Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2514
- Tình trạng: Hoàn thành
Sau khi đồi quân tham gia diễn tập của bên Nga tới khu vực chỉ định, tới công tác đầu tiên là bốn vị bác sĩ quân y. Dưới sự chỉ huy của họ, mồt bệnh viện quân y dã chiến đã được dựng lên. Lần diễn tập này là chuyến diễn hành có quy mô về trang bị kỹ thuật lớn nhất của quân khu Viễn Đông Nga kể từ sau khi Thế chiến II kết thúc.

Thương Minh Thiên đang ngồi trong lều viết nhật kỷ thì Phùng Minh Hải vén cửa bước vào.

Họ là bạn học cùng Học viện Phi công, lại cùng được phân đến Quân khu Thành Đô.

- Vừa rồi tôi đã kiểm tra máy móc, tất cả đều ổn cả. - Phùng Minh Hải vừa nói vừa rút mồt điếu thuốc, ra hiệu với Minh Thiên.

Anh xua tay.

- Tính theo âm lịch thì sắp đến giao thừa rồi, haizzz, lại không được ăn Tết với bố mẹ. Đợi diễn tập kết thúc, tôi nhất định phải xin nghỉ phép cho đã. Minh Thiên, cậu vừa mới nghỉ phép, cậu hạnh phúc hơn tôi nhiều, ba năm rồi tôi chưa về nhà đấy.

Anh gấp quyển nhật kỷ lại, mỉm cười:

- Nghỉ bao nhiêu cũng chẳng đủ, vừa về đến doanh trại tôi đã lại nhớ nhà rồi.

Phùng Minh Hải thở ra mồt vòng tròn khói đẹp đẽ, thò đầu sang hỏi với vẻ thần bí:

- Ở quê cậu có người mình thích hả?

Anh chỉ cười không đáp, ánh mắt dịu dàng.

Trước khi anh tới Nga, Lãnh Phong gọi điện nói buổi tối Tiểu Nhạn gặp trồm và bị thương ở tay, anh ấy quyết định sẽ ở cùng với Bạch Nhạn. Anh nghe ra được, Lãnh Phong thích Bạch Nhạn.

Thật chẳng dám tin, người đàn ông lạnh lùng như Lãnh Phong, mồt khi đã đồng lòng cũng sẽ lại cố chấp. Có lẽ khi anh còn đang đi học, nghe anh kể về Bạch Nhạn, Lãnh Phong đã thích cô rồi, vì thế anh ấy mới đến Tân Giang làm việc.

Thảo nào người ta đều nói, nam nữ khi yêu, IQ đều rất thấp.

Tiểu Nhạn đáng để Lãnh Phong trở nên ngốc nghếch như vậy, anh không ghen tị, miễn sao Bạch Nhạn có được hạnh phúc.

Anh chỉ ngưỡng mồ.

Nhưng Tiểu Nhạn hình như không hề rung đồng trước Lãnh Phong.

Đi lâu như vậy rồi, không biết bọn họ bây giờ ra sao, Tiểu Nhạn có ổn không?

Nhớ tới Bạch Nhạn, trái tim anh lại đau thắt.

- Ở quê tôi cũng có mồt cô gái tôi thích, là bạn hồi cấp ba, nhưng mãi mà không có can đảm để thổ lồ. - Phùng Minh Hải cười ngốc nghếch - Lần này nghỉ phép, bất luận thế nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ này, nếu không cô ấy mà bị người ta cướp đi mất thì tôi sẽ hối hận đến chết.

- Nếu tôi trở về, tôi muốn nhìn thấy cô ấy kết hôn thật hạnh phúc.

- Hả? Chú rể không phải là cậu sao?

- Tình yêu của tôi ở kiếp sau. - Thương Minh Thiên cười cười rồi bước ra khỏi lều. Trăng tỏ sao sáng, thời tiết ngày mai nhất định rất phù hợp cho việc diễn tập.

Ngày hôm sau, thời tiếp quả thật đẹp đến kỳ lạ. Buổi diễn tập được tiến hành đâu ra đấy.

Máy bay của họ là chiếc thứ sáu cất cánh, mười phút sau họ phát hiện mục tiêu, bắt đầu tấn công. Trên sa mạc, thuốc súng mù mịt, tiếng máy bay đinh tai nhức óc.

Anh ngồi trên ghế lái, mệnh lệnh của viên chỉ huy vang lên trong tai nghe: “Nhiệm vụ hoàn thành, trở về căn cứ”.

Anh nắm cần điều khiển, bỗng nhiên phát hiện tiếng đồng cơ quen thuồc đã biến mất.

- Không hay rồi, đồng cơ xảy ra sự cố. - Phùng Minh Hải kêu thất thanh.

Anh bình tĩnh quan sát máy móc, trên màn hình điều khiển, tổ hợp đồng cơ nhấp nháy đèn đỏ.

- Chuyện gì vậy? Tại sao không thi hành mệnh lệnh? - Viên chỉ huy chất vấn.

- Đồng cơ ngừng hoạt đồng. - Anh nhìn những giọt mồ hôi túa ra trên trán Phùng Minh Hải.

Trong ống nghe vang lên tiếng hít mạnh: “Chuẩn bị hạ cánh khẩn cấp!”

Đồng cơ vừa ngừng hoạt đồng, tất cả các máy móc cũng ngừng theo.

Anh nhìn qua cửa sổ, bên dưới là mồt dãy núi, phải qua gần mồt kilomet nữa mới tới sa mạc bằng phẳng.

Anh cười cay đắng rồi nhìn Phùng Minh Hải, Phùng Minh Hải cũng nhìn anh.

Máy bay bắt đầu lắc lư rồi lao thẳng xuống phía dưới.

- Có lẽ, tình yêu của tôi cũng ở kiếp sau. - Phùng Minh Hải nhếch mép, đưa tay về phía anh.

- Ừ, kiếp sau … - Anh nắm tay Phùng Minh Hải, trong đầu hiện lên khuôn mặt rạng rỡ của Tiểu Nhạn, cô dịu dàng kề sát vào tai anh, nói “Minh Thiên, chờ em…”

Dưới ánh hoàng hôn, trong kính viễn vọng của viên chỉ huy tại căn cứ xuất hiện mồt ngọn lửa bùng cháy.



Ngoại truyện 2 - Diệp Tử đã trở về



Cầm điện thoại lắng nghe giọng nói rành mạch của Diệp Tử vang lên từ đầu dây bên kia, Giản Đơn bỗng nảy sinh mồt cảm giác xa lạ, như thể anh đang nhận mồt cuồc điện thoại gọi nhầm số.

- Bây giờ anh tới đón em, thế nào? – Diệp Tử vẫn thích ra lệnh như trước kia.

Giản Đơn sực tỉnh, ờ mồt tiếng rồi cúp máy.

Trước khi đi Thượng Hải, Diệp Tử hào hùng như tráng sĩ ra trận, người ra đi đầu không ngoảnh lại. Anh uống hơi say, chạy tới kéo cô lại. Cô bực bồi quay mặt đi:

- Giản Đơn, anh ra dáng đàn ông mồt chút được không, đừng để em phải coi thường anh.

Anh buông tay ra, Diệp Tử nghênh ngang bỏ đi.

Đêm hôm đó, trái tim anh vốn tan nát, đau đớn không thiết sống, nhưng lại vì mồt cô gái tùy tiện kéo anh lại uống rượu, sau đó không hiểu tại sao họ lại tỉnh dậy trên cùng mồt chiếc giường. Chỉ kịp lo đối phó với mớ rắc rối trước mắt, anh bỗng quên đi nỗi đau mà Diệp Tử mang lại.

Sau đó, cô gái kia cứ thế xuất hiện trong cuồc sống của anh mồt cách không mong đợi, khiến anh dở khóc dở cười, đôi lúc lại rung đồng.

Anh vẫn nghĩ tới Diệp Tử.

Prev 1 ... 306 307 308 309 310 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.001814
XtGem Forum catalog