- Sao bây giờ mới về? – Anh đi xuống lầu.
- Anh đợi lâu rồi sao? Có đói không anh?
Đây là lần đầu tiên hai người nấu ăn ở nhà mới sau khi kết hôn, Bạch Nhạn không khỏi trách mình ở ngoài quá lâu, cô vội bỏ đồ trong túi ra, suy tính lát nữa sẽ thái rau, xào thịt thái chỉ, trộn ít dưa góp, làm một nồi mì.
- Cũng ổn, anh ăn mì rồi.
Cánh tay đang xách đồ của Bạch Nhạn hơi khựng lại, tốc độ chậm dần:
- Vậy lát nữa ăn bữa đêm nhé sếp?
Cô cười tủm tỉm nhìn anh, trên mặt lại lộ ra hai lúm đồng tiền đáng yêu.
- Lát nữa anh phải viết tài liệu – Khang Kiếm kéo cô lại, hôn lên gò má mơn mởn của cô – Em xem tivi hay đọc sách rồi ngủ sớm đi, đừng đợi anh.
- Sếp à, hôm nay là ngày đầu tiên sau đám cưới của chúng ta đấy.
Bạch Nhạn ngước lên, giọng nũng nịu.
Khang Kiếm véo mũi cô:
- Chẳng còn cách nào khác, sáng sớm mai có hội nghị, anh phải phát biểu nên phải tìm hiểu số liệu trước. Ngoan nhé!
- Được rồi, tề quốc rồi mới trị gia, em không thèm ghen tị với Đảng của anh.
Bạch Nhạn nhoài ra khỏi lòng anh, chia thức ăn thành từng loại nhét vào tủ lạnh, tinh nghịch ném cho anh một cái hôn gió rồi bay lên lầu như chú bướm nhỏ vui tươi. Một lát sau, cô thay một bộ đồ ngủ khá kín đáo đi xuống.
Đồ ngủ tuy nói là kín đáo, nhưng ở trước ngực lại đáp ren hoa. Qua lớp ren mỏng, Khang Kiếm thấy cô mặc chiếc áo lót màu xanh lá cây, vừa cúi người là có thể nhìn thấy khe ngực cong cong quyến rũ, Khang Kiếm bất giác cảm thấy hơi thở nặng nề.
- Sếp ơi, anh muốn ăn gì?
Bạch Nhạn làm cho mình mấy cái sủi cảo, quay đầu lại trong hơi nước mờ mịt, bắt gặp cái nhìn đăm đăm của Khang Kiếm.
- Không, anh... lên trên lầu.
Khang Kiếm vẫy tay với vẻ không tự nhiên, đờ đẫn đi lên trên lầu.
Về đến phòng làm việc, không hiểu sao lòng không thể bình yên. Nghe thấy tiếng dép lê của Bạch Nhạn loẹt quẹt đi lại dưới lầu, đang xem tivi, không biết cô xem cái gì buồn cười mà cười khanh khách. Sau đó, cô vào bếp rửa bát, rồi trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy róc rách.
Tim Khang Kiếm như muốn vọt lên cổ, anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng như một con thú bị nhốt.
- Sếp ơi. – Cửa phòng bật mở, Bạch Nhạn bê một đĩa hoa quả bước vào – Nghỉ một lát ăn hoa quả đã.
Khang Kiếm không dám thở mạnh, anh nhìn cô uyển chuyển bước vào, lúm đồng tiền ngọt ngào lấp ló, đôi mắt lấp lánh như sao, mái tóc dài còn ướt lúc lắc sau lưng.
Đầu óc trống rỗng, anh giơ tay kéo Bạch Nhạn vào lòng, ngón tay run rẩy.
Thân hình dưới tay anh bỗng cứng lại, đầu nghiêng sang một bên, nụ hôn anh muốn đặt lên môi cô lại trượt xuống vai cô.
- Sếp đừng có mà ham mê sắc đẹp, phải lấy việc công làm trọng.
Cô cười tinh nghịch vỗ vai anh, ra giọng lão thành, ngoan ngoãn để anh ôm, nhưng anh lại cảm nhận được sự xa cách bản năng trong cơ thể cô.
- Em là vợ của anh.
Anh ghé sát tai cô, lẩm bẩm như đang thôi miên, bàn tay đặt bên ngoài áo cô khẽ xoa nắn vòng quanh bầu ngực. Lần này, không có áo lót.
- Trả lời chính xác, cho mười điểm.
Cô cười khúc khích rồi khom người đẩy anh ra, liếc nhìn chiếc giường xếp mới đặt trong phòng làm việc, trong mắt thoáng qua một vẻ ảm đạm:
- Thôi được rồi, sếp làm việc đi, em lánh đi đây.
Cô gỡ tay anh ra:
- Nếu đói thì dưới nhà có mì lạnh. Chúc anh ngủ ngon và có giấc mơ đẹp!
Cô quay trái quay phải, đặt hai nụ hôn lên hai bên má anh rồi đi vào phòng ngủ phía dối diện.
Như sợ ảnh hưởng anh làm việc, cô không chỉ khóa cửa phòng làm việc, cửa phòng ngủ cũng khóa chặt.
Khang Kiếm chầm chậm ngồi xuống trước máy tính, như người mất hồn.
Khó khăn lắm mới tập trung tinh thần để xem tài liệu, sửa qua bài phát biểu, gọi vài cú điện thoại, xác nhận lại buổi hội nghị ngày mai, đã đến mười một giờ.
Vươn vai đứng dậy, mở cửa phòng làm việc, trong nhà yên ắng. Anh bần thần bước về phòng ngủ, nghiêng tai lắng nghe xem bên trong có âm thanh gì không, muốn xem xem cô đã ngủ chưa. Anh vặn tay nắm, sững người, cửa khóa trái.
Khang Kiếm dựa vào tường, trong đầu như có nồi nước đang sôi sùng sục.
Là cố ý hay vô tình, việc cô khóa cửa phòng ngủ?
Trong ngăn kéo phòng khách có chìa khóa dự phòng của tất cả các phòng, chỉ cần anh đi xuống là có thể mở được. Nhưng anh lại không có đủ sức đi xuống dưới lầu.
Một mình lặng lẽ đứng ở hành lang một lúc, quay người trở lại phòng làm việc, nằm trên chiếc giường xếp, trằn trọc không yên, cả đêm không ngủ được.
Sáng sớm vác đôi mắt gấu mèo tỉnh dậy, Bạch Nhạn đã đang vui vẻ nấu cơm trong bếp. Ngược lại với anh, hình như cô ngủ rất ngon, hai má non mịn mơn mởn, trông đáng yêu và sáng sủa hơn bất kỳ lúc nào.
- Tối qua anh làm việc tới tận khuya sao?
Đầu tiên cô bê lên một cốc sinh tố mới xay, sau đó là bánh bao hấp nóng hổi, cháo yến mạch hầm nhừ đặc sệt, dịu dàng săn sóc đưa đũa cho anh.
- Sao tối qua em lại khóa cửa? – Khang Kiếm không nhịn được, bực tức hỏi.
- Em khóa sao? – Bạch Nhạn chớp mắt vô tội, bỗng vỗ trán – Xin lỗi sếp, em... quen rồi, lúc trước ở một mình, vào phòng là khóa trái cửa, đề phòng yêu râu xanh. Tối qua anh ngủ ở đâu?
- Anh còn có thể ngủ ở đâu? – Khang Kiếm buồn bực ăn cháo.
- Anh có mỏi lưng không? Đau vai không?
- Anh đợi lâu rồi sao? Có đói không anh?
Đây là lần đầu tiên hai người nấu ăn ở nhà mới sau khi kết hôn, Bạch Nhạn không khỏi trách mình ở ngoài quá lâu, cô vội bỏ đồ trong túi ra, suy tính lát nữa sẽ thái rau, xào thịt thái chỉ, trộn ít dưa góp, làm một nồi mì.
- Cũng ổn, anh ăn mì rồi.
Cánh tay đang xách đồ của Bạch Nhạn hơi khựng lại, tốc độ chậm dần:
- Vậy lát nữa ăn bữa đêm nhé sếp?
Cô cười tủm tỉm nhìn anh, trên mặt lại lộ ra hai lúm đồng tiền đáng yêu.
- Lát nữa anh phải viết tài liệu – Khang Kiếm kéo cô lại, hôn lên gò má mơn mởn của cô – Em xem tivi hay đọc sách rồi ngủ sớm đi, đừng đợi anh.
- Sếp à, hôm nay là ngày đầu tiên sau đám cưới của chúng ta đấy.
Bạch Nhạn ngước lên, giọng nũng nịu.
Khang Kiếm véo mũi cô:
- Chẳng còn cách nào khác, sáng sớm mai có hội nghị, anh phải phát biểu nên phải tìm hiểu số liệu trước. Ngoan nhé!
- Được rồi, tề quốc rồi mới trị gia, em không thèm ghen tị với Đảng của anh.
Bạch Nhạn nhoài ra khỏi lòng anh, chia thức ăn thành từng loại nhét vào tủ lạnh, tinh nghịch ném cho anh một cái hôn gió rồi bay lên lầu như chú bướm nhỏ vui tươi. Một lát sau, cô thay một bộ đồ ngủ khá kín đáo đi xuống.
Đồ ngủ tuy nói là kín đáo, nhưng ở trước ngực lại đáp ren hoa. Qua lớp ren mỏng, Khang Kiếm thấy cô mặc chiếc áo lót màu xanh lá cây, vừa cúi người là có thể nhìn thấy khe ngực cong cong quyến rũ, Khang Kiếm bất giác cảm thấy hơi thở nặng nề.
- Sếp ơi, anh muốn ăn gì?
Bạch Nhạn làm cho mình mấy cái sủi cảo, quay đầu lại trong hơi nước mờ mịt, bắt gặp cái nhìn đăm đăm của Khang Kiếm.
- Không, anh... lên trên lầu.
Khang Kiếm vẫy tay với vẻ không tự nhiên, đờ đẫn đi lên trên lầu.
Về đến phòng làm việc, không hiểu sao lòng không thể bình yên. Nghe thấy tiếng dép lê của Bạch Nhạn loẹt quẹt đi lại dưới lầu, đang xem tivi, không biết cô xem cái gì buồn cười mà cười khanh khách. Sau đó, cô vào bếp rửa bát, rồi trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy róc rách.
Tim Khang Kiếm như muốn vọt lên cổ, anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng như một con thú bị nhốt.
- Sếp ơi. – Cửa phòng bật mở, Bạch Nhạn bê một đĩa hoa quả bước vào – Nghỉ một lát ăn hoa quả đã.
Khang Kiếm không dám thở mạnh, anh nhìn cô uyển chuyển bước vào, lúm đồng tiền ngọt ngào lấp ló, đôi mắt lấp lánh như sao, mái tóc dài còn ướt lúc lắc sau lưng.
Đầu óc trống rỗng, anh giơ tay kéo Bạch Nhạn vào lòng, ngón tay run rẩy.
Thân hình dưới tay anh bỗng cứng lại, đầu nghiêng sang một bên, nụ hôn anh muốn đặt lên môi cô lại trượt xuống vai cô.
- Sếp đừng có mà ham mê sắc đẹp, phải lấy việc công làm trọng.
Cô cười tinh nghịch vỗ vai anh, ra giọng lão thành, ngoan ngoãn để anh ôm, nhưng anh lại cảm nhận được sự xa cách bản năng trong cơ thể cô.
- Em là vợ của anh.
Anh ghé sát tai cô, lẩm bẩm như đang thôi miên, bàn tay đặt bên ngoài áo cô khẽ xoa nắn vòng quanh bầu ngực. Lần này, không có áo lót.
- Trả lời chính xác, cho mười điểm.
Cô cười khúc khích rồi khom người đẩy anh ra, liếc nhìn chiếc giường xếp mới đặt trong phòng làm việc, trong mắt thoáng qua một vẻ ảm đạm:
- Thôi được rồi, sếp làm việc đi, em lánh đi đây.
Cô gỡ tay anh ra:
- Nếu đói thì dưới nhà có mì lạnh. Chúc anh ngủ ngon và có giấc mơ đẹp!
Cô quay trái quay phải, đặt hai nụ hôn lên hai bên má anh rồi đi vào phòng ngủ phía dối diện.
Như sợ ảnh hưởng anh làm việc, cô không chỉ khóa cửa phòng làm việc, cửa phòng ngủ cũng khóa chặt.
Khang Kiếm chầm chậm ngồi xuống trước máy tính, như người mất hồn.
Khó khăn lắm mới tập trung tinh thần để xem tài liệu, sửa qua bài phát biểu, gọi vài cú điện thoại, xác nhận lại buổi hội nghị ngày mai, đã đến mười một giờ.
Vươn vai đứng dậy, mở cửa phòng làm việc, trong nhà yên ắng. Anh bần thần bước về phòng ngủ, nghiêng tai lắng nghe xem bên trong có âm thanh gì không, muốn xem xem cô đã ngủ chưa. Anh vặn tay nắm, sững người, cửa khóa trái.
Khang Kiếm dựa vào tường, trong đầu như có nồi nước đang sôi sùng sục.
Là cố ý hay vô tình, việc cô khóa cửa phòng ngủ?
Trong ngăn kéo phòng khách có chìa khóa dự phòng của tất cả các phòng, chỉ cần anh đi xuống là có thể mở được. Nhưng anh lại không có đủ sức đi xuống dưới lầu.
Một mình lặng lẽ đứng ở hành lang một lúc, quay người trở lại phòng làm việc, nằm trên chiếc giường xếp, trằn trọc không yên, cả đêm không ngủ được.
Sáng sớm vác đôi mắt gấu mèo tỉnh dậy, Bạch Nhạn đã đang vui vẻ nấu cơm trong bếp. Ngược lại với anh, hình như cô ngủ rất ngon, hai má non mịn mơn mởn, trông đáng yêu và sáng sủa hơn bất kỳ lúc nào.
- Tối qua anh làm việc tới tận khuya sao?
Đầu tiên cô bê lên một cốc sinh tố mới xay, sau đó là bánh bao hấp nóng hổi, cháo yến mạch hầm nhừ đặc sệt, dịu dàng săn sóc đưa đũa cho anh.
- Sao tối qua em lại khóa cửa? – Khang Kiếm không nhịn được, bực tức hỏi.
- Em khóa sao? – Bạch Nhạn chớp mắt vô tội, bỗng vỗ trán – Xin lỗi sếp, em... quen rồi, lúc trước ở một mình, vào phòng là khóa trái cửa, đề phòng yêu râu xanh. Tối qua anh ngủ ở đâu?
- Anh còn có thể ngủ ở đâu? – Khang Kiếm buồn bực ăn cháo.
- Anh có mỏi lưng không? Đau vai không?

