. Có chơi chán chơi chê rồi ông ấy cũng về nhà thôi, chẳng phải sao? Hơn nữa, với chức tước ấy, ông ấy cũng không dám chơi quá giới hạn.
Bạch Nhạn lập tức không có gì để nói.
- Anh ghét nhất là cái kiểu ấm cúng giả tạo bằng mặt mà không bằng lòng. Cả ngày họ nói với anh về thể diện, muốn anh phải tìm con gái nhà môn đăng hộ đối, muốn anh kìm chế lại để sống cho tốt. Anh nghe mà thấy nực cười. Trên đời này có được mấy cuộc hôn nhân vì tình yêu?
- Đừng nói nữa, anh Lục. – Bạch Nhạn cố gắng bình tĩnh lại, an ủi anh mà mặt cô tái nhợt – Có lẽ duyên phận còn chưa tới?
- Trong cái vòng xoáy chốn quan trường này, làm bất kỳ điều gì thì người ta cũng đều đã quen giữ vẻ lạnh lùng, không mang theo tình cảm, không nói lời ngay thật. Vì thế anh phục Khang Kiếm, thật sự phục cậu ta.
- Anh không hiểu bọn em đã trải qua những gì đâu. – Bạch Nhạn cười khổ – Nếu cho anh chọn, anh sẽ không đi con đường này đâu.
- Em không phải là anh, sao lại biết anh sẽ không làm thế? – Giọng Lục Địch Phi thoáng chút chế giễu.
Bạch Nhạn buồn bã đặt ly nước trong tay xuống:
- Bởi vì con đường này thật sự không thể dùng hai chữ "hạnh phúc"để miêu tả. Người ta nói hôn nhân không phải là một bộ phim tình cảm, mà là phim hành động. Em cảm thấy cuộc hôn nhân của em và Khang Kiếm là một bộ phim kinh dị, mạo hiểm, không thể nhớ lại quãng đường đã qua, không dám nghĩ nhiều tới con đường phía trước, chỉ có thể thận trọng tiến từng bước một. Cảm ơn anh luôn yêu thương và giúp đỡ em, em là một cô gái trẻ, làm nhiều chuyện còn ích kỷ, em không thể đem lòng biết ơn biến thành tình yêu, như vậy sẽ bất công với anh, và cũng là xem thường bản thân em.
Lục Địch Phi cười:
- Anh hiểu ý em, yên tâm đi, sau này anh sẽ không quấy rầy em nữa. Nhưng anh vẫn sẽ tuyên chiến với Khang Kiếm, nếu không cuộc đời này sẽ chẳng còn chút thú vị gì nữa.
- Đó là chuyện giữa hai người, không liên quan đến em. – Bạch Nhạn nhún vai, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Về tới nhà đã là chín giờ tối, sếp Khang đã về nhà, nghe tiếng bước chân của cô trên cầu thang liền chạy vội ra mở cửa. Bạch Nhạn vừa bước qua chiếu nghỉ, ngẩng đầu lên đã thấy Khang Kiếm chau mày đứng trước cửa, nhìn cô đầy lo lắng.
- Sao không nghe điện thoại của anh?
Vịn tay vào cầu thang, cô dùng một ánh mắt kỹ càng nhìn anh lại một lượt. Buổi tối nói chuyện với Lục Địch Phi xong, bỗng cảm thấy những con ông cháu cha vẻ ngoài sáng láng này phía sau cũng chất chứa muôn ngàn nỗi khổ sở không thể nói thành lời. Thực ra, trong số bọn họ cũng không thiếu người tài năng ưu tú, nhưng những vòng hào quang bên ngoài đã khiến người khác xem nhẹ bên trong của họ. Nếu không hà cớ gì sếp Khang phải tự lưu đày tới huyện Vân xa xôi để chứng tỏ chính mình!
Bạch Nhạn chạy thật nhanh tới rúc vào lòng Khang Kiếm, ôm lấy anh rồi cọ mặt vào ngực anh:
- Em đi trên phố không nghe thấy.
Vừa ôm Bạch Nhạn vào trong nhà, Khang Kiếm vừa thở dài bất lực:
- Em không chịu xem mấy giờ rồi, muốn đi dạo phố thì gọi điện bảo với anh một câu, nếu không anh sẽ lo lắng biết bao.
Mặc kệ anh, Bạch Nhạn vẫn ôm chặt không buông. Khang Kiếm phải mất bao công sức mới đóng được cửa, vào nhà rồi anh cúi đầu nhìn Bạch Nhạn, nâng cằm cô lên hỏi:
- Ăn cơm chưa?
Bạch Nhạn nhắm mắt lại ậm ừ:
- Khang Kiếm, bốn ngày nữa là em lại chỉ còn một mình rồi.
Khang Kiếm vỗ về cô:
- Em cũng biết là chỉ còn bốn ngày thì sao không về sớm với anh!
Bây giờ anh đã từ chối hết mọi cuộc nhậu nhẹt xã giao, cứ tan làm là về thẳng nhà, hệt như một người đàn ông mẫu mực.
- Khang Kiếm, anh muốn em ở bên anh như thế nào? – Bạch Nhạn mở mắt nhìn anh. Người đàn ông tuấn tú như vậy một khi đã dịu dàng thì thật sự vô cùng quyến rũ, một cảm giác cuồng dại bỗng trào dâng trong tim.

