XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2533
- Tình trạng: Hoàn thành
- Làm việc nhà không mệt đâu, lúc em ở đây có thể cho người giúp việc nghỉ trước rồi từ từ tìm, còn công việc trong nhà em sẽ làm.

- Không được. – Khang Kiếm từ chối luôn – Thực ra người giúp việc làm rất tốt, chỉ tại mẹ anh kén chọn quá thôi. Em về nhà anh là để làm vợ anh, thể hiện lòng hiếu thảo thì có thể được, nhưng không cần chuyện gì cũng phải nhúng tay vào.

- Anh thương em hả? – Câu nói này của anh khiến lòng cô thật ấm áp.

- Lực có tác dụng tương hỗ mà, anh thương bà xã thì bà xã mới thấu hiểu cho anh chứ.

- Đồng chí sếp ạ, đồng chí giảo hoạt quá đấy. – Cô cười lém lỉnh.

- Là do bà xã đại nhân chỉ đạo đúng đường lối thôi. – Khang Kiếm đáp lại bằng một nụ hôn nồng nàn.

Bạch Nhạn đi xe buýt của sân bay vào thành phố, Khang Kiếm vừa đi, cô đã thấy nhớ, nhưng cũng không lâu, chỉ một tuần sau anh sẽ trở về.

Buổi trưa, Bạch Nhạn nấu cháo rau đựng trong cặp lồng. Rau cải xắt nhỏ bóp chút muối rồi rửa sạch với nước, xào to lửa với dầu ăn và gừng thái chỉ, ngửi thơm nức mũi, món này rất tốt cho người bị cảm lạnh.

Cơm của ông Khang Vân Lâm do người giúp việc nấu, đựng trong cặp lồng khác.

Về đến bệnh viện, ông Khang Vân Lâm đã trở lại bình thường, ông đang ngồi một bên vừa ăn vừa nói hỏi về chuyến đi của Khang Kiếm, sếp nào ở tỉnh đoàn dẫn đi, có những ai trong đoàn.

Bạch Nhạn tưởng bà Lý Tâm Hà sẽ sầm mặt từ chối ăn cơm nên bà đã chuẩn bị sẵn vài lời an ủi, ai dè lúc cô đưa cháo qua, nhìn thấy rau cải, bà liền nuốt nước bọt ừng ực rồi nhận lấy.

Cô đứng sững bên giường bệnh.

- Ăn chưa? – Đang vùi đầu ăn cháo, cảm thấy rau xào hôm nay đặc biệt thơm ngon, bà Lý Tâm Hà tranh thủ hỏi một câu.

- Con... ăn từ sớm rồi ạ. – Mãi một lúc sau Bạch Nhạn mới định thần lại, thấy bát của bà Lý Tâm Hà đã sắp hết liền vội múc đầy thêm cho bà.

Bạch Nhạn không biết, lúc cô ra khỏi phòng bệnh, Khang Kiếm đã nói với bà Lý Tâm Hà:

- Mẹ, mẹ của Bạch Nhạn đã không còn, mẹ còn đi tính toán so đo với người đã mất sao? Chuyện năm xưa cũng không phải là lỗi của một mình mẹ cô ấy đúng không ạ? Mẹ cũng thấy rồi đấy, Bạch Nhạn yêu con, con yêu Bạch Nhạn biết nhường nào, chúng con cả đời này không thể xa rời nhau. Nếu mẹ kiên quyết không chấp nhận Bạch Nhạn, vậy tức là mẹ đẩy con ra ngoài, mẹ muốn ép con trở thành đứa con bất hiếu. Không phải con chỉ muốn có vợ mà không muốn có mẹ, con là đứa tham lam, con muốn có cả mẹ cả vợ.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con trai, bà Lý Tâm Hà cảm thấy vừa chua xót vừa đau lòng.

Bà bỗng thấy hoang mang. Nếu thật sự không đồng ý cuộc hôn nhân này, rất có thể bà sẽ mất đi đứa con trai duy nhất. Với Bạch Nhạn, trong lòng bà từ lâu đã không còn căm hận như trước đấy, nói ra thì Bạch Nhạn còn có ơn với gia đình bà nữa. Lúc con bé ngây ngây dại dại con bà còn không rời bỏ được, giờ nó vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, con bà còn không yêu hết mực.

Nghĩ tới đây, bà tự thuyết phục bản thân, vì con trai, bà đành chịu ấm ức vậy!

Đấu tranh tâm lý suốt cả buổi trưa nên khi Bạch Nhạn tới, thái độ của bà tự nhiên thoải mái hơn nhiều.

Ăn cơm xong, Bạch Nhạn bảo ông Khang Vân Lâm về nghỉ ngơi, còn cô tới phòng y tá hỏi về bệnh tình của bà Lý Tâm Hà, được biết bà còn phải truyền nước thêm hai ngày nữa là có thể được xuất viện.

Ra khỏi phòng y tá, Bạch Nhạn tới phòng nước nóng lấy hai phích nước nóng về.

- Mẹ. – Cô khẽ khàng khép cửa lại. – Trời nóng mà mẹ cứ nằm mãi không nhúc nhích thế này thì phía dưới dễ bị loét lắm, để con lau rửa cho mẹ.

Bà Lý Tâm Hà sững người. Mặc dù phía dưới bà không có cảm giác, nhưng mấy hôm trước lúc nhìn xuống, bà cũng có thể ngửi thấy mùi lạ, ông Khang Vân Lâm lại không lật được người bà, còn bà thì ngại nói với y tá.

- Con giở chăn ra nhé. – Bạch Nhạn mỉm cười thông báo trước. Cô còn nhớ có lần cô nhìn thấy cơ thể để trần của bà khiến bà tức tối giáng cho cô một cái bạt tai.

Bà Lý Tâm Hà ngây ra, ánh mắt dao động như không dám tin.

Thấy bà không phản đối, Bạch Nhạn lật chăn ra, lấy một cái gối kê dưới lưng bà rồi từ từ cởi quần bà ra, rửa nước nóng ba lần, sau cùng còn thoa một chút phấn rôm. Trong phòng bệnh lập tức tỏa ra một mùi thơm ngòn ngọt.

Sau đó cô lại giúp bà Lý Tâm Hà thay áo phía trên, cắt móng tay và gội đầu.

Suốt cả quá trình, bà Lý Tâm Hà đều im lặng.

Mấy ngày tiếp theo, những món do Bạch Nhạn nấu không những không bị lặp lại, mà cô còn kiên trì giúp bà lau rửa cơ thể. Nhìn những giọt mồ hôi mệt mỏi lấm tấm trên trán cô, trái tim cứng rắn của bà dần mềm đi.

Họ bắt đầu trò chuyện, thỉnh thoảng bà Lý Tâm Hà cao hứng thì sẽ nói nhiều hơn một chút, phần lớn là kể những chuyện vui của Khang Kiếm hồi nhỏ.

Dù bà nói gì, Bạch Nhạn đều lắng nghe chăm chú, trên mặt không biểu lộ một chút sốt ruột nào.

- Thực ra con rất hiểu chuyện. – Hôm trước khi ra viện. bà Lý Tâm Hà ăn cơm xong, họ cùng ngồi trong phòng bệnh đợi xe tới thì bà Lý Tâm Hà bỗng nói – Có thể thấy được cô ta... không biết thương con cái lắm, lúc nhỏ chắc con cũng phải chịu nhiều vất vả!

Thoạt tiên Bạch Nhạn cười, cười mãi khóe mắt đỏ hoe, cô ôm mặt quay đi để che giấu.

- Khang Kiếm nhà ta lúc nhỏ được hết thảy mọi người cưng chiều, anh chị em họ trong nhà đều nhường nhịn nó.

Prev 1 ... 296 297 298 299 300 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000765