- Giờ mình có muốn nghĩ cũng chẳng có cơ hội, anh Giản Đơn đã bài bố thiên la địa võng rồi.
- Thôi, đừng tỏ vẻ nữa, biết cậu có người thương rồi.
Bạch Nhạn thật sự thấy ngưỡng mộ Liễu Tinh, không những có bố mẹ cưng chiều, bây giờ lại được bố mẹ chồng cũng thương như vậy, quả thực là bao nhiêu yêu thương đều dồn hết cho cô nàng.
Nhìn lại mình, thật là khác nhau một trời một vực.
- Ê, bác sĩ Lãnh về rồi kìa! – Liễu Tinh bỗng trợn tròn mắt chỉ ra ngoài – Đi sau anh ấy là ai thế nhỉ, nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ.
Bạch Nhạn ngoái lại nhìn, ánh mặt trời chói chang giữa trưa hắt lên tuyết trắng thật nhức mắt, khiến cô không nhìn rõ được cảnh bên ngoài.
Đợi tới khi họ đi tới gần, Bạch Nhạn mới nhìn thấy đúng thực là Lãnh Phong đã trở về rồi.
Đúng là một cơn hàn lưu Siberia chính tông, vừa gặp đã thấy một luồng khí lạnh ập đến.
- Bạch Nhạn – Lãnh Phong khẽ gọi cô, giọng rất nhẹ, như thể sợ làm cô sợ.
- Dạ! Anh về rồi. – Nụ cười của Bạch Nhạn khẽ run lên vì lạnh.
Lãnh Phong dịch người sang một bên:
- Minh Tinh tới thăm em đây.
Nhìn mái tóc mới mọc được một hai phân của Thương Minh Tinh, Bạch Nhạn mỉm cười:
- Vậy... cũng ngồi ăn cơm luôn!
Thương Minh Tinh để đầu húi cua như con trai, gầy hơn so với lần trước khi Bạch Nhạn gặp chị ta rất nhiều, tóc lởm chởm, môi nhợt nhạt, ánh mắt vô hồn, khoác một cái áo khoác màu đen, ánh mắt nặng trĩu, bên trong vằn tia đỏ.
- Tôi ăn rồi. – Chị ta lên tiếng, giọng khàn như tiếng cành trúc khọt khẹt trong gió.
- Vậy chúng ta đi uống trà.
Bạch Nhạn thấy chị ta ôm chặt một cái túi trong tay, hình như có điều gì muốn nói với cô. Trong nhà ăn có vẻ không tiện, ở phòng phẫu thuật cô lại không có phòng riêng.
- Tới căn hộ của anh đi! – Lãnh Phong nói rồi ngoảnh đầu nhìn Liễu Tinh – Cô tới phòng phẫu thuật báo với y tá trưởng rằng tôi mượn Bạch Nhạn nửa ngày.
Liễu Tinh ngạc nhiên nhìn Lãnh Phong rồi lại nhìn Bạch Nhạn, sau đó khẽ gật đầu:
- Vâng.
Lúc đi, cô khẽ huých Bạch Nhạn:
- Có chuyện gì thì gọi điện cho mình, hôm nay mình trực ca tối, lúc nào cũng ở đây.
Mắt Bạch Nhạn nhìn thẳng, không biết là đang nhìn về chỗ nào.
- Ừ!
Họ nối đuôi nhau ra khỏi nhà ăn, lúc đi qua cửa, hình như Bạch Nhạn không để ý nên va vào bậc thềm nên bị khuỵu chân xuống, nhanh tới mức Lãnh Phong không kịp đỡ cô.
Hai lòng bàn tay cô xước xát rớm máu.
Lãnh Phong cau mày xót xa, cầm tay cô kéo tới phòng cấp cứu.
Bạch Nhạn giãy ra:
- Không sao, lát nữa em tự xử lý. Đừng để Minh Tinh phải đợi.
- Chỉ một lát thôi, chẳng chậm trễ gì hết. – Lãnh Phong cau mày.
- Không được. – Bạch Nhạn hết sức kiên quyết, không chút nhượng bộ.
Lãnh Phong sầm mặt xuống, bất lực nhìn cô.
Dường như Thương Minh Tinh không nhìn thấy gì hết, cứ cúi gằm xuống đất bằng vẻ mặt không chút cảm xúc, như thể nơi đó có thứ gì rất kỳ lạ.
Căn hộ của Lãnh Phong nằm trong khu nhà dành cho chuyên gia phía sau bệnh viên, cũng không rộng rãi lắm. Anh đi lâu rồi nên trên sàn nhà, trên bàn và tủ kệ đều phủ một lớp bụi mờ.
Anh phủi qua loa, rồi cả ba ngồi vào ba phía quanh bàn. Thương Minh Tinh chầm chậm ngẩng đầu lên, đặt chiếc túi vẫn ôm trong ngực lên bàn, lấy từ trong đó ra bốn năm quyển nhật ký và một quyển album ảnh. Nhật ký và album đều cũ quăn cả mép, có lẽ là thường được giở ra.
- Cho cô! – Chị ta đẩy mấy quyển nhật ký và album về phía Bạch Nhạn.
Lãnh Phong nín thở, nhìn Bạch Nhạn bằng vẻ mặt căng thẳng.
Tay Bạch Nhạn đặt dưới gầm bàn không kìm chế được khẽ run lên. Dường như sức lực toàn thân cô đã bị rút cạn, cô không thể nhấc cánh tay lên được.
- Đây là cái gì? – Cô hỏi Thương Minh Tinh.
Thương Minh Tinh lại cúi gằm mặt xuống, Bạch Nhạn nhìn thấy từng giọt nước mắt rơi tí tách xuống mặt bàn rồi đọng lại thành một vũng nhỏ.
- Cô tự đi mà xem.
- Một tập nhật ký và album cũ nát, tôi không thèm xem. – Bạch Nhạn rúm người lùi về phía sau, lắc đầu nguầy nguậy.
- Cũ nát? – Thương Minh Tinh bỗng nhảy dựng lên, mở phăng cuốn nhật ký và album ra – Cô nhìn đi, trong album này là ảnh ai, quyển nhật ký này viết về ai?
- Tôi không xem, tôi không xem... – Bạch Nhạn nhắm chặt mắt, cô không nhìn thấy hình ảnh cô đang tươi cười rạng rỡ đứng dưới gốc cây phượng, cô không nhìn thấy những chữ "Bạch Nhạn"chi chít trong quyển nhật ký.
- Không kịp nữa rồi, tôi đi làm đây. – Cô đẩy ghế chạy ra ngoài cửa.
- Bạch Nhạn, đồ tiểu hồ ly tinh, sau này cô sẽ không mê hoặc được anh trai tôi nữa. Anh tôi cũng không thèm quan tâm tới cô nữa. – Thương Minh Tinh mất kiểm soát chỉ vào cô gào lên, nước mắt đầm đìa trên mặt.
Bạch Nhạn đứng sững như trời trồng, tay vịn vào khung cửa, người run lên bần bật.
- Minh Tinh, đừng nói nữa. – Lãnh Phong ngăn Minh Tinh lại rồi đi tới bên Bạch Nhạn, đặt tay lên vai cô.
Cô hoảng loạn nhìn anh.
- Bạch Nhạn, em tới đây ngồi đi. – Lãnh Phong dịu giọng kéo cô trở lại bàn.
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống.
- Bạch Nhạn, em từ từ nghe anh nói. Em nhất định phải bình tĩnh, phải kiên cường lên, em có làm được không?
Cô không nhúc nhích, mỗi thớ thịt trên mặt đều run lên.
- Hai mươi ngày trước, khi Minh Thiên diễn tập quân sự ở Mông Cổ, đã xảy ra tai nạn...
- Thôi, đừng tỏ vẻ nữa, biết cậu có người thương rồi.
Bạch Nhạn thật sự thấy ngưỡng mộ Liễu Tinh, không những có bố mẹ cưng chiều, bây giờ lại được bố mẹ chồng cũng thương như vậy, quả thực là bao nhiêu yêu thương đều dồn hết cho cô nàng.
Nhìn lại mình, thật là khác nhau một trời một vực.
- Ê, bác sĩ Lãnh về rồi kìa! – Liễu Tinh bỗng trợn tròn mắt chỉ ra ngoài – Đi sau anh ấy là ai thế nhỉ, nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ.
Bạch Nhạn ngoái lại nhìn, ánh mặt trời chói chang giữa trưa hắt lên tuyết trắng thật nhức mắt, khiến cô không nhìn rõ được cảnh bên ngoài.
Đợi tới khi họ đi tới gần, Bạch Nhạn mới nhìn thấy đúng thực là Lãnh Phong đã trở về rồi.
Đúng là một cơn hàn lưu Siberia chính tông, vừa gặp đã thấy một luồng khí lạnh ập đến.
- Bạch Nhạn – Lãnh Phong khẽ gọi cô, giọng rất nhẹ, như thể sợ làm cô sợ.
- Dạ! Anh về rồi. – Nụ cười của Bạch Nhạn khẽ run lên vì lạnh.
Lãnh Phong dịch người sang một bên:
- Minh Tinh tới thăm em đây.
Nhìn mái tóc mới mọc được một hai phân của Thương Minh Tinh, Bạch Nhạn mỉm cười:
- Vậy... cũng ngồi ăn cơm luôn!
Thương Minh Tinh để đầu húi cua như con trai, gầy hơn so với lần trước khi Bạch Nhạn gặp chị ta rất nhiều, tóc lởm chởm, môi nhợt nhạt, ánh mắt vô hồn, khoác một cái áo khoác màu đen, ánh mắt nặng trĩu, bên trong vằn tia đỏ.
- Tôi ăn rồi. – Chị ta lên tiếng, giọng khàn như tiếng cành trúc khọt khẹt trong gió.
- Vậy chúng ta đi uống trà.
Bạch Nhạn thấy chị ta ôm chặt một cái túi trong tay, hình như có điều gì muốn nói với cô. Trong nhà ăn có vẻ không tiện, ở phòng phẫu thuật cô lại không có phòng riêng.
- Tới căn hộ của anh đi! – Lãnh Phong nói rồi ngoảnh đầu nhìn Liễu Tinh – Cô tới phòng phẫu thuật báo với y tá trưởng rằng tôi mượn Bạch Nhạn nửa ngày.
Liễu Tinh ngạc nhiên nhìn Lãnh Phong rồi lại nhìn Bạch Nhạn, sau đó khẽ gật đầu:
- Vâng.
Lúc đi, cô khẽ huých Bạch Nhạn:
- Có chuyện gì thì gọi điện cho mình, hôm nay mình trực ca tối, lúc nào cũng ở đây.
Mắt Bạch Nhạn nhìn thẳng, không biết là đang nhìn về chỗ nào.
- Ừ!
Họ nối đuôi nhau ra khỏi nhà ăn, lúc đi qua cửa, hình như Bạch Nhạn không để ý nên va vào bậc thềm nên bị khuỵu chân xuống, nhanh tới mức Lãnh Phong không kịp đỡ cô.
Hai lòng bàn tay cô xước xát rớm máu.
Lãnh Phong cau mày xót xa, cầm tay cô kéo tới phòng cấp cứu.
Bạch Nhạn giãy ra:
- Không sao, lát nữa em tự xử lý. Đừng để Minh Tinh phải đợi.
- Chỉ một lát thôi, chẳng chậm trễ gì hết. – Lãnh Phong cau mày.
- Không được. – Bạch Nhạn hết sức kiên quyết, không chút nhượng bộ.
Lãnh Phong sầm mặt xuống, bất lực nhìn cô.
Dường như Thương Minh Tinh không nhìn thấy gì hết, cứ cúi gằm xuống đất bằng vẻ mặt không chút cảm xúc, như thể nơi đó có thứ gì rất kỳ lạ.
Căn hộ của Lãnh Phong nằm trong khu nhà dành cho chuyên gia phía sau bệnh viên, cũng không rộng rãi lắm. Anh đi lâu rồi nên trên sàn nhà, trên bàn và tủ kệ đều phủ một lớp bụi mờ.
Anh phủi qua loa, rồi cả ba ngồi vào ba phía quanh bàn. Thương Minh Tinh chầm chậm ngẩng đầu lên, đặt chiếc túi vẫn ôm trong ngực lên bàn, lấy từ trong đó ra bốn năm quyển nhật ký và một quyển album ảnh. Nhật ký và album đều cũ quăn cả mép, có lẽ là thường được giở ra.
- Cho cô! – Chị ta đẩy mấy quyển nhật ký và album về phía Bạch Nhạn.
Lãnh Phong nín thở, nhìn Bạch Nhạn bằng vẻ mặt căng thẳng.
Tay Bạch Nhạn đặt dưới gầm bàn không kìm chế được khẽ run lên. Dường như sức lực toàn thân cô đã bị rút cạn, cô không thể nhấc cánh tay lên được.
- Đây là cái gì? – Cô hỏi Thương Minh Tinh.
Thương Minh Tinh lại cúi gằm mặt xuống, Bạch Nhạn nhìn thấy từng giọt nước mắt rơi tí tách xuống mặt bàn rồi đọng lại thành một vũng nhỏ.
- Cô tự đi mà xem.
- Một tập nhật ký và album cũ nát, tôi không thèm xem. – Bạch Nhạn rúm người lùi về phía sau, lắc đầu nguầy nguậy.
- Cũ nát? – Thương Minh Tinh bỗng nhảy dựng lên, mở phăng cuốn nhật ký và album ra – Cô nhìn đi, trong album này là ảnh ai, quyển nhật ký này viết về ai?
- Tôi không xem, tôi không xem... – Bạch Nhạn nhắm chặt mắt, cô không nhìn thấy hình ảnh cô đang tươi cười rạng rỡ đứng dưới gốc cây phượng, cô không nhìn thấy những chữ "Bạch Nhạn"chi chít trong quyển nhật ký.
- Không kịp nữa rồi, tôi đi làm đây. – Cô đẩy ghế chạy ra ngoài cửa.
- Bạch Nhạn, đồ tiểu hồ ly tinh, sau này cô sẽ không mê hoặc được anh trai tôi nữa. Anh tôi cũng không thèm quan tâm tới cô nữa. – Thương Minh Tinh mất kiểm soát chỉ vào cô gào lên, nước mắt đầm đìa trên mặt.
Bạch Nhạn đứng sững như trời trồng, tay vịn vào khung cửa, người run lên bần bật.
- Minh Tinh, đừng nói nữa. – Lãnh Phong ngăn Minh Tinh lại rồi đi tới bên Bạch Nhạn, đặt tay lên vai cô.
Cô hoảng loạn nhìn anh.
- Bạch Nhạn, em tới đây ngồi đi. – Lãnh Phong dịu giọng kéo cô trở lại bàn.
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống.
- Bạch Nhạn, em từ từ nghe anh nói. Em nhất định phải bình tĩnh, phải kiên cường lên, em có làm được không?
Cô không nhúc nhích, mỗi thớ thịt trên mặt đều run lên.
- Hai mươi ngày trước, khi Minh Thiên diễn tập quân sự ở Mông Cổ, đã xảy ra tai nạn...


