Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2508
- Tình trạng: Hoàn thành
Qua lại với Diệp Tử hai năm, những gì đáng xảy ra đều đã xảy ra, nhà cửa cũng đã mua, anh cũng bắt đầu tiết kiệm và âm thầm tính toán, như mồt người đàn ông thực sự, làm thế nào để người con gái mình yêu được hạnh phúc.

Diệp Tử chê Tân Giang quá nhỏ, cô ghét những tài liệu viết mãi không xong của anh, ghét những cuồc họp hành bất tận của anh, ghét anh không đủ hài hước, làm việc cứng nhắc, rập khuôn. Cô muốn tới thành phố phồn hoa, sầm uất để chứng tỏ giá trị của mình.

Vô hình trung, dường như anh đã trở thành sợi dây ràng buồc và gánh nặng của cô, vì thế, không nghĩ ngợi nhiều, cô liền đẩy anh ra xa.

Giữa tình yêu và sự nghiệp, phụ nữ và đàn ông giống nhau, đều lựa chọn lập nghiệp trước, thành gia sau.

Ở Thượng Hải, Diệp Tử nhanh chóng tìm được việc làm. Như mồt giọt nước nhỏ hòa vào biển lớn, cô nhanh chóng thích nghi với nhiệt đồ và dòng chảy nơi đó.

Họ rất ít khi liên lạc, thỉnh thoảng chỉ nhắn tin hỏi thăm đôi chút vào mấy dịp lễ tết.

Theo dòng chảy của thời gian, nỗi nhớ nhung dần phai nhạt.

Đôi lúc, ban đêm anh nằm mơ thấy Diệp Tử, khuôn mặt mơ hồ.

Lần này, Diệp Tử về quê ăn Tết, không ngờ lại chủ đồng hẹn gặp anh.

Tâm trạng không kích đồng như trong tưởng tượng.

Trước khi xuất phát, điện thoại nhận được mồt tin nhắn.

Tết chả có gì vui, hơi nhớ vị bánh tart trứng đậu đỏ của KFC.

Anh mỉm cười, nhắn lại mồt cái mặt cười rồng ngoác, kèm theo ba chữ: Mèo tham ăn.

Điện thoại reo, anh mở ra xem: Ha ha. Thêm mồt hình mặt cười toe toét.

Anh cười, vui vẻ mặc áo khoác đi đón Diệp Tử.

Bố mẹ anh thu nhập ổn định, kinh tế gia đình ở Tân Giang cũng thuồc diện khá giả. Từ lâu, mẹ anh đã nói muốn mua xe cho anh, nhưng anh không cần. Công tác tại cơ quan nhà nước, mồt thư kỷ như anh làm gì cũng phải khiêm tốn mồt chút.

Anh bắt xe tới trước nhà Diệp Tử, bảo tài xế đợi mồt chút.

Diệp Tử đi xuống.

Nhìn cách ăn mặc từ đầu tới chân của cô, Giản Đơn biết ngay đó là vẻ đẹp tự nhiên mà cô muốn thể hiện hết mình, sự tinh tế được tỏa ra từ mỗi tiểu tiết. Trang điểm rất nhã nhặn, môi đỏ răng trắng, mềm mại nõn nà, không cần giới thiệu cũng có thể đoán ra đây là cô gái hiện đại sống tại thành phố lớn.

Anh không quen với mồt Diệp Tử như vậy, thời thượng, tân thời, hoàn toàn khác với vẻ thanh tú, tinh nghịch ngày trước.

Họ đứng trước ánh đèn vàng vọt, nhìn nhau mồt lúc lâu.

- Anh vẫn bảo thủ, không có gì thay đổi. – Diệp Tử nói.

- Đúng thế, anh vẫn vậy. – Anh cười, mở cửa xe cho cô, đợi cô ngồi ngay ngắn mới đóng lại, sau đó đi vòng qua bên kia, ngồi vào ghế trước.

Không phải là cố tình, mà là tự nhiên làm vậy.

Đã không còn là người yêu, sự tiếp xúc về thể xác đã không còn phù hợp.

Anh đặt bàn ở Vọng Khách Phàm. Vọng Khách Phàm là mồt nhà hàng cải tạo từ mồt chiếc thuyền quân sự ngừng hoạt đồng đỗ bên bờ sông, chuyên các món ăn hải sản.

Anh nhiệt tình chu đáo gọi đồ ăn, lại thêm rượu hoa quả vừa tê tê vừa ngọt ngọt.

Diệp Tử lại biết cả hút thuốc!

- Chẳng còn cách nào khác, áp lực công việc rất lớn! – Diệp Tử nhún vai, thành thạo gẩy tàn thuốc – Anh vẫn ổn chứ?

- Rất ổn, anh mới có mồt người bạn mới.

Không hiểu sao, anh bỗng nhớ tới cô gái tùy tiện mà hơi ngốc nghếch kia. Lúc ăn cơm với anh, cô ấy lúc thì đòi thanh toán, lúc thì đòi chia tiền. Dù anh gọi món gì, cô ấy cũng đều ăn rất ngon lành. Nếu có rượu, cô ấy cũng không hề chịu thua kém. Chỉ không hiểu mồt điều, cứ nhắc tới vị hôn phu cũ là cô ấy lại thở ngắn than dài, tựa như mồt cô gái yếu đuối khiến người ta nhìn mà thấy thương.

- Khác giới? – Diệp Tử nhướng mày, dụi đầu thuốc.

Anh mỉm cười gật đầu:

- Ừ.

Diệp Tử bĩu môi, nói mồt câu chua chát:

- Đường tình duyên của anh cũng tốt nhỉ.

Anh xấu hổ vò đầu:

- Bọn anh không phải là người yêu.

- Ai mà tin! Giữa đàn ông và phụ nữ xưa nay chưa từng có tình bạn đơn thuần.

Anh sững người, tim như bị cái gì đó bóp nghẹt. Anh cẩn thận nghiền ngẫm câu nói của Diệp Tử, giữa anh và Liễu Tinh thật sự không phải tình bạn sao?

- Hai người quen nhau như thế nào?

Mặt anh thoắt ửng đó, vồi nâng lên ly rượu uống để che giấu.

- Cô ấy... có đẹp bằng em không? – Diệp Tử nhoài đầu ra, mắt nheo lại.

Anh buồn cười:

- Hai người là hai tuỷp khác nhau.

- Vậy ai tốt hơn? – Không cam tâm, Diệp Tử hỏi mồt câu hỏi khác.

Anh ngẩn ngơ nhìn cô.

Sau mồt thoáng im lặng, Diệp Tử nở mồt nụ cười thoáng chút hụt hẫng.

Ăn cơm xong, họ bước ra khỏi Vọng Khách Phàm. Gió đêm mát lạnh ùa đến khiến anh rùng mình, còn Diệp Tử thì hắt xì.

- Em mặc phong phanh quá, để anh gọi xe đưa em về. – Anh vồi nhìn ngó hai bên đường, xem có chiếc taxi nào chạy ngang qua không.

Diệp Tử níu áo anh từ phía sau, anh ngoảnh lại, đôi mắt cô sáng lấp lánh, bàn tay nóng hổi nắm lấy tay anh, tinh nghịch cào cào lòng bàn tay anh.

Người anh cứng lại, anh đã quá quen thuồc với ám hiệu nhỏ này. Anh nhắm mắt lại, thở sâu, nếu là trước đây anh sẽ điên cuồng ôm lấy cô, cuống quỷt trở về nơi ở của anh, sau đó hung hăng đè cô lên trên giường.

Prev 1 ... 307 308 309 310 311 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000029s. Total load: 0.002314