XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2512
- Tình trạng: Hoàn thành
Lãnh Phong lớn hơn cậu bốn tuổi, thuồc nhóm anh tài kiệt xuất trẻ tuổi của bệnh viện.

Buổi tối lúc trực ban, Lãnh Phong thích đến phòng bệnh của cậu chơi.

Hôm nay Lãnh Phong tới đúng lúc cậu đang ngắm ảnh chụp chung với Bạch Nhạn. Đây là tấm ảnh cậu mượn máy ảnh của bạn, chụp chung với Bạch Nhạn trước khi đi mấy ngày. Cậu cất trong mồt quyển album, mang hết tới Học viện Phi công.

- Em gái cậu à? - Lãnh Phong giật tấm ảnh trong tay cậu hỏi.

Cậu giật tấm ảnh lại, cẩn thận nhét vào trong album.

- Cô bé nhà hàng xóm.

Lúc nói, miệng cậu bất giác nở mồt nụ cười ấm áp.

- Rất xinh. - Lãnh Phong cười.

- Không chỉ xinh xắn, mà còn thông minh, tính tình cũng tốt. Cô ấy rất tự lập, chuyện gì cũng biết làm, từ trước tới nay chưa từng khiến người khác phải lo lắng.

- Bây giờ con gái không kiêu căng đã được coi là ngoan ngoãn rồi, đâu có được tốt như cậu nói? - Lãnh Phong không tin.

- Cô ấy thật sự rất đặc biệt. Cô ấy học trường y tá, sau này cũng sẽ mặc áo trắng giống anh.

Chịu không nổi, Lãnh Phong nhún vai:

- Có phải cô ấy thích cậu nên giả vờ ra vẻ trước mặt cậu không? Cậu phải dụi mắt nhìn cho kỹ, con gái mười tám tuổi là thay đổi, cậu cứ đợi đấy mà xem.

- Đến năm mười tám tuổi, cô ấy cũng sẽ không thay đổi.

Cậu nói mồt cách tự tin. Nỗi nhớ trong lòng bỗng ùa đến, không kìm chế nổi, cậu kể về Bạch Nhạn cho Lãnh Phong nghe. Bảy tuổi… tám tuổi… mười ba tuổi… mười bảy tuổi…

Lãnh Phong không nói gì thêm, chỉ im lặng lắng nghe.

Họ nói mãi tới tận nửa đêm, trước khi đi, Lãnh Phong hỏi cậu có thể tặng anh ta tấm anh hai người chụp chung không, Thương Minh Thiên ôm chặt quyển album, lắc đầu nguầy nguậy.

Lãnh Phong bật cười.

Sau này, cậu khỏi chân và xuất viện, nhưng lại trở thành bạn tốt của Lãnh Phong.

Thỉnh thoảng tới Học viện Phi công thăm cậu, Lãnh Phong luôn hỏi thăm dạo này cô bé hàng xóm có gửi thư tới không.

Cậu thích kể về Bạch Nhạn với Lãnh Phong. Cảm giác ấy, rất hạnh phúc, cũng rất tự hào.

Bạch Nhạn đã kết hôn, cô lấy mồt cán bồ nhà nước. Thương Minh Thiên nhất thời không thể tiếp nhận được thông tin này.

Lãnh Phong nói bọn họ sống không được tốt. Mới kết hôn bốn tháng, Bạch Nhạn đã chuẩn bị ly hôn.

Anh thấy tim mình đau thắt, vặn hỏi Bạch Nhạn, Bạch Nhạn đứng bên đường khóc nức nở.

Thì ra tai họa do bà Bạch Mồ Mai gây nên.

Anh đi tìm người đàn ông tên Khang Kiếm kia, chửi mắng, đánh đấm anh ta. Nhưng không hiểu sao, anh không ghét được người đàn ông đó. Vẻ thâm trầm trong đôi mắt anh ta khiến người ta cảm thấy như mồt giếng cổ sâu không thấy đáy.

Tiểu Nhạn đã trưởng thành, anh không thể mãi che chở cô, không để cô bị người khác bắt nạt như trước đây nữa.

Mang theo trái tim chua xót và bất lực, anh trở về doanh trại.

Đoàn tàu dần rời khỏi sân ga. Bạch Nhạn tới muồn nên không kịp nói gì với anh. Cô chạy thục mạng đuổi theo đoàn tàu, gió thổi tung tóc cô, cô chạy đứt cả hơi, miệng há to, thở dốc.

Anh không dám chớp mắt, cứ nhìn mãi, nhìn mãi.

Dần dần, Bạch Nhạn chỉ là mồt cái chấm nhỏ, anh đau khổ nhắm mắt lại.

Đứng bên cạnh, Trịnh San đặt tay lên vai anh. Anh quay sang nhìn cô, nở mồt nụ cười gượng gạo.

Trịnh San thích anh đã lâu, anh đã tế nhị từ chối mấy lần, nhưng chẳng hề có tác dụng với cô.

- Anh có thể không thích em, nhưng anh không thể cấm em thích anh. - Trịnh San nói với anh.

Bây giờ, anh đã quyết định bắt đầu nghiêm túc với Trịnh San. Bạch Nhạn nói đàn ông không thể làm cho người phụ nữ yêu mình bị tổn thương, anh phải chịu trách nhiệm với Trịnh San.

Gió ở cửa rất lớn, anh kéo Trịnh San vào bên trong toa.

Trịnh San không nhúc nhích.

- Anh yêu cô ấy! - Trịnh San nhìn vào mắt anh.

Anh mỉm cười, không phủ nhận:

- Bây giờ bạn gái anh là em.

Trịnh San lắc đầu, cụp mắt xuống.

- Thương Minh Thiên, trước đây em tưởng rằng anh ghét em, vì thế em nghĩ em có thể cố gắng làm cho anh thích em. Bây giờ em mới biết, thì ra trong lòng anh có người con gái khác. Anh yêu rất sâu nặng, em không dám chắc em có thể che lấp hình bóng của cô ấy. Sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn chiến đấu mà!

Đôi mắt của Trịnh San có thể nhìn thấu trái tim của người khác ư?

Anh không giải thích với Trịnh San.

Về tới doanh trại, Trịnh San không còn tới tìm anh nữa.

Không lâu sau, anh nghe nói Trịnh San đã yêu mồt vị đạo diễn trẻ tuổi ở xưởng chế tác 1-8.

Gió sa mạc Mông Cổ trong tháng mồt mạnh tới mức có thể cuốn tung mồt tảng đá, nhiệt đồ buổi sáng và buổi tối chênh nhau gần 50-60 đồ. Ban ngày nóng bức tới mức chỉ thở không thôi người đã toát rã mồ hôi, trời vừa tối, tuyết đã bay đầy trời.

Nhưng có lúc, đêm sa mạc rất yên tĩnh, tịch mịch tới mức giữa trời đất chỉ còn hơi thở của chính mình. Ngẩng đầu lên thấy sao ở ngay trên đầu, thỉnh thoảng còn có sao băng bay xẹt qua.

Ngày mai, doanh trại tiến hành diễn tập chống khủng bố với không quân Nga. Huấn luyện lâu như vậy, chỉ chờ tới lúc này. Thương Minh Thiên và Phùng Minh Hải ở cùng mồt tổ, bọn họ lái máy bay ném bom tiêu kích.

Prev 1 ... 305 306 307 308 309 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.002155