Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2543
- Tình trạng: Hoàn thành
- Chuyên gia mới của khoa Tiết niệu. Cậu cũng biết bệnh viện mình khoa yếu nhất chính là khoa Tiết niệu. Phụ nữ nếu có bệnh khó nói thì rửa là xong, đàn ông mà bệnh khó nói thì có rửa cũng chẳng hết. Đàn ông bây giờ chẳng biết ra làm sao, tiền càng nhiều thì phần dưới càng lắm chuyện. Bệnh viện mời một chuyên gia từ Thượng Hải đến tăng cường cho khoa Tiết niệu. Chuyên gia rõ ràng đến từ miền Nam, lại mang họ Lãnh. Người cũng lạnh, tính tình xấu hết chỗ nói. Đi đến đâu thì nhiệt độ ở đó giảm tới 20 độ. Không chỉ bác sĩ và y tá khoa Tiết niệu, dù là khoa khác, anh ta thấy không vừa mắt thì cũng sẽ mắng cho một trận. Mấy hôm trước phòng phẫu thuật của chúng ta có một y tá bị anh ta mắng cho phải khóc tại trận, bây giờ nhìn thấy anh ta là chân run lập cập. Dù gì anh ta cũng là người tài trong mắt viện trưởng, chúng ta cũng tránh xa một chút, tránh bị chết cóng. Chà... hình như anh ta xuống rồi, để mình dẫn cậu đi xem.

Liễu Tinh kéo Bạch Nhạn, hai người đứng trước tấm biển tuyên truyền "Phổ cập kiến thức về có thai ngoài tử cung và nạo phá thai" trên hành lang, nhìn đến mười phút, nghe thấy phía cầu thang vang lên tiếng bước chân, Bạch Nhạn nhác thấy một người đàn ông trắng trẻo, ánh mắt lạnh lùng đang đi xuống. Tướng mạo người đàn ông không tệ, nhưng trông rất ghê gớm, lúc đi ngang qua sau lưng, thật sự cảm thấy như một luồng gió chướng thổi qua.

Liễu Tinh huých Bạch Nhạn, Bạch Nhạn le lưỡi, hai người cười khúc khích.

Người đàn ông đột nhiên quay đầu lại, Bạch Nhạn giật mình đứng thẳng người, vội chăm chú nhìn bức tranh vẽ cấu tạo bụng phụ nữ phóng đại trước mặt.

- Không nói quá chứ? – Liễu Tinh hạ giọng.

Bạch Nhạn đang định nói thì điện thoại trong túi xách reo, cô lôi ra xem – Số máy lạ.

Tiện tay nghe máy, liếc trộm người đàn ông đã quay người bước đi, cô cười khúc khích với Liễu Tinh.

- Cô nhóc, kết hôn thôi mà vui đến vậy sao?

Bạch Nhạn sững người, giọng nói biếng nhác đầy quyến rũ này chính là của vị đệ nhất công tử tỉnh thành – Lục Địch Phi.

- Chào anh.

Sợ Liễu Tinh bóng gió nghi ngờ, Bạch Nhạn không gọi tên Lục Địch Phi, nhưng trong lòng cảm thấy hơi băn khoăn. Chẳng lẽ số điện thoại của cô lại được dán trên cột điện giống mấy cái quảng cáo chữa bệnh khó nói, sao mà ai cũng biết thế?

- Cô nhóc, tôi không tham dự đám cưới của em, em có trách tôi không?

Khẩu khí Lục Địch Phi vẫn có phần cợt nhả.

- Tôi đâu dám, anh... là lãnh đạo, bận rộn mà! – Bạch Nhạn quay lưng ra phía sau.

- Nghe xem, vẫn có chút oán trách mà. Tại anh mà, không nên rời khỏi Tân Giang vào lúc đó. Nhưng mà, anh đã chuẩn bị quà cho em rồi.

- Cảm ơn, hôm nào để Khang Kiếm mời anh ăn cơm.

- Chẳng liên quan gì đến Khang Kiếm cả, quà là anh tặng cho em. Anh đang ở Thượng Hải, hai ngày nữa sẽ về Tân Giang, tới lúc đó sẽ liên lạc với em.

Bạch Nhạn muốn từ chối, nghe thấy trong điện thoại vọng ra một giọng nữ õng ẹo, Lục Địch Phi cúp máy.

- Ai thế, bí mật vậy? – Liễu Tinh nhoai người sang hỏi.

- Đồng nghiệp của Khang Kiếm.

Bạch Nhạn lấp lửng cho qua chuyện, trong lòng lại hơi ngờ vực: tay Lục Địch Phi này đang có ý đồ gì? Anh ta và cô có thân thiết đến thế không?

Lại đến lúc chiều buông.

Bạch Nhạn ngồi trên xe buýt, đăm đăm nhìn cảnh phố phường rực rỡ bên ngoài. Thực ra chuyến xe này không đi về phía tiểu khu nhà cô, cô thấy có xe liền bước lên. Nhưng cũng chẳng sao, ngồi nhầm xe thì quay lại vẫn có thể về nhà.

Nếu như bước sai một bước trên con đường đời, quay đầu một cái, có thể cũng vẫn đi tới đích được không?

Từ khi hiểu sự đời, cô đã cẩn thận lại càng cẩn thận, đã thận trọng lại càng thận trọng, chỉ sợ bất cẩn đi sai đường. Đến giờ, tất cả đều nằm trong kế hoạch của cô. Nhưng kế hoạch làm sao theo kịp với sự biến hóa chứ?

Bạch Nhạn lấy điện thoại ra xem, không có cuộc gọi đến nào. Cô bật cười, xuống xe, vẫy một chiếc taxi, nói địa điểm của tiểu khu cho tài xế. Bác tài là một phụ nữ trung niên, liếc cô một cái, cười nói:

- Cô à, nơi đó không gần đâu. Môi trường rất tốt, nhưng sinh hoạt không tiện, muốn đi chợ phải ngồi mấy chặng xe đấy.

Bạch Nhạn ngây người, về vấn đề cơm nước vẫn chưa suy tính kĩ. Trước đây, cô đều ăn ở nhà ăn của bệnh viện, Khang Kiếm cũng vậy. Bây giờ có nhà rồi, không thể tùy tiện được nữa. Nghĩ vậy lại nhớ tới cái tủ lạnh chẳng có gì. Lúc đi qua siêu thị Tô Quả, cô bảo bác tài dừng xe, đi vào mua mấy bó rau, rồi mua thêm một ít thực phẩm đông lạnh.

Xe dừng ở dưới lầu, Bạch Nhạn ngẩng đầu lên, thấy cửa sổ phòng làm việc hắt ra ánh đèn ấm cúng, trong lòng ấm áp kỳ lạ. Tại sao thi sĩ văn nhân cứ thích miêu tả ánh đèn ám áp trong đêm tối. Phía sau ngọn đèn đó, là một người đang đợi mình, một gia đình ấm cúng, một cảm giác trở về nhà mãnh liệt...

Bạch Nhạn cười cười, nhanh nhẹn bước lên lầu.

Khang Kiếm đang lên mạng. Anh cau mày đọc tin tức trên trang nhất mạng Nhân Dân, hiện nay trung ương đang nghiêm cấm sửa chữa trụ sở làm việc, nhưng năm nay Tân Giang đã có mấy sở ngành báo cáo muốn xây mới trụ sở làm việc, có nơi còn thu hồi đất xong rồi, bí thư Tùng đến nay không có ý kiến gì về chuyện này. Anh là trợ lý thị trưởng, cũng không tiện nói gì, đành xếp báo cáo lại đó, nói là đợi khi nào họp sẽ quyết định.

Cửa phòng làm việc đang mở, ở dưới có động tĩnh gì đều nghe rõ.

Một tiếng lách cách vang lên, là tiếng mở khóa cửa, anh ra khỏi phòng làm việc, nhìn thấy Bạch Nhạn xách theo túi lớn túi nhỏ đi vào.

Prev 1 ... 27 28 29 30 31 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.002874
pacman, rainbows, and roller s