Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2558
- Tình trạng: Hoàn thành
- Chỉ sợ họ chẳng muốn gặp tôi. Khang Kiếm, cuối tuần này đi bơi ở đảo Giang Tâm, đưa cô nhóc nhà cậu đi, tôi cũng dẫn người theo, chỉ bốn người thôi, chơi cho thoải mái. Nghĩ tới phải sống hai tuần ở trường Đảng chán chết ấy là tôi muốn phát điên. Cậu thấy sao?

Khang Kiếm lưỡng lự một lát:

- Được, đến lúc đó đừng để thư ký lái xe, chúng ta tự hành động.

- Vậy thì cứ thế nhé. Lần này không ăn hải sản, tránh cho cô nhóc nhà cậu nửa đêm phải mò dậy gọi điện xin thuốc.

Lục Địch Phi vỗ vai Khang Kiếm, ung dung đi xuống lầu.

Khang Kiếm đứng ngây người ở ngoài cửa. Lần trước đi đảo Giang Tâm, Bạch Nhạn bị ốm sao?

Lúc này Bạch Nhạn đang ở trong phòng phẫu thuật, mặt thoắt tái thoắt đỏ.

Không ngờ ngày đầu tiên đi làm sau nghỉ phép lại đụng ngay Hàn lưu Siberia.

- Y tá Bạch, rốt cuộc cô có chút đạo đức nghề nghiệp nào hay không? Cô coi phòng phẫu thuật là nơi nào chứ, hộp đêm? Quán rượu? Liếc mắt đưa tình, làm duyên làm dáng. Cô nhìn xem, bệnh nhân đã lên bàn mổ, thuốc tê đã tiêm rồi, còn cô đang làm gì? Đừng cho rằng đây là ca phẫu thuật nhỏ, nhưng vẫn liên quan đến hạnh phúc sau này của bệnh nhân đấy. Cô đã coi trọng chưa?

Ánh mắt Lãnh Phong lạnh lẽo, không cho Bạch Nhạn cơ hội mở miệng mà bắn về phía cô như súng liên thanh. Gương mặt trắng bệch giống hệt như ông bố bác sĩ của đám ma cà rồng trong phim Chạng vạng.

- Một số sự cố trong điều trị hoàn toàn có thể tránh được, tại sao lại vẫn xảy ra? Chính là bởi vì những người không tôn trọng bệnh nhân, không có tinh thần trách nhiệm như các cô. Nếu cô không thích công việc này thì từ chức đi, đừng có đứng ở đây, chắc chắn sẽ có người đảm nhiệm thay. Muốn nói chuyện yêu đương thì ra ngoài, đừng cản trở người khác làm việc.

Bạch Nhạn thực sự bị anh ta mắng cho muối mặt, người này sao lại có thể chụp mũ bừa bãi như thế, cô đâu có chỗ nào không làm tròn trách nhiệm, chỉ nghe một cú điện thoại của sếp Khang nhà cô thôi mà.

- Bác sĩ Lãnh, tôi nghĩ có lẽ anh hiểu lầm rồi, việc chuẩn bị trước khi phẫu thuật tôi đã làm xong hết, bây giờ chẳng qua đang đợi thuốc tê phát huy tác dụng, trong lúc này, tôi nghe điện thoại của người nhà không phải là sai!

- Cái gì gọi là sai? Gây hậu quả xấu, không thể cứu vãn mới là sai lầm đúng không? Điện thoại trong phòng phẫu thuật là để cô buôn chuyện gia đình à?

Lãnh Phong lạnh lùng cau mày, ánh mắt sắc lạnh đủ khiến đông cứng ba tầng trời đất.

Bạch Nhạn chớp mắt:

- Điện thoại trong phòng phẫu thuật dùng để liên hệ tình hình ca mổ, nhưng mà...

Lãnh Phong xua tay:

- Không nhưng nhị gì cả, y tá trưởng đâu, đổi người cho tôi.

Gương mặt xinh đẹp của Bạch Nhạn nghiêm lại:

- Bác sĩ Lãnh, anh bảo bây giờ tâm trạng tôi không ổn định, không thích hợp vào phòng phẫu thuật, vậy sau khi anh gào rú một trận, tâm trạng của anh sẽ rất ổn định hay sao?

- Cô so với tôi? – Lãnh Phong cười mỉa.

- Có gì mà không so được? Anh là bác sĩ, tôi là y tá, đây là hai nghề nghiệp khác nhau, việc anh biết làm tôi không làm được việc tôi biết, cũng chưa chắc anh đã làm được.

- Vậy sao? – Lãnh Phong trừng mắt nhìn Bạch Nhạn, chậm rãi nói. – Thưa bà thị trưởng, cô muốn so với tôi, vẫn còn non lắm! Hôm nay, tôi vào phòng mổ thì phải đổi người. Cô vào phòng mổ thì tôi sẽ đi.

Bạch Nhạn thiếu chút nữa là ngừng thở.

Hai người cứ thế anh lườm tôi, tôi lườm anh, không ai nhường ai.

Kết quả đương nhiên là Lãnh Phong thắng thế.

Y tá trưởng từ bên trong đi ra, xoa dịu tình hình, để Bạch Nhạn vào phòng nghỉ ngơi, y tá trưởng đích thân vào phòng mổ phụ giúp bác sĩ Lãnh tiến hành ca mổ.

Bạch Nhạn coi như được lĩnh giáo sự ngang ngược của bác sĩ Lãnh, một mình ngồi trong phòng phẫu thuật, càng nghĩ càng tức.

Lúc mổ xong, Lãnh Phong hất hàm, đi ngang qua phòng phẫu thuật như chốn không người. Nói như Cổ Long[5>, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì Bạch Nhạn đã sớm bị anh ta băm vằm thành trăm mảnh.

[5> Cổ Long: tác giả chuyên viết truyện kiếm hiệp nổi tiếng Trung Quốc.

Một lát sau, chuyện này đồn khắp bệnh viện. Liễu Tinh chạy đến an ủi Bạch Nhạn đầu tiên:

- Rỗi hơi mà bực, cứ coi như là bị chó cắn đi.

Bạch Nhạn trợn mắt:

- Chó cắn thì tiêm phòng là xong, nhưng cơn giận này của mình khó tiêu lắm.

- Khó tiêu cũng phải tiêu, nếu không thì làm sao? Chúng ta đại nhân đại lượng, không thèm chấp với hắn. Dù sao tên đó cũng là quái thai, cậu không phải người đầu tiên, cũng chẳng phải người cuối cùng.

- Đúng là đồ điên đáng sợ, vênh vênh váo váo, ngang ngược vô lý, viện trưởng cứ để mặc hắn làm bậy sao? – Bạch Nhạn nghiến răng.

- Làm thế nào được, hắn là chuyên gia, đem lại lợi ích đáng kể cho bệnh viện. Trong tháng này, mỗi ngày khoa Tiết niệu đều có mấy ca mổ.

- Chuyên gia thì có gì là ghê gớm?

- Thôi được rồi, tối nay đến nhà mình ăn sủi cảo cho nguôi giận.

Liễu Tinh hùa với Bạch Nhạn chửi Lãnh Phong vài câu, vuốt ngực Bạch Nhạn với vẻ thông cảm.

- Cậu biết làm sủi cảo?

Bạch Nhạn nhìn Liễu Tinh như nhìn người ngoài hành tinh.

Liễu Tinh cười khúc khích:

Prev 1 ... 34 35 36 37 38 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000016s. Total load: 0.000590