Bố của Liễu Tinh là chủ thầu chuyên trang trí nội thất, mưa dầm thấm đất, ít nhiều cô nàng cũng có chút hiểu biết.
Lúc ăn cơm, Bạch Nhạn bảo Liễu Tinh sau giờ làm đi cùng cô tới chợ vật liệu để chọn gạch, Liễu Tinh ngậm cơm trong miệng, mãi không nói gì.
- Đừng có bảo mình là bây giờ cậu căn bản chạy đi xem mặt khắp nơi đấy nhé? – Bạch Nhạn nói.
Liễu Tinh nuốt chửng miếng cơm rồi ấp úng nửa ngày mới thành thật khai báo:
- Bây giờ hễ tan ca là mình phải về trình diện mẹ chồng tương lai, hơi muộn một tí là bà ấy sẽ gọi điện báo cho... Giản Đơn, để rồi sau đó mình sẽ bị anh ấy cằn nhằn cho tới tận nửa đêm.
- Gì cơ? Gì cơ? – Bạch Nhạn chớp mắt. – Cậu nói gì thế, mình chả hiểu gì cả?
Liễu Tinh cười méo xệch:
- Trong mắt cậu chỉ có sếp Khang thôi, đâu có chú ý gì tới mình. Mình... đã dọn đến ở nhà Giản Đơn được một tuần rồi.
- Á! – Bạch Nhạn vội đỡ cằm như sợ nó rớt xuống dưới. – Mau khai thật ra, không được để sót một tình tiết nhỏ nào.
Liễu Tinh lườm cô nàng:
- Chẳng có tình tiết nào cả, chỉ có sự thật thôi. Mình và Lý Trạch Hạo đã hoàn toàn chấm dứt, bây giờ mình và Giản Đơn chính thức lấy hôn nhân làm tiền đề cho việc qua lại.
- Oa... tốc độ ánh sáng đó nha! Hai người dám lén lút hoạt động bí mật dưới mắt tôi. Thầy Lý đáng kính có khóc không thế? – Bạch Nhạn hỏi với vẻ rất không tử tế.
Liễu Tinh gẩy gẩy mấy hạt cơm trong bát:
- Khóc thì không, nhưng có lẽ đã làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta,
Nghĩ tới hôm nói lời chia tay với Lý Trạch Hạo, lòng Liễu Tinh không khỏi thoáng chút xót xa.
Nhận được điện thoại của cô, Lý Trạch Hạo hớn hở ra mặt. Địa điểm gặp nhau là một quán trà gần đường Nhất Trung, Giản Đơn ngồi ở một chiếc bàn cách chỗ họ không xa.
Lý Trạch Hạo ngồi trước mặt cô cười ngô nghê, kể với cô chuyện mấy đứa trẻ mà anh ta dạy thêm trong kỳ nghỉ đáng yêu và giỏi giang ra sao.
Cô bưng ly cà phê, im lặng lắng nghe.
- Tinh Tinh, sao em không nói gì? – Lý Trạch Hạo nói một thôi một hồi rồi mới phát hiện ra sự im lặng của cô.
Cô ngẩng đầu lên:
- Trạch Hạo, em... có bạn rồi.
Lý Trạch Hạo há hốc mồm nhìn cô chăm chăm.
Ánh mắt ấy khiến Liễu Tinh muốn khóc, cô nhớ lại cái nắm tay đầu tiên trong phòng cô, nụ hôn đầu tiên trong công viên, lần ân ái đầu tiên trong ký túc xá của anh... trong suốt mười bốn năm, từng hình ảnh hiện lên trong đầu cô.
Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ yêu một người đàn ông khác.
Những chuyện tình cảm, nói thay đổi là thay đổi liền.
Bây giờ cô đang để ý tới người đàn ông ngồi cách cô mấy dãy bàn, người cô cần trân trọng là anh ấy.
Cô ngoảnh đầu nhìn sang, Giản Đơn cũng nhìn cô cười dịu dàng.
- Em nghĩ sau này chúng ta không thể trở thành bạn bè được, em cũng không muốn bạn trai em phải lo lắng vì em. Đừng liên lạc với em nữa. – Cô nói liền một hơi hết những lời chất chứa trong lòng.
- Tinh Tinh, em đang giận dỗi. – Lý Trạch Hạo hoảng hốt túm lấy cánh tay cô – Anh biết lỗi rồi, anh cũng đang sửa đổi. Vì ở Tân Giang em có nhiều bạn bè nên anh thậm chí đã rút lại đề nghị đi Thẩm Quyến. Anh đã chuẩn bị trang trí nhà cửa, chuẩn bị cùng em kết hôn. Em còn không tin anh sao? Anh thật lòng mà.
Liễu Tinh lắc đầu, rụt tay về:
- Không phải là do thái độ của anh, mà là em đã không còn yêu anh nữa. Em đã yêu người khác rồi.
- Không thể nào. – Lý Trạch Hạo dù chết cũng không chịu tin – Lúc đón Tết ở nhà, chúng ta vẫn còn đang tốt đẹp.
- Lẽ ra anh còn phải hiểu hơn em, rằng chỉ cần một tích tắc cũng đủ để thay lòng đổi dạ. Tình cảm ba mươi năm không địch lại nổi cơn rung động ba mươi giây. – Liễu Tinh cười mỉa mai.
Mặt Lý Trạch Hạo thoáng trắng bệch:
- Em vẫn không thể quên được việc làm ngu xuẩn của anh. Tinh Tinh, nhưng cơn say nắng ba tháng không thể thắng nổi tình cảm mười bốn năm, anh đã quay lại rồi.
- Em đã không còn ở đó nữa. – Liễu Tinh đứng dậy.
Giản Đơn đi tới ôm eo cô, lạnh nhạt gật đầu với Lý Trạch Hạo.
- Chúng ta về nhà thôi. – Anh dịu giọng.
Lý Trạch Hạo như hóa đá.
- Dạ! – Liễu Tinh trả lời rồi nắm tay anh, không nói lời tạm biệt với Lý Trạch Hạo. Cô tin rằng bọn họ sẽ không gặp lại nhau nữa.
Lúc đứng bên đường đợi xe, liếc mắt thấy Lý Trạch Hạo vẫn đang giữ nguyên vẻ mặt và tư thế khi nãy.
Nhìn thấy rồi bỏ qua, cô không còn rảnh rỗi để tâm đến anh nữa.
Những ngày tháng đau khổ rơi lệ thâu đêm suốt sáng đã dần dần vùi lấp tình cảm của họ.
- Em yêu ơi, lên xe thôi. – Giản Đơn nói.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười rạng rỡ như hoa.
Xe từ từ rời bến, qua gương chiếu hậu, cô nhìn thấy Lý Trạch Hạo chạy như điên ra khỏi quán cà phê để đuổi theo xe buýt.
Tim Liễu Tinh khẽ nhói lên một cái, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
- Có điều, mình nghĩ anh ta sẽ nhanh chóng lấy lại được tự tin thôi. – Liễu Tinh cắn môi, mỉm cười tự an ủi – Ở trường lúc nào cũng có nữ giáo viên để mắt tới anh ta.
- Ê, đừng nói giọng chua xót như vậy. Cậu đã quyết định ở bên Giản Đơn rồi thì phải một lòng một dạ đi, giờ anh ta chỉ là người qua đường thôi, chẳng liên quan gì đến cậu cả. – Bạch Nhạn nháy mắt trêu chọc.
Liễu Tinh cười cười huých Bạch Nhạn một cái rồi cất giọng trách yêu đầy ngọt ngào:
Lúc ăn cơm, Bạch Nhạn bảo Liễu Tinh sau giờ làm đi cùng cô tới chợ vật liệu để chọn gạch, Liễu Tinh ngậm cơm trong miệng, mãi không nói gì.
- Đừng có bảo mình là bây giờ cậu căn bản chạy đi xem mặt khắp nơi đấy nhé? – Bạch Nhạn nói.
Liễu Tinh nuốt chửng miếng cơm rồi ấp úng nửa ngày mới thành thật khai báo:
- Bây giờ hễ tan ca là mình phải về trình diện mẹ chồng tương lai, hơi muộn một tí là bà ấy sẽ gọi điện báo cho... Giản Đơn, để rồi sau đó mình sẽ bị anh ấy cằn nhằn cho tới tận nửa đêm.
- Gì cơ? Gì cơ? – Bạch Nhạn chớp mắt. – Cậu nói gì thế, mình chả hiểu gì cả?
Liễu Tinh cười méo xệch:
- Trong mắt cậu chỉ có sếp Khang thôi, đâu có chú ý gì tới mình. Mình... đã dọn đến ở nhà Giản Đơn được một tuần rồi.
- Á! – Bạch Nhạn vội đỡ cằm như sợ nó rớt xuống dưới. – Mau khai thật ra, không được để sót một tình tiết nhỏ nào.
Liễu Tinh lườm cô nàng:
- Chẳng có tình tiết nào cả, chỉ có sự thật thôi. Mình và Lý Trạch Hạo đã hoàn toàn chấm dứt, bây giờ mình và Giản Đơn chính thức lấy hôn nhân làm tiền đề cho việc qua lại.
- Oa... tốc độ ánh sáng đó nha! Hai người dám lén lút hoạt động bí mật dưới mắt tôi. Thầy Lý đáng kính có khóc không thế? – Bạch Nhạn hỏi với vẻ rất không tử tế.
Liễu Tinh gẩy gẩy mấy hạt cơm trong bát:
- Khóc thì không, nhưng có lẽ đã làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta,
Nghĩ tới hôm nói lời chia tay với Lý Trạch Hạo, lòng Liễu Tinh không khỏi thoáng chút xót xa.
Nhận được điện thoại của cô, Lý Trạch Hạo hớn hở ra mặt. Địa điểm gặp nhau là một quán trà gần đường Nhất Trung, Giản Đơn ngồi ở một chiếc bàn cách chỗ họ không xa.
Lý Trạch Hạo ngồi trước mặt cô cười ngô nghê, kể với cô chuyện mấy đứa trẻ mà anh ta dạy thêm trong kỳ nghỉ đáng yêu và giỏi giang ra sao.
Cô bưng ly cà phê, im lặng lắng nghe.
- Tinh Tinh, sao em không nói gì? – Lý Trạch Hạo nói một thôi một hồi rồi mới phát hiện ra sự im lặng của cô.
Cô ngẩng đầu lên:
- Trạch Hạo, em... có bạn rồi.
Lý Trạch Hạo há hốc mồm nhìn cô chăm chăm.
Ánh mắt ấy khiến Liễu Tinh muốn khóc, cô nhớ lại cái nắm tay đầu tiên trong phòng cô, nụ hôn đầu tiên trong công viên, lần ân ái đầu tiên trong ký túc xá của anh... trong suốt mười bốn năm, từng hình ảnh hiện lên trong đầu cô.
Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ yêu một người đàn ông khác.
Những chuyện tình cảm, nói thay đổi là thay đổi liền.
Bây giờ cô đang để ý tới người đàn ông ngồi cách cô mấy dãy bàn, người cô cần trân trọng là anh ấy.
Cô ngoảnh đầu nhìn sang, Giản Đơn cũng nhìn cô cười dịu dàng.
- Em nghĩ sau này chúng ta không thể trở thành bạn bè được, em cũng không muốn bạn trai em phải lo lắng vì em. Đừng liên lạc với em nữa. – Cô nói liền một hơi hết những lời chất chứa trong lòng.
- Tinh Tinh, em đang giận dỗi. – Lý Trạch Hạo hoảng hốt túm lấy cánh tay cô – Anh biết lỗi rồi, anh cũng đang sửa đổi. Vì ở Tân Giang em có nhiều bạn bè nên anh thậm chí đã rút lại đề nghị đi Thẩm Quyến. Anh đã chuẩn bị trang trí nhà cửa, chuẩn bị cùng em kết hôn. Em còn không tin anh sao? Anh thật lòng mà.
Liễu Tinh lắc đầu, rụt tay về:
- Không phải là do thái độ của anh, mà là em đã không còn yêu anh nữa. Em đã yêu người khác rồi.
- Không thể nào. – Lý Trạch Hạo dù chết cũng không chịu tin – Lúc đón Tết ở nhà, chúng ta vẫn còn đang tốt đẹp.
- Lẽ ra anh còn phải hiểu hơn em, rằng chỉ cần một tích tắc cũng đủ để thay lòng đổi dạ. Tình cảm ba mươi năm không địch lại nổi cơn rung động ba mươi giây. – Liễu Tinh cười mỉa mai.
Mặt Lý Trạch Hạo thoáng trắng bệch:
- Em vẫn không thể quên được việc làm ngu xuẩn của anh. Tinh Tinh, nhưng cơn say nắng ba tháng không thể thắng nổi tình cảm mười bốn năm, anh đã quay lại rồi.
- Em đã không còn ở đó nữa. – Liễu Tinh đứng dậy.
Giản Đơn đi tới ôm eo cô, lạnh nhạt gật đầu với Lý Trạch Hạo.
- Chúng ta về nhà thôi. – Anh dịu giọng.
Lý Trạch Hạo như hóa đá.
- Dạ! – Liễu Tinh trả lời rồi nắm tay anh, không nói lời tạm biệt với Lý Trạch Hạo. Cô tin rằng bọn họ sẽ không gặp lại nhau nữa.
Lúc đứng bên đường đợi xe, liếc mắt thấy Lý Trạch Hạo vẫn đang giữ nguyên vẻ mặt và tư thế khi nãy.
Nhìn thấy rồi bỏ qua, cô không còn rảnh rỗi để tâm đến anh nữa.
Những ngày tháng đau khổ rơi lệ thâu đêm suốt sáng đã dần dần vùi lấp tình cảm của họ.
- Em yêu ơi, lên xe thôi. – Giản Đơn nói.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười rạng rỡ như hoa.
Xe từ từ rời bến, qua gương chiếu hậu, cô nhìn thấy Lý Trạch Hạo chạy như điên ra khỏi quán cà phê để đuổi theo xe buýt.
Tim Liễu Tinh khẽ nhói lên một cái, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
- Có điều, mình nghĩ anh ta sẽ nhanh chóng lấy lại được tự tin thôi. – Liễu Tinh cắn môi, mỉm cười tự an ủi – Ở trường lúc nào cũng có nữ giáo viên để mắt tới anh ta.
- Ê, đừng nói giọng chua xót như vậy. Cậu đã quyết định ở bên Giản Đơn rồi thì phải một lòng một dạ đi, giờ anh ta chỉ là người qua đường thôi, chẳng liên quan gì đến cậu cả. – Bạch Nhạn nháy mắt trêu chọc.
Liễu Tinh cười cười huých Bạch Nhạn một cái rồi cất giọng trách yêu đầy ngọt ngào:

