- Ông xã mình biết! Chẳng phải dọn đến nhà mới sao, đồng nghiệp ở trường anh ấy nói muốn đến tham quan, cậu cũng đi nhé, đề phòng bọn họ xúm lại bắt nạt mình, đến lúc ấy cậu bảo vệ mình.
Bạch Nhạn bật cười:
- Trên đời này người dám bắt nạt cậu còn chưa ra đời đâu! Nhưng mà, mình cũng muốn đến thăm nhà mới của cậu.
- Thăm nhà mới của mình xong, lần sau đến thăm cung điện nhà cậu.
Bạch Nhạn rũ rũ tóc:
- Được thôi!
Hết giờ làm việc, Liễu Tinh liền đến đợi Bạch Nhạn. Bạch Nhạn gọi điện cho Khang Kiếm, nói đến nhà đồng nghiệp ăn cơm, Khang Kiếm bảo anh đang ở ngoài, không nói thêm gì khác.
Trên đường đi, Liễu Tinh lại mua thêm một ít hoa quả và đồ ăn chín.
- Tối nay có bao nhiêu người đến ăn? – Bạch Nhạn hỏi.
- Chỉ có mấy tên độc thân và mấy nàng ế chồng, không quá mười người, nếu không cái tổ của bọn mình cũng không chứa nổi.
Nhà mới của Liễu Tinh nằm giữa trường Nhất Trung và bệnh viện, cũng không xa. Một tòa nhà chung cư có vẻ hơi cũ, Liễu Tinh ở tầng ba, căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách.
Hai người vừa vào cửa, Lý Trạch Hạo – ông xã của Liễu Tinh đã đang bận rộn ở trong bếp, hình như cũng không phải lành nghề, gian bếp hỗn loạn như một bãi chiến trường, chỗ nào cũng toàn là đồ. Anh quấn một cái tạp dề quanh cổ, rạp người trên bàn cán bột, cả người trông như được đắp bằng bột, đang cố gắng tác chiến, hiệu quả không rõ rệt lắm.
- Ông xã.
Liễu Tinh ngọt ngào như thiếu nữ, vượt bao gian nan nhào tới, hôn một cái thật kêu.
Lý Trạch Hạo ngẩng đầu, lau mồ hôi, nhìn thấy Bạch Nhạn, cười hiền lành:
- Bạch Nhạn đến rồi à! Em vào phòng khách ngồi đi, anh... anh xong ngay đây.
Bạch Nhạn mím môi cười, trêu chọc nhìn anh:
- Anh chắc chứ?
Bột mì còn đang vón cục, lúc nào mới cán thành vỏ, rau và thịt chất đống ở đấy lúc nào mới thành nhân, nhân và vỏ bánh lúc nào mới thành được sủi cảo là một ẩn số. Nhưng Bạch Nhạn rất khâm phục dũng khí của hai vợ chồng Liễu Tinh.
- Mình tin ông xã mình nhất định sẽ làm được. Ăn sủi cảo chỉ là cái cớ, nhiệm vụ chính là tham quan nhà mới của bọn mình, vui vẻ là được rồi. – Liễu Tinh triệt để tâng bốc ông xã.
- Đúng thế, đúng thế. – Lý Trạch Hạo gật đầu lia lịa.
- Thôi nào, để em! – Bạch Nhạn hăng hái xắn tay áo lên làm việc nghĩa. – Anh đưa tạp dề cho em, Liễu Tinh dọn bếp, thầy Lý thái rau, em cán bột.
Không giúp một tay, chỉ sợ sớm muộn gì cũng chết đói.
- Tốt quá, tốt quá! – Lý Trạch Hạo như được giải cứu, cảm động rơi nước mắt tháo tạp dề ra.
Liễu Tinh nịnh nọt buộc tạp dề cho Bạch Nhạn, Bạch Nhạn lườm cô:
- Bây giờ mình đã hiểu cái cậu gọi là bảo vệ có nghĩa là gì rồi.
Liễu Tinh ranh mãnh ôm lấy Bạch Nhạn:
- Mình biết Nhạn thương mình, Nhạn là tốt nhất!
- Đừng có nịnh, làm việc đi. – Bạch Nhạn gầm lên.
Liễu Tinh và Lý Trạch Hạo ngoan ngoãn nghe lời. Người đông sức mạnh lớn, chỉ một lát, vỏ bánh xếp từng chồng, nhân nằm trong bát, ba người bê ra phòng khách, vừa nặn sủi cảo vừa xem tivi.
Có người gõ cửa.
Lý Trạch Hạo bật dậy ra mở cửa. Liễu Tinh và Bạch Nhạn cũng đứng dậy đón khách.
Một đám nam nữ ào ào tiến vào chật nhà, hai phòng ngủ một phòng khách ngay tức khắc cảm thấy không kham nổi. Lý Trạch Hạo dẫn đồng nghiệp nam ra ban công ăn hoa quả, gặm dưa chuột, hút thuốc, mấy đồng nghiệp nữ xung phong ở lại giúp nặn sủi cảo.
Cửa vẫn hơi hé, Liễu Tinh đi tới đóng cửa, Lý Trạch Hạo ngăn cô lại:
- Đừng vội, Y Đồng Đồng còn chưa lên đâu.
- Đến đây đến đây!
Giọng nói ngọt ngào, một người đẹp tóc dài từ ngoài bước vào.
Nắng rọi nhà tranh, Liễu Tinh nhìn người đẹp, than thầm trong bụng.
Oan gia ngõ hẹp, Bạch Nhạn nhìn người đẹp, nực cười nhắm mắt lại.
- Đây là cô giáo mỹ thuật ở trường bọn anh, Y Đồng Đồng, cũng là hoa khôi trường anh đấy.
Lý Trạch Hạo tươi cười giới thiệu.
Y Đồng Đồng mỉm cười duyên dáng, ngẩng đầu lên bắt gặp Bạch Nhạn, ngây người ra, nụ cười biến thành vẻ mỉa mai:
- Chào mọi người!
Giọng điệu và thần thái đều giống như một nàng công chúa ở ngôi cao, biểu hiện rất thân thiết với dân chúng đang ngắm nhìn nàng.
Người đông rồi, phải nhường phòng khách cho mọi người dánh bài, chiến trường sủi cảo lại di dời về phòng bếp.
- Ông xã, thế nào là hoa khôi? – Liễu Tinh đóng cửa phòng bếp, đột nhiên quay người lại, hung hăng nhìn Lý Trạch Hạo. – Anh xem lúc anh vừa giới thiệu, cười ngọt như mật ấy.
Lý Trạch Hạo giơ tay lên:
- Bà xã minh xét, ông xã em đối với em trung thành tuyệt đối, một dạ sắt son. Không phải anh cười giả lả, mà là mỉm cười lịch sự.
- Anh cam đoan anh chưa từng tơ tưởng tới cô hoa khôi đó chứ?
- Đâu có, đâu có! Anh có vợ có nhà, rất hạnh phúc, rất biết thỏa mãn, rất trân trọng, anh chưa từng làm chuyện được con voi còn đòi tiên. Nhưng bà xã à, em đừng có lo bò trắng răng, cô giáo Y là hoa đã có chủ rồi.
Đang vừa nặn sủi cảo vừa nén cười xem kịch, Bạch Nhạn ngẩng đầu lên.
- Cô giáo Y có một anh người yêu rất xuất sắc, rất yêu cô ấy, nếu không tặng quần áo thì tặng hoa, tặng đồ trang sức, mấy hôm trước còn mua cho cô ấy một căn hộ ngay cạnh khách sạn Hoa Hưng, là căn hộ kiểu Âu cực kỳ đắt tiền.
- Anh ghen à? – Liễu Tinh dữ dằn hỏi.
- Anh đâu có...
Tai Bạch Nhạn bỗng ù đi, đột nhiên cô thấy rất chán chường, không kìm được hét lớn:
Bạch Nhạn bật cười:
- Trên đời này người dám bắt nạt cậu còn chưa ra đời đâu! Nhưng mà, mình cũng muốn đến thăm nhà mới của cậu.
- Thăm nhà mới của mình xong, lần sau đến thăm cung điện nhà cậu.
Bạch Nhạn rũ rũ tóc:
- Được thôi!
Hết giờ làm việc, Liễu Tinh liền đến đợi Bạch Nhạn. Bạch Nhạn gọi điện cho Khang Kiếm, nói đến nhà đồng nghiệp ăn cơm, Khang Kiếm bảo anh đang ở ngoài, không nói thêm gì khác.
Trên đường đi, Liễu Tinh lại mua thêm một ít hoa quả và đồ ăn chín.
- Tối nay có bao nhiêu người đến ăn? – Bạch Nhạn hỏi.
- Chỉ có mấy tên độc thân và mấy nàng ế chồng, không quá mười người, nếu không cái tổ của bọn mình cũng không chứa nổi.
Nhà mới của Liễu Tinh nằm giữa trường Nhất Trung và bệnh viện, cũng không xa. Một tòa nhà chung cư có vẻ hơi cũ, Liễu Tinh ở tầng ba, căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách.
Hai người vừa vào cửa, Lý Trạch Hạo – ông xã của Liễu Tinh đã đang bận rộn ở trong bếp, hình như cũng không phải lành nghề, gian bếp hỗn loạn như một bãi chiến trường, chỗ nào cũng toàn là đồ. Anh quấn một cái tạp dề quanh cổ, rạp người trên bàn cán bột, cả người trông như được đắp bằng bột, đang cố gắng tác chiến, hiệu quả không rõ rệt lắm.
- Ông xã.
Liễu Tinh ngọt ngào như thiếu nữ, vượt bao gian nan nhào tới, hôn một cái thật kêu.
Lý Trạch Hạo ngẩng đầu, lau mồ hôi, nhìn thấy Bạch Nhạn, cười hiền lành:
- Bạch Nhạn đến rồi à! Em vào phòng khách ngồi đi, anh... anh xong ngay đây.
Bạch Nhạn mím môi cười, trêu chọc nhìn anh:
- Anh chắc chứ?
Bột mì còn đang vón cục, lúc nào mới cán thành vỏ, rau và thịt chất đống ở đấy lúc nào mới thành nhân, nhân và vỏ bánh lúc nào mới thành được sủi cảo là một ẩn số. Nhưng Bạch Nhạn rất khâm phục dũng khí của hai vợ chồng Liễu Tinh.
- Mình tin ông xã mình nhất định sẽ làm được. Ăn sủi cảo chỉ là cái cớ, nhiệm vụ chính là tham quan nhà mới của bọn mình, vui vẻ là được rồi. – Liễu Tinh triệt để tâng bốc ông xã.
- Đúng thế, đúng thế. – Lý Trạch Hạo gật đầu lia lịa.
- Thôi nào, để em! – Bạch Nhạn hăng hái xắn tay áo lên làm việc nghĩa. – Anh đưa tạp dề cho em, Liễu Tinh dọn bếp, thầy Lý thái rau, em cán bột.
Không giúp một tay, chỉ sợ sớm muộn gì cũng chết đói.
- Tốt quá, tốt quá! – Lý Trạch Hạo như được giải cứu, cảm động rơi nước mắt tháo tạp dề ra.
Liễu Tinh nịnh nọt buộc tạp dề cho Bạch Nhạn, Bạch Nhạn lườm cô:
- Bây giờ mình đã hiểu cái cậu gọi là bảo vệ có nghĩa là gì rồi.
Liễu Tinh ranh mãnh ôm lấy Bạch Nhạn:
- Mình biết Nhạn thương mình, Nhạn là tốt nhất!
- Đừng có nịnh, làm việc đi. – Bạch Nhạn gầm lên.
Liễu Tinh và Lý Trạch Hạo ngoan ngoãn nghe lời. Người đông sức mạnh lớn, chỉ một lát, vỏ bánh xếp từng chồng, nhân nằm trong bát, ba người bê ra phòng khách, vừa nặn sủi cảo vừa xem tivi.
Có người gõ cửa.
Lý Trạch Hạo bật dậy ra mở cửa. Liễu Tinh và Bạch Nhạn cũng đứng dậy đón khách.
Một đám nam nữ ào ào tiến vào chật nhà, hai phòng ngủ một phòng khách ngay tức khắc cảm thấy không kham nổi. Lý Trạch Hạo dẫn đồng nghiệp nam ra ban công ăn hoa quả, gặm dưa chuột, hút thuốc, mấy đồng nghiệp nữ xung phong ở lại giúp nặn sủi cảo.
Cửa vẫn hơi hé, Liễu Tinh đi tới đóng cửa, Lý Trạch Hạo ngăn cô lại:
- Đừng vội, Y Đồng Đồng còn chưa lên đâu.
- Đến đây đến đây!
Giọng nói ngọt ngào, một người đẹp tóc dài từ ngoài bước vào.
Nắng rọi nhà tranh, Liễu Tinh nhìn người đẹp, than thầm trong bụng.
Oan gia ngõ hẹp, Bạch Nhạn nhìn người đẹp, nực cười nhắm mắt lại.
- Đây là cô giáo mỹ thuật ở trường bọn anh, Y Đồng Đồng, cũng là hoa khôi trường anh đấy.
Lý Trạch Hạo tươi cười giới thiệu.
Y Đồng Đồng mỉm cười duyên dáng, ngẩng đầu lên bắt gặp Bạch Nhạn, ngây người ra, nụ cười biến thành vẻ mỉa mai:
- Chào mọi người!
Giọng điệu và thần thái đều giống như một nàng công chúa ở ngôi cao, biểu hiện rất thân thiết với dân chúng đang ngắm nhìn nàng.
Người đông rồi, phải nhường phòng khách cho mọi người dánh bài, chiến trường sủi cảo lại di dời về phòng bếp.
- Ông xã, thế nào là hoa khôi? – Liễu Tinh đóng cửa phòng bếp, đột nhiên quay người lại, hung hăng nhìn Lý Trạch Hạo. – Anh xem lúc anh vừa giới thiệu, cười ngọt như mật ấy.
Lý Trạch Hạo giơ tay lên:
- Bà xã minh xét, ông xã em đối với em trung thành tuyệt đối, một dạ sắt son. Không phải anh cười giả lả, mà là mỉm cười lịch sự.
- Anh cam đoan anh chưa từng tơ tưởng tới cô hoa khôi đó chứ?
- Đâu có, đâu có! Anh có vợ có nhà, rất hạnh phúc, rất biết thỏa mãn, rất trân trọng, anh chưa từng làm chuyện được con voi còn đòi tiên. Nhưng bà xã à, em đừng có lo bò trắng răng, cô giáo Y là hoa đã có chủ rồi.
Đang vừa nặn sủi cảo vừa nén cười xem kịch, Bạch Nhạn ngẩng đầu lên.
- Cô giáo Y có một anh người yêu rất xuất sắc, rất yêu cô ấy, nếu không tặng quần áo thì tặng hoa, tặng đồ trang sức, mấy hôm trước còn mua cho cô ấy một căn hộ ngay cạnh khách sạn Hoa Hưng, là căn hộ kiểu Âu cực kỳ đắt tiền.
- Anh ghen à? – Liễu Tinh dữ dằn hỏi.
- Anh đâu có...
Tai Bạch Nhạn bỗng ù đi, đột nhiên cô thấy rất chán chường, không kìm được hét lớn:

