XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2557
- Tình trạng: Hoàn thành
Tâm trạng không thoải mái ấy đeo đẳng đến khi anh bước vào văn phòng cũng vẫn không hết, thật không hiểu cô vợ này của anh có ý thức được mình đã là vợ người ta rồi hay không, không được, anh phải dạy dỗ cô mới được.

Khang Kiếm cầm điện thoại lên, bấm số phòng phẫu thuật.

- Anh Khang ạ, đúng là vợ chồng son dính như sam, một phút không gặp tựa ba thu rồi. – Y tá khác nghe điện thoại, nói đùa. – Đợi một lát, tôi gọi Bạch Nhạn. Bạch Nhạn...

- Tới đây, tới đây, ai mà ghét thế, em đang chuẩn bị vào phòng mổ mà.

Trong điện thoại vọng đến tiếng lẩm bẩm của Bạch Nhạn. Khang Kiếm tức giận hừ một tiếng, cô... cô lại dám chê anh?

- Sếp ạ? Anh kiểm tra đấy à? – Nhận ra giọng anh, Bạch Nhạn cười, Khang Kiếm hắng giọng:

- Hôm nay xe buýt có đến muộn không?

- Không, em còn đến sớm mười phút đó!

- Vậy... trên xe có gặp đồng nghiệp hay người quen không?

Bạch Nhạn ngẩn người, bỗng bịt miệng cười:

- Sếp ơi, tội gì phải vòng vo vậy, cứ hỏi thẳng em có gặp được giai đẹp không là được rồi.

- Hừm!

- Hôm nay số em đỏ, trái phải sau trước đều là giai đẹp. Nhưng mà giai đẹp ngồi đằng trước không cao bằng sếp nhà em, giai đẹp ngồi đằng sau lông mày không đậm bằng sếp nhà em, bên trái mũi không thẳng bằng sếp nhà em, bên phải... úi chà, anh giai này đẹp trai hơn sếp nhà em nhiều.

Khang Kiếm cố nén cơn giận phút chốc muốn bùng nổ.

- Chậc, nhưng mà đẹp thì đẹp, anh ta cũng đâu có đưa thẻ lương cho em tiêu, suy đi nghĩ lại thì sếp nhà em cũng không đến nỗi tệ. Em đành nhịn vậy, không phóng điện với giai đẹp nữa.

Khang Kiếm sắp tức nổ mũi rồi, những lời dạy bảo vừa mới lên đến miệng, chỉ nghe thấy Bạch Nhạn ở đầu dây bên kia bỗng hít mạnh một hơi:

- Bác sĩ... Lãnh!

Điện thoại vội vàng cúp cái rụp.

- Sếp Khang, bí thư Tùng kêu anh.

Khang Kiếm đang suy nghĩ không hiểu bác sĩ Lãnh là người ra làm sao mà vợ anh sợ đến như vậy thì Giản Đơn cầm một xấp văn kiện từ ngoài bước vào.

Khang Kiếm gác điện thoại, vội vã đi tới văn phòng của ông Tùng Trọng Sơn. Văn phòng của ông Tùng Trọng Sơn chỉ cách văn phòng của Khang Kiếm một tầng lầu, nhưng mấy bậc thang này có những người cả đời này không leo nổi.

Ông Tùng Trọng Sơn rất thân thiết, bảo thư ký rót trà cho Khang Kiếm, ân cần cùng anh ngồi xuông sofa, hỏi thăm sức khỏe của ông Khang Vân Lâm, lại than vãn về việc môi trường hiện nay tồi tệ ra làm sao. Tiếp đó, ông nói tới việc cải tạo thành phố mà Khang Kiếm phụ trách.

- Tiểu Kiếm à, dự án này rất lớn, quy mô lại rộng, cậu sẽ vất vả đó. Dự án lớn dễ lập thành tích, nhưng cũng dễ xảy ra sự cố. Có một số chủ đầu tư làm ăn mờ ám, việc gì cũng nhét phong bao, quà cáp, cậu phải đề phòng chuyện này, bây giờ chính là thời điểm quan trọng trong sự nghiệp của cậu, đừng để chuyện nhỏ ảnh hưởng đến việc lớn.

Khang Kiếm nhìn ông Tùng Trọng Sơn. Ánh mắt ông Tùng Trọng Sơn rất lạ, tựa như dò xét, lại tựa như tán dương, tựa như quan tâm, lại tựa như trách móc.

Thời gian Khang Kiếm ở trên quan trường tuy không dài, nhưng cũng vẫn hiểu đôi chút về con cáo già đã nhiều năm lăn lộn trên quan trường Tùng Trọng Sơn này. Ông ta rõ ràng là đang nhắc nhở, thực ra chắc chắn là có người đã xì xào kể tội anh với ông ta, ông ta gióng một hồi chuông cảnh báo, giọng kẻ cả của người bề trên, cũng là nể mặt ông Khang Vân Lâm.

Trong lòng Khang Kiếm bỗng chốc cảnh giác, nhưng trên mặt không để lộ điều gì:

- Cảm ơn bí thư Tùng, tôi sẽ chú ý.

- Ừ, tôi thích sự điềm đạm và năng lực của cậu. Tiểu Kiếm này, tôi già rồi, sau này Tân Giang phải dựa vào những người trẻ như các cậu, cố gắng nỗ lực, tôi đánh giá cao cậu.

Ông Tùng Trọng Sơn cười đầy ẩn ý, đứng dậy đi về bàn làm việc, như thế có nghĩa là tiễn khách.

Khang Kiếm cười cười, anh còn lâu mới xúc động trước câu nói này. Anh có thể đoán được, ông Tùng Trọng Sơn không chỉ nói câu này với một mình anh. Nghệ thuật lãnh đạo là ở chỗ đó, đối với ai cũng không quá tốt hoặc quá xấu, tay vung vẩy cành ô liu nhưng không vứt ra, xoay cho mọi người quay mòng mòng mới là thú vui của họ.

Quả nhiên, vừa ra khỏi phòng của ông Tùng Trọng Sơn, Khang Kiếm đã thấy Lục Địch Phi đi ra từ phòng thư ký bên cạnh.

Hai người gật đầu, cùng đi xuống cầu thang.

Văn phòng của Lục Địch Phi nằm ở khu đô thị mới, rõ ràng là anh ta được triệu đến.

- Sếp tìm cậu nói chuyện à? – Lục Địch Phi lên tiếng trước.

Khang Kiếm bình thản nhếch mép:

- Cũng tìm anh nói chuyện?

Không trả lời mà hỏi ngược lại.

Lục Địch Phi nhún vai:

- Tôi ghét nhất cái kiểu học chính trị ba hoa khoác lác, tôi đã từ chối rồi nhưng sếp vẫn không đồng ý. Nói tôi phải tập trung sức lực cho việc cải tạo thành phố, trong đám thanh niên chẳng được ai, chỉ có mỗi tôi. Chẳng phải ra nước ngoài, đi lên tỉnh thì có nghĩa lý gì.

Lòng Khang Kiếm thoáng chùng xuống, trước đó anh đã nghe nói có một suất đi học ở trường Đảng trên tỉnh, không ngờ lại là Lục Địch Phi. Trên quan trường có một định luật, trước khi đề bạt ai, thông thường đều cho đi học để lấy tiếng.

Chẳng lẽ chức thị trưởng xây dựng thành phố đã quyết định rồi?

- Tiện thể anh có thể về thăm bố mẹ luôn, chuyện này cũng tốt mà.

Prev 1 ... 33 34 35 36 37 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000446