- Mẹ, không cần phải làm gì đặc biệt hết, con đâu có yếu đâu ạ. – Bạch Nhạn rưng rưng nắm tay bà.
- Không yếu là chuyện trước đây, làm con dâu nhà họ Khang rồi thì không yếu cũng sẽ được cưng chiều cho thành yếu. Ông Khang... – Thấy ông Khang Vân Lâm xuất hiện ở đầu cầu thang, bà vội gọi to.
- Làm gì thế, để ý hình tượng một chút. – Ông Khang Vân Lâm thong thả đi tới.
Bà Lý Tâm Hà sốt ruột kêu lớn:
- Hình tượng gì chứ, ông mau vào phòng bệnh xách hết đồ đạc ra đây, chúng ta về nhà thôi.
- Nhiều đồ lắm, một mình tôi xách không xuể. Nhạn Nhạn, con tới giúp bố một tay.
- Không được, Nhạn Nhạn giờ đang mang bầu, không được xách nặng, cũng không được làm gì nặng nhọc.
- Gì cơ? – Ông Khang Vân Lâm sửng sốt.
Bà Lý Tâm Hà cười:
- Ông Khang, chúc mừng nhé, ông sắp lên chức ông nội rồi.
- Tôi... tôi... – Ông Khang Vân Lâm hết nhìn Bạch Nhạn lại quay sang nhìn bà Lý Tâm Hà, rồi bỗng quay đầu đi về phía ngược lại.
- Này, ông đi đâu thế? – Bà Lý Tâm Hà hỏi.
- Tôi về tra từ điển xem cháu tôi đặt tên gì cho đẹp, nhất định phải thật hào hùng, phải thật hàm súc. – Ông Khang Vân Lâm nghiêm trang nói.
Bạch Nhạn ngẩng đầu lên trời hít một hơi thật sâu, trong lòng đột nhiên không còn hưng phấn như trước nữa. Với hai vị bố mẹ chồng tư tưởng vượt mức và thích trầm trọng hóa vấn đề như thế này, có thể tưởng tượng được những ngày tháng sắp tới sẽ đáng sợ như thế nào.
Đúng như cô dự đoán, dưới sự chỉ huy nghiêm khắc của bà Lý Tâm Hà, cô gần như đã trở thành Quan âm cho cả nhà họ thờ phụng. Trước sự thuyết phục hết nước hết cái của bà Lý Tâm Hà và sự mê hoặc của món tiền lương hậu hĩnh, người giúp việc theo giờ cũng đã đồng ý ở lại làm cả ngày.
Bạch Nhạn cảm thấy mình cũng có thể được coi là nở mày nở mặt vì có thai, chỉ trong nháy mắt địa vị của cô ở nhà họ Khang đã được nâng lên mấy bậc.
Khác với vẻ mặt lạnh lùng băng giá trước đây, bây giờ lúc bào bà Lý Tâm Hà cũng tươi cười rạng rỡ, giọng nói dịu dàng như mưa xuân, nhưng đó chỉ là với Bạch Nhạn thôi, còn người giúp việc và ông Khang Vân Lâm thì bị bà sai bảo cho quay mòng mòng.
Nhưng nhà họ Khang lại có được những tiếng cười đùa vui vẻ vắng bóng đã lâu, vợ chồng ông Khang Vân Lâm trở nên đoàn kết và hòa thuận hơn bao giờ hết.
- Mẹ, con phải gọi điện cho anh Khang Kiếm. – Ăn tối xong, thật sự không chịu nổi sự chiều chuộng như vậy nên Bạch Nhạn muốn xuống nhà đi dạo, tiện thể báo tin vui cho sếp Khang luôn.
- Đừng nói chuyện đứa bé. – Bà Lý Tâm Hà nói – Nó đang làm việc, nếu biết tin này thì chắc chắn sẽ vui phát điên, rồi chắc chắn là chẳng tham quan được gì nữa, mau mau chóng chóng quay về thôi! Chúng ta cứ giấu nó đã, đợi nó về đây thì cho nó bất ngờ.
- Đúng, đúng – Ông Khang Vân Lâm luôn miệng phụ họa – Hôm Kiếm Kiếm trở về, tôi sẽ đi đặt bánh gato để cả nhà cùng ăn mừng.
Nhìn vẻ hào hứng phấn khởi của hai vợ chồng ông Khang Vân Lâm, Bạch Nhạn cười cười rồi thuận theo ý họ, đằng nào thì cũng chỉ muộn có vài ngày, chỉ sợ đến lúc đó sếp Khang lại có ý kiến. Dù sao thì anh là bố đứa bé, nên được biết đầu tiên mới đúng.
- Vậy thì con không nói chuyện này nữa, nhưng con vẫn phải gọi điện, nếu không anh ấy sẽ lo lắng. – Bạch Nhạn cầm điện thoại lên, chuẩn bị xuống lầu.
- Ừ, nhưng đừng nói lâu quá, sóng điện thoại mạnh lắm đấy. Con đi trong sàn thôi, đừng ra ngoài cổng nhé, hay là để bố con đi cùng?
- Dạ thôi... Bạch Nhạn vội xua tay với vẻ dở khóc dở cười rồi đi ra khỏi cửa như chạy trốn.
Nhà cửa trong khu tập thể Tỉnh ủy không cao, cây cối xanh tốt, đường mòn, non bộ, hồ nhân tạo, cỏ cây... bố trí như một lâm viên Giang Nam. Các ông bà già đi dạo thành từng tốp trong sân, Bạch Nhạn ngồi trên một chiếc ghế đá cạnh hồ nước, chu môi nhìn ánh trăng thượng huyền lấp loáng trên mặt hồ.
Trong lòng thật sự quá sức vui mừng, cô vẫn muốn nói với ai đó về chuyện đứa bé. Cô gọi điện cho Liễu Tinh, vừa mới nói đến chuyện em bé, cô nàng Liễu Tinh đã hét vang trời.
- Nhạn, chắc chắn là cậu bị mình kích thích rồi, nếu không sao lại không sớm không muộn, mà đúng vào lúc dự đám cưới của mình xong thì cậu mới mang bầu! – Liễu Tinh vô cùng đắc ý.
Bạch Nhạn cười:
- Ừ, mình mang bầu, cậu là một trong những đại công thần, sau này mình sẽ hậu tạ cậu.
- Hậu tạ thì miễn cho cậu, hay là chúng ta kết thông gia đi.
Bạch Nhạn hừ mũi:
- Chính cậu bị kết thông gia từ bé đến nỗi phải chịu ấm ức, còn muốn đi dọa cho đời sau nữa à!
Liễu Tinh á khẩu, ấp úng nói:
- Tố chất không giống nhau mà, gen của Giản Đơn nhà mình là loại si tình nhất chung tình nhất nhất đấy!
- Ghê tởm!
Họ bật cười, cùng trao đổi về những cảm nhận của người mẹ tương lai rồi cúp máy.
Đang chuẩn bị gọi điện cho Khang Kiếm, Bạch Nhạn bỗng liếc thấy dưới gốc cây gần đó có một bóng người đang đứng nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực.
Cô ngạc nhiên đứng dậy, người đó đi về phía cô.
- Cô nhóc, đúng là em rồi! – Lục Địch Phi không ngừng chớp mắt, sợ mình nhìn nhầm.
Bạch Nhạn mỉm cười gật đầu, cô nhớ ra Khang Kiếm đã từng nhắc tới việc anh và Lục Địch Phi cùng lớn lên trong khu tập thể Tỉnh ủy, hai nhà là hàng xóm.
- Anh Lục, lâu rồi không gặp.
- Không yếu là chuyện trước đây, làm con dâu nhà họ Khang rồi thì không yếu cũng sẽ được cưng chiều cho thành yếu. Ông Khang... – Thấy ông Khang Vân Lâm xuất hiện ở đầu cầu thang, bà vội gọi to.
- Làm gì thế, để ý hình tượng một chút. – Ông Khang Vân Lâm thong thả đi tới.
Bà Lý Tâm Hà sốt ruột kêu lớn:
- Hình tượng gì chứ, ông mau vào phòng bệnh xách hết đồ đạc ra đây, chúng ta về nhà thôi.
- Nhiều đồ lắm, một mình tôi xách không xuể. Nhạn Nhạn, con tới giúp bố một tay.
- Không được, Nhạn Nhạn giờ đang mang bầu, không được xách nặng, cũng không được làm gì nặng nhọc.
- Gì cơ? – Ông Khang Vân Lâm sửng sốt.
Bà Lý Tâm Hà cười:
- Ông Khang, chúc mừng nhé, ông sắp lên chức ông nội rồi.
- Tôi... tôi... – Ông Khang Vân Lâm hết nhìn Bạch Nhạn lại quay sang nhìn bà Lý Tâm Hà, rồi bỗng quay đầu đi về phía ngược lại.
- Này, ông đi đâu thế? – Bà Lý Tâm Hà hỏi.
- Tôi về tra từ điển xem cháu tôi đặt tên gì cho đẹp, nhất định phải thật hào hùng, phải thật hàm súc. – Ông Khang Vân Lâm nghiêm trang nói.
Bạch Nhạn ngẩng đầu lên trời hít một hơi thật sâu, trong lòng đột nhiên không còn hưng phấn như trước nữa. Với hai vị bố mẹ chồng tư tưởng vượt mức và thích trầm trọng hóa vấn đề như thế này, có thể tưởng tượng được những ngày tháng sắp tới sẽ đáng sợ như thế nào.
Đúng như cô dự đoán, dưới sự chỉ huy nghiêm khắc của bà Lý Tâm Hà, cô gần như đã trở thành Quan âm cho cả nhà họ thờ phụng. Trước sự thuyết phục hết nước hết cái của bà Lý Tâm Hà và sự mê hoặc của món tiền lương hậu hĩnh, người giúp việc theo giờ cũng đã đồng ý ở lại làm cả ngày.
Bạch Nhạn cảm thấy mình cũng có thể được coi là nở mày nở mặt vì có thai, chỉ trong nháy mắt địa vị của cô ở nhà họ Khang đã được nâng lên mấy bậc.
Khác với vẻ mặt lạnh lùng băng giá trước đây, bây giờ lúc bào bà Lý Tâm Hà cũng tươi cười rạng rỡ, giọng nói dịu dàng như mưa xuân, nhưng đó chỉ là với Bạch Nhạn thôi, còn người giúp việc và ông Khang Vân Lâm thì bị bà sai bảo cho quay mòng mòng.
Nhưng nhà họ Khang lại có được những tiếng cười đùa vui vẻ vắng bóng đã lâu, vợ chồng ông Khang Vân Lâm trở nên đoàn kết và hòa thuận hơn bao giờ hết.
- Mẹ, con phải gọi điện cho anh Khang Kiếm. – Ăn tối xong, thật sự không chịu nổi sự chiều chuộng như vậy nên Bạch Nhạn muốn xuống nhà đi dạo, tiện thể báo tin vui cho sếp Khang luôn.
- Đừng nói chuyện đứa bé. – Bà Lý Tâm Hà nói – Nó đang làm việc, nếu biết tin này thì chắc chắn sẽ vui phát điên, rồi chắc chắn là chẳng tham quan được gì nữa, mau mau chóng chóng quay về thôi! Chúng ta cứ giấu nó đã, đợi nó về đây thì cho nó bất ngờ.
- Đúng, đúng – Ông Khang Vân Lâm luôn miệng phụ họa – Hôm Kiếm Kiếm trở về, tôi sẽ đi đặt bánh gato để cả nhà cùng ăn mừng.
Nhìn vẻ hào hứng phấn khởi của hai vợ chồng ông Khang Vân Lâm, Bạch Nhạn cười cười rồi thuận theo ý họ, đằng nào thì cũng chỉ muộn có vài ngày, chỉ sợ đến lúc đó sếp Khang lại có ý kiến. Dù sao thì anh là bố đứa bé, nên được biết đầu tiên mới đúng.
- Vậy thì con không nói chuyện này nữa, nhưng con vẫn phải gọi điện, nếu không anh ấy sẽ lo lắng. – Bạch Nhạn cầm điện thoại lên, chuẩn bị xuống lầu.
- Ừ, nhưng đừng nói lâu quá, sóng điện thoại mạnh lắm đấy. Con đi trong sàn thôi, đừng ra ngoài cổng nhé, hay là để bố con đi cùng?
- Dạ thôi... Bạch Nhạn vội xua tay với vẻ dở khóc dở cười rồi đi ra khỏi cửa như chạy trốn.
Nhà cửa trong khu tập thể Tỉnh ủy không cao, cây cối xanh tốt, đường mòn, non bộ, hồ nhân tạo, cỏ cây... bố trí như một lâm viên Giang Nam. Các ông bà già đi dạo thành từng tốp trong sân, Bạch Nhạn ngồi trên một chiếc ghế đá cạnh hồ nước, chu môi nhìn ánh trăng thượng huyền lấp loáng trên mặt hồ.
Trong lòng thật sự quá sức vui mừng, cô vẫn muốn nói với ai đó về chuyện đứa bé. Cô gọi điện cho Liễu Tinh, vừa mới nói đến chuyện em bé, cô nàng Liễu Tinh đã hét vang trời.
- Nhạn, chắc chắn là cậu bị mình kích thích rồi, nếu không sao lại không sớm không muộn, mà đúng vào lúc dự đám cưới của mình xong thì cậu mới mang bầu! – Liễu Tinh vô cùng đắc ý.
Bạch Nhạn cười:
- Ừ, mình mang bầu, cậu là một trong những đại công thần, sau này mình sẽ hậu tạ cậu.
- Hậu tạ thì miễn cho cậu, hay là chúng ta kết thông gia đi.
Bạch Nhạn hừ mũi:
- Chính cậu bị kết thông gia từ bé đến nỗi phải chịu ấm ức, còn muốn đi dọa cho đời sau nữa à!
Liễu Tinh á khẩu, ấp úng nói:
- Tố chất không giống nhau mà, gen của Giản Đơn nhà mình là loại si tình nhất chung tình nhất nhất đấy!
- Ghê tởm!
Họ bật cười, cùng trao đổi về những cảm nhận của người mẹ tương lai rồi cúp máy.
Đang chuẩn bị gọi điện cho Khang Kiếm, Bạch Nhạn bỗng liếc thấy dưới gốc cây gần đó có một bóng người đang đứng nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực.
Cô ngạc nhiên đứng dậy, người đó đi về phía cô.
- Cô nhóc, đúng là em rồi! – Lục Địch Phi không ngừng chớp mắt, sợ mình nhìn nhầm.
Bạch Nhạn mỉm cười gật đầu, cô nhớ ra Khang Kiếm đã từng nhắc tới việc anh và Lục Địch Phi cùng lớn lên trong khu tập thể Tỉnh ủy, hai nhà là hàng xóm.
- Anh Lục, lâu rồi không gặp.

