pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2546
- Tình trạng: Hoàn thành
Cô áy náy đi tới bên anh, đặt tay lên vai anh xoa bóp nhẹ nhàng nhưng vẫn có lực.

- Có trách em không? Có nhớ em không?

Âm thanh ấy ở ngay trên đầu anh, từng hơi thở ấm nóng phả vào gáy anh, trượt xuống dưới, thẳng tới trái tim anh.

- Anh muốn dựng em ra khỏi giường, đánh cho em một trận.

- Đáng đánh đòn lắm, sao lại lãng phí một đêm đẹp chứ? Đời người đắc ý hãy vui tràn [1>, chớ lỏng lơi nữa để bạc đầu, ích gì rên xiết [2>. Sếp à, tại em, em nhất định sẽ xem lại mình, viết một bản kiểm điểm, buổi tối dâng lên cho sếp duyệt, sau đó phạt em chăn đơn gối chiếc suốt một tháng, đêm đêm rơi lệ đợi trời sáng. Anh không được dung túng bao che, nhất định phải chấp pháp nghiêm minh.

[1> Câu thơ trong bài Tương tiến tửu của Lý Bạch, dịch thơ Hoàng Tạo – Tương Như.

[2> Câu thơ trong bài Mãn Giang hồng của Nhạc Phi, dịch thơ Nam Trân.

Khang Kiếm nhắm mắt, chẳng nói chẳng rằng vùi đầu ăn cháo, coi như mình chưa nói gì. Bà xã anh làm y tá hình như hơi oan uổng, rõ ràng là thiên tài ngoại giao mà!

Bạch Nhạn đứng phía sau anh, mím môi cười hồn nhiên.

Một ngày trước khi Bạch Nhạn kết thúc kỳ nghỉ phép, Lục Địch Phi gọi điện cho cô.

Khang Kiếm nói xuống huyện kiểm tra, tối có thể không về, cô đang dọn phòng thì điện thoại reo.

- Cô nhóc, còn nhớ cuộc hẹn của chúng ta không?

Bạch Nhạn đỏ mặt:

- Anh Lục thật biết nói đùa. – Cô đáp lời, đã gạt chuyện đó ra khỏi đầu từ lâu – Anh về Tân Giang rồi?

- Ừ, hôm nay trời đẹp, ra ngoài đi, anh đưa em đi chơi, uống rượu, dạo phố, hóng gió, em thích làm gì thì làm. – Lục Địch Phi cười ngả ngớn.

Cô mỉm cười, anh chàng này đúng là chuyên gia đi lừa phụ nữ.

- Trời nóng quá, tôi không muốn đi.

- Vậy thì tìm chỗ nào ngồi nghe nhạc, uống trà. Đi nhé! – Lục Địch Phi tiện thể nói ra một địa chỉ – Em không tò mò muốn biết món quà anh tặng em là gì sao?

Cô chẳng hề tò mò chút nào, cô chỉ tò mò anh ta đột nhiên thân thiết như vậy là có ý gì, vì thế, cô đi.

Đó là một quán bar nhạc nhỏ, nằm trong ngách rẽ của một ngõ hẻm. Ông chủ có lẽ là người phong thái, bài trí quán mang đậm phong cách Anh, sofa bọc vải hoa, bàn gỗ hồ đào chạm khắc tinh tế, giá nến cao cao, lò sưởi, nhạc cổ điển, trong phòng ánh đèn rất tối, mặc dù là ban ngày, nhưng nếu không ghé sát thật sự không nhìn rõ khuôn mặt người đối diện.

Nơi này, thích hợp che giấu tâm trạng, thích hợp thổ lộ tâm sự, thích hợp bày tỏ tình cảm, chỉ không thích hợp với công tử phóng đãng Lục Địch Phi mà thôi.

Nhưng giờ phút này, anh ta đang nhàn nhã ngồi trên sofa, hai chân vắt chéo, nho nhã bưng một ly cà phê, vẻ say sưa tận hưởng buổi chiều này.

Bạch Nhạn không khỏi thở dài, sếp Khang nhà cô bận rộn vì nước vì dân đến mức đi ngang cửa nhà mà không bước vào, trăng mật tân hôn nhưng cô chẳng gặp anh được mấy lần, còn gã này, cũng ăn bổng lộc, lại có thể nhàn hạ đến thế, thật không công bằng.

- Hi, cô nhóc!

Lục Địch Phi giơ tay chào, gọi phục vụ mang lên cho Bạch Nhạn một ly nước trái cây, để Bạch Nhạn ngồi bên trái anh ta.

Bạch Nhạn ngồi xuống rồi mới phát hiện quán bar này đối diện với một khách sạn tư mới xây của Tân Giang – Khách sạn Hoa Hưng. Nghe nói bên trong cực kỳ hào nhoáng, mặc dù là khách sạn bốn sao nhưng thực tế có thể sánh với khách sạn năm sao, điều khiến người ta hài lòng nhất là ở đây tuyệt đối bảo mật đời tư của khách hàng, tương đương với "ngân hàng Thụy Sĩ" trong ngành khách sạn.

- Đi đường thuận lợi chứ?

Lục Địch Phi lịch thiệp giúp cô quấy ly nước trái cây, để đá dưới đáy ly nổi lên phía trên.

- Tân Giang chỉ rộng bằng ngần đó, không bì được với Thượng Hải, đương nhiên là thuận lợi rồi. Quà đâu?

Bạch Nhạn biết tính xấu của người này, không muốn lằng nhằng đi thẳng vào chủ đề.

Lục Địch Phi cười:

- Đúng là trẻ con, vừa gặp đã đòi quà.

Anh ta cúi người lấy trong góc ra một hộp giấy bọc tinh xảo đưa cho Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn mở ra xem, bật cười, là hai con gấu Teddy ngây thơ, đáng yêu.

- Tôi bao nhiêu tuổi rồi, còn chơi búp bê.

- Trong mắt anh, em chính là một đứa trẻ. Lúc anh biết lén vén váy con gái thì em vẫn còn đang chảy nước dãi ngậm kẹo mút! Nhóc, con gấu bông này là loại hạn chế số lượng, anh phải nhờ người ta mới mua được, em phải biết trân trọng đấy.

Bạch Nhạn sững người, gấu Teddy loại hạn chế số lượng, giá không hề rẻ.

- Tôi cảm thấy baby nhà anh chơi cái này hợp hơn.

Không có công, không nhận lộc, điều này cô hiểu.

- Em xem, lại giở tính con nít, làm gì có chuyện tặng quà rồi còn lấy lại. Bất luận món quà này có thích hợp hay không, ít nhất nó cũng là tấm lòng của anh, sao nào, sợ mắc nợ anh à?

Lục Địch Phi vừa nhướn mày lại vừa cười. Cười rất xấu xa.

Khuôn mặt Bạch Nhạn tự dưng lại đỏ bừng lên.

- Anh đã nói rồi, vừa nhìn thấy em anh đã thấy hợp với em. Em gặp khó khăn gì cứ nói với anh. Trong lòng có điều gì thắc mắc, cũng có thể hỏi anh. Em muốn điều gì anh đều có thể cho em.

Bạch Nhạn mỉm cười, nâng ly nước hoa quả ghé sát miệng, khẽ nhấp một ngụm.

Prev 1 ... 29 30 31 32 33 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.001075