Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2597
- Tình trạng: Hoàn thành
Khang Kiếm ngắm nhìn Bạch Nhạn, chẳng nói chẳng rằng mà bế thốc cô lên đi vào nhà tắm. Bạch Nhạn ôm cổ anh, áp sát má vào anh rồi hôn lên tai cô như chú mèo đang liếm láp.

- Khang Kiếm, chúng ta bây giờ đang là sống chung bất hợp pháp đấy!

Cô nhìn Khang Kiếm kéo rèm tắm, mở đèn sưởi, nước nóng phụt ra từ vòi hoa sen, chỉ một lát sau, nhà tắm đã mịt mù hơi nước.

- Nói linh tinh, rõ ràng chúng ta là đôi vợ chồng cùng chí hướng thật lòng yêu thương nhau. Cởi quần áo ra tắm nước nóng cho đỡ mệt. – Khang Kiếm dịch người cô lên trên rồi cởi quần áo ra giúp cô, cẩn thận treo lên trên mắc để không bị ướt...

Bạch Nhạn nở một nụ cười ma mãnh, đôi lúm đồng tiền lấp ló, nhân lúc Khang Kiếm không chú ý, cô cũng thò tay ra cởi một cúc áo của anh, rồi lại một cúc nữa...

Cho đến khi tay bị Khang Kiếm nắm lấy, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi đồng tử đen thẫm như màn đêm.

- Bà xã...

Không đợi anh nói hết câu, Bạch Nhạn đã kiễng chân hôn anh, nuốt trọn lời anh định nói.

Chẳng lẽ lên giường cứ nhất định là phải lên giường? Cổ nhân đã dạy rồi: Thực sắc, tính dã[2>.

[2> Thực sắc, tính dã: Việc ăn uống và chuyện tình dục là bản tính của con người

Lòng rung động, tình đã nồng say, mỹ nhân trong tay, có thời gian, có không gian, cớ chi phải kìm nén?

Một dòng máu nóng từ gót chân dâng lên đỉnh đầu rồi tập trung lại ở một nơi nào đó trên cơ thể, sếp Khang thỏa mãn rên lên, bên nhau như vậy cũng không tồi chút nào.

Trong khoảnh khắc đó, anh nhớ lại đêm giáng sinh năm ngoái, cũng lạnh tê tái như hôm nay, bốn tháng sau khi họ hết hôn, ba tháng sau khi họ ly hôn, cuối cùng cũng có được một đêm động phòng đúng nghĩa. Anh hận không thể khắc sâu cô vào cơ thể mình, vĩnh viễn không xa rời.

Anh không kìm chế được hổn hển thở dốc, một giây sau, anh dùng sức rất mạnh tiến vào. Từng mạch máu nhỏ li ti trong đầu như muốn vỡ tung, từng sợi từng sợi đang bùng cháy, bùng cháy dữ dội.

Sau cơn ân ái, họ cùng tắm nước nóng rồi lười biếng chui vào trong chăn, hai cơ thể kề sát, chân cô quấn quýt lấy anh.

- Hôm nay em ngắm được một căn nhà rất đẹp. – Mệt tới nỗi không mở nổi mắt, nhưng Bạch Nhạn vẫn không quên báo cáo với sếp Khang.

- Đặt cọc chưa?

- Đang định mai đi đặt. Nhà hoàn thiện, đặt xong là có thể lấy được chìa khóa ngay.

Khang Kiếm gật đầu:

- Bây giờ là đầu tháng Hai, trang trí nội thất phải mất ít nhất là ba tháng, thêm vài tháng nữa, Bạch Nhạn, tháng Mười một mình cưới nhé?

- Còn phải tổ chức lễ cưới sao?

- Đương nhiên, có điều lần này chúng ta tổ chức ở Bắc Kinh, chỉ có họ hàng thôi. Nơi đó tính ra cũng là một nửa quê hương anh, anh cũng sẽ đưa em đi xem những nơi anh đã sống và những ngôi trường anh đã học.

Bạch Nhạn thở dài:

- Nếu bố mẹ anh vẫn phản đối thì sao? Chúng ta tái kết hôn rồi kết cục lại vẫn giống như trước kia.

- Cô bé ngốc này – Khang Kiếm vò đầu cô rồi khẽ cắn lên khuôn mặt ửng hồng như hoa đào dưới ánh đèn – Em chỉ cần dồn hết tâm tư lên người anh, những việc khác cứ để anh lo.

- Xí, trong tim em còn ai nữa chứ? – Bạch Nhạn chớp mắt.

Khang Kiếm cười cười không nói. Thực ra anh muốn hỏi, trong lòng cô, anh hay Thương Minh Thiên quan trọng hơn. Nhưng cảnh đêm đẹp đẽ mà nói những điều này thì thật là mất hứng.

Có lẽ cũng không cần phải hỏi, Thương Minh Thiên chỉ là một người bạn cũ của Bạch Nhạn, có một chút thiện cảm mơ hồ, đó không phải là tình yêu thực sự.

Tình yêu thật sự, không chỉ là tình cảm mà còn bao gồm cả sự kết hợp về thể xác. Nếu nhìn từ góc độ này, anh đã có được toàn bộ con người Bạch Nhạn.

Đêm dần về khuya.

Khang Kiếm đã ngủ say, nhưng Bạch Nhạn vẫn còn thức.

Đương nhiên là cô đoán được Khang Kiếm định nói gì.

Cô chưa từng bận tâm về nỗi nhớ dành cho Minh Thiên. Giống như người cận thị cứ mỗi sáng mở mắt ra là lại với lấy kính đeo vào theo bản năng, cô đối với Minh Thiên cũng vậy. Cô chưa từng cảm thấy sự xa cách về không gian hay sự vụt trôi của thời gian sẽ làm thay đổi điều gì giữa cô và anh. Khi buồn cũng như khi vui, khi cô đơn một mình, cô đều cảm thấy Minh Thiên đang đứng bên cạnh nhìn cô, mỉm cười cổ vũ cô.

Cho nên cô phải làm một con gián đánh mãi không chết.

Cô hạnh phúc thì Minh Thiên cũng sẽ vui vẻ.

Minh Thiên vui vẻ thì cô sẽ hạnh phúc.

Trong lòng cô, Khang Kiếm và Minh Thiên ai quan trọng hơn, Bạch Nhạn cảm thấy không cần phải so sánh. Minh Thiên là Minh Thiên, Khang Kiếm là Khang Kiếm.

Khang Kiếm là người cô yêu, người nắm tay cô đi suốt cuộc đời.

Còn Minh Thiên là chỗ dựa vững chắc trong trái tim cô, là điểm tựa tinh thần của cô.

Bốn ngày trôi qua rất nhanh, sếp Khang lên đường tới huyện Vân nhậm chức.

Bạch Nhạn lại quay về với cuộc sống độc thân, cũng may đã kịp nhận nhà mới nên ngày nào cô cũng tất bật lượn lờ ở chợ vật liệu xây dựng, nếu không thì biết làm gì cho qua ngày bây giờ! Nhưng dù sao Bạch Nhạn cũng không có kinh nghiệm về trang trí nội thất, có một số việc không thể tự quyết định được nên muốn kéo Liễu Tinh theo để tham khảo ý kiến.

Prev 1 ... 265 266 267 268 269 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000527