Trong tim có tình yêu thì tình dục mới hòa hợp. Nếu đơn thuần chỉ vì sinh lý, tùy tiện lên giường với người khác, cô cảm thấy rất bẩn thỉu, nhơ nhớp.
Hôm qua, sếp Khang vừa chàng chàng thiếp thiếp với người đẹp Y Đồng Đồng xong, về đến nhà lại ôm gối đứng trước phòng của cô.
Khi đó, tim cô như bị xé toang, trào lên một cơn giận dữ không tên, cảm thấy bị sỉ nhục, cảm thấy nực cười.
Anh ta dùng bàn tay từng ôm người đàn bà khác ôm cô, dùng đôi môi từng hôn người đàn bà khác hôn cô, anh ta coi cô là cái gì?
Anh ta ban cho cô một chút mây mưa là cô phải lâng lâng như được bay lên chín tầng mây sao?
Anh ta tưởng rằng cô sẽ vui mừng rơi lệ mà nhào vào lòng anh ta sao?
Cô có đói khát tới mức cái gì cũng ăn không?
Cô trân trọng hôn nhân, với điều kiện cuộc hôn nhân đó đáng được trân trọng.
Sếp Khang hiện giờ còn đáng được cô trân trọng không?
- Y tá Bạch, thấm thêm nước vào bông! – Lãnh Phong nhíu mày, nghiêm khắc nhìn cô. Cô lúc thì trừng mắt, lúc lại nhíu mày, đang nghĩ gì vậy?
- Hả?
Bạch Nhạn sực bừng tỉnh, nhìn thấy tay Lãnh Phong nâng cơ quan sinh dục của người bệnh, đang xử lý những công đoạn cuối cùng. Người cô bỗng chao đảo, dạ dày co rút, khay thuốc trong tay rơi loảng xoảng xuống đất.
Cô quay người chạy ra phía bồn rửa bên ngoài, bò rạp trên đó, ọe ra mấy ngụm nước trắng.
- Bạch Nhạn... có phải em có thai rồi không? – Y tá trưởng nghe tiếng động chạy vào, khẽ hỏi.
Đang nôn ọe, Bạch Nhạn sững người ngoái đầu lại, miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng, bỗng bắt gặp ánh mắt phẫn nộ của Lãnh Phong.
Chết toi, lại chọc giận Lãnh đại chuyên gia rồi.
Cô mệt mỏi thở dài, lau miệng, lau sạch nước mắt nơi khóe mắt, đứng dậy đi vào trong.
- Chớ, chớ, để chị thu dọn. Em mới mang bầu, phải chú ý sức khỏe. Ra ngoài uống chút nước đi!
Y tá trưởng tưởng thật, nhiệt tình đẩy Bạch Nhạn ra ngoài.
Bạch Nhạn hơi há mồm, chẳng nói được gì.
Ca mổ kết thúc, bệnh nhân được đẩy ra ngoài, Lãnh Phong bước ra đầu tiên.
- Bác sĩ Lãnh – Đứng bên ngoài từ lúc nãy, Bạch Nhạn gọi anh lại, cúi đầu nhận tội như một đứa trẻ mắc lỗi – Vừa rồi ở trong phòng mổ, xin lỗi, quả thật tôi không kìm chế được.
Lãnh Phong cởi khẩu trang, chớp mắt không cảm xúc:
- Nói ra thì cô cũng là người làm nghề y, sao đến cả bản thân mình cũng không chăm sóc, mấy bữa rồi cô không ăn cơm?
Bạch Nhạn hoang mang ngẩng đầu lên. Sao anh ta lại biết?
- Dạ dày cần được nghỉ ngơi, cô có làm được không?
Bạch Nhạn toát mồ hôi, lắp ba lắp bắp:
- Tôi cũng có để ý, chỉ có điều... hai ngày nay không muốn ăn.
- Cô là trẻ con à? Còn kén cá chọn canh nữa? Không muốn ăn thì không ăn, muốn ăn thì ăn cho đầy? – Lãnh Phong lườm cô – Người như cô thật không thích hợp ở lại trong bệnh viện.
Nói xong, anh hừ lạnh một tiếng, lướt đi như cơn gió.
Bạch Nhạn đứng như trời trồng.
- Lại lên giọng với em hả? – Y tá trưởng từ trong bước ra, chỉ nhìn thấy bóng Lãnh Phong, trợn mắt – Bác sĩ Lãnh này thật chẳng biết điều gì cả, em có muốn thế đâu. Lúc chị mang bầu cũng nghén dữ lắm. Ăn gì vào là nôn ra hết.
- Ai mang bầu vậy? – Một cô y tá khác trong phòng mổ đi ngang qua, tò mò vểnh tai lên.
- Bạch Nhạn đó!
- Úi, mang bầu lúc trăng mật nha! Chúc mừng, chúc mừng nhé! – Cô y tá chắp tay như đang chúc Tết.
Bạch Nhạn dở khóc dở cười, còn chưa đợi cô giải thích, cô y tá đó đã lướt vèo đi như một cơn gió.
Cơn gió này bay tới chỗ nọ, thổi vào chỗ kia, chưa đầy một khắc, cả bệnh viện đã biết tin.
- Nhạn, cậu có thai rồi à? – Liễu Tinh chạy đến đầu tiên, nhìn Bạch Nhạn như nhìn người ngoài hành tinh – Sếp Khang quả là lợi hại, một đập ăn ngay.
Bạch Nhạn tức ê cả răng, quay đầu sang một bên. Có lẽ lát nữa cũng nên tới khoa Phụ sản kiểm tra một chút, làm một tờ chứng minh, viết rõ cái màng đó vẫn còn nguyên vẹn, không rách rời chắp vá, mới có thể trả lại được sự trong sạch cho cô.
Nhưng không biết liệu vụ đó có làm nổ tung cả cái bệnh viện này lên hay không?
Người ta liệu có nghi ngờ sức khỏe sếp Khang có điều gì đó khó nói?
Bạch Nhạn cười khúc khích đầy quỷ kế.
- Cậu trông cậu thích chí tới mức ngớ ngẩn rồi kìa, một mình cười ngốc nghếch. Có thèm ăn món gì không, mình đi mua cho. Chua hay cay? – Liễu Tinh lập tức hóa thân thành mẹ hiền, thận trọng ngồi xổm xuống trước mặt Bạch Nhạn, giọng nói cũng cực kỳ nhẹ nhàng.
Bạch Nhạn rùng mình, da gà nổi khắp người.
Một chiêu Cửu âm bạch cốt trảo chụp thẳng xuống gáy Liễu Tinh:
- Cậu mà không trở lại bình thường, mình sẽ đá cậu bay ra khỏi cửa.
Liễu Tinh không thèm nhúc nhích:
- Nhạn, phụ nữ có thai không được tùy tiện tức giận, phải bình tĩnh, cười duyên, tĩnh tâm như nước, nếu không sẽ ảnh hưởng tới baby trong bụng.
- Ọe... – Bạch Nhạn chịu hết nổi, bịt chặt miệng, cô lại muốn nôn rồi.
- Trời, phản ứng lợi hại vậy? – Liễu Tinh khẽ vuốt eo cô, tiếc thương vô hạn – Sếp Khang nhà cậu sao lại nỡ để cậu đi làm chứ?
- Bạch Nhạn làm sao vậy?
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền.
Sếp Khang mặt đỏ như quả cầu lửa đang đứng trên hành lang, đằng sau là thư ký Tiểu Ngô.
Hôm qua, sếp Khang vừa chàng chàng thiếp thiếp với người đẹp Y Đồng Đồng xong, về đến nhà lại ôm gối đứng trước phòng của cô.
Khi đó, tim cô như bị xé toang, trào lên một cơn giận dữ không tên, cảm thấy bị sỉ nhục, cảm thấy nực cười.
Anh ta dùng bàn tay từng ôm người đàn bà khác ôm cô, dùng đôi môi từng hôn người đàn bà khác hôn cô, anh ta coi cô là cái gì?
Anh ta ban cho cô một chút mây mưa là cô phải lâng lâng như được bay lên chín tầng mây sao?
Anh ta tưởng rằng cô sẽ vui mừng rơi lệ mà nhào vào lòng anh ta sao?
Cô có đói khát tới mức cái gì cũng ăn không?
Cô trân trọng hôn nhân, với điều kiện cuộc hôn nhân đó đáng được trân trọng.
Sếp Khang hiện giờ còn đáng được cô trân trọng không?
- Y tá Bạch, thấm thêm nước vào bông! – Lãnh Phong nhíu mày, nghiêm khắc nhìn cô. Cô lúc thì trừng mắt, lúc lại nhíu mày, đang nghĩ gì vậy?
- Hả?
Bạch Nhạn sực bừng tỉnh, nhìn thấy tay Lãnh Phong nâng cơ quan sinh dục của người bệnh, đang xử lý những công đoạn cuối cùng. Người cô bỗng chao đảo, dạ dày co rút, khay thuốc trong tay rơi loảng xoảng xuống đất.
Cô quay người chạy ra phía bồn rửa bên ngoài, bò rạp trên đó, ọe ra mấy ngụm nước trắng.
- Bạch Nhạn... có phải em có thai rồi không? – Y tá trưởng nghe tiếng động chạy vào, khẽ hỏi.
Đang nôn ọe, Bạch Nhạn sững người ngoái đầu lại, miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng, bỗng bắt gặp ánh mắt phẫn nộ của Lãnh Phong.
Chết toi, lại chọc giận Lãnh đại chuyên gia rồi.
Cô mệt mỏi thở dài, lau miệng, lau sạch nước mắt nơi khóe mắt, đứng dậy đi vào trong.
- Chớ, chớ, để chị thu dọn. Em mới mang bầu, phải chú ý sức khỏe. Ra ngoài uống chút nước đi!
Y tá trưởng tưởng thật, nhiệt tình đẩy Bạch Nhạn ra ngoài.
Bạch Nhạn hơi há mồm, chẳng nói được gì.
Ca mổ kết thúc, bệnh nhân được đẩy ra ngoài, Lãnh Phong bước ra đầu tiên.
- Bác sĩ Lãnh – Đứng bên ngoài từ lúc nãy, Bạch Nhạn gọi anh lại, cúi đầu nhận tội như một đứa trẻ mắc lỗi – Vừa rồi ở trong phòng mổ, xin lỗi, quả thật tôi không kìm chế được.
Lãnh Phong cởi khẩu trang, chớp mắt không cảm xúc:
- Nói ra thì cô cũng là người làm nghề y, sao đến cả bản thân mình cũng không chăm sóc, mấy bữa rồi cô không ăn cơm?
Bạch Nhạn hoang mang ngẩng đầu lên. Sao anh ta lại biết?
- Dạ dày cần được nghỉ ngơi, cô có làm được không?
Bạch Nhạn toát mồ hôi, lắp ba lắp bắp:
- Tôi cũng có để ý, chỉ có điều... hai ngày nay không muốn ăn.
- Cô là trẻ con à? Còn kén cá chọn canh nữa? Không muốn ăn thì không ăn, muốn ăn thì ăn cho đầy? – Lãnh Phong lườm cô – Người như cô thật không thích hợp ở lại trong bệnh viện.
Nói xong, anh hừ lạnh một tiếng, lướt đi như cơn gió.
Bạch Nhạn đứng như trời trồng.
- Lại lên giọng với em hả? – Y tá trưởng từ trong bước ra, chỉ nhìn thấy bóng Lãnh Phong, trợn mắt – Bác sĩ Lãnh này thật chẳng biết điều gì cả, em có muốn thế đâu. Lúc chị mang bầu cũng nghén dữ lắm. Ăn gì vào là nôn ra hết.
- Ai mang bầu vậy? – Một cô y tá khác trong phòng mổ đi ngang qua, tò mò vểnh tai lên.
- Bạch Nhạn đó!
- Úi, mang bầu lúc trăng mật nha! Chúc mừng, chúc mừng nhé! – Cô y tá chắp tay như đang chúc Tết.
Bạch Nhạn dở khóc dở cười, còn chưa đợi cô giải thích, cô y tá đó đã lướt vèo đi như một cơn gió.
Cơn gió này bay tới chỗ nọ, thổi vào chỗ kia, chưa đầy một khắc, cả bệnh viện đã biết tin.
- Nhạn, cậu có thai rồi à? – Liễu Tinh chạy đến đầu tiên, nhìn Bạch Nhạn như nhìn người ngoài hành tinh – Sếp Khang quả là lợi hại, một đập ăn ngay.
Bạch Nhạn tức ê cả răng, quay đầu sang một bên. Có lẽ lát nữa cũng nên tới khoa Phụ sản kiểm tra một chút, làm một tờ chứng minh, viết rõ cái màng đó vẫn còn nguyên vẹn, không rách rời chắp vá, mới có thể trả lại được sự trong sạch cho cô.
Nhưng không biết liệu vụ đó có làm nổ tung cả cái bệnh viện này lên hay không?
Người ta liệu có nghi ngờ sức khỏe sếp Khang có điều gì đó khó nói?
Bạch Nhạn cười khúc khích đầy quỷ kế.
- Cậu trông cậu thích chí tới mức ngớ ngẩn rồi kìa, một mình cười ngốc nghếch. Có thèm ăn món gì không, mình đi mua cho. Chua hay cay? – Liễu Tinh lập tức hóa thân thành mẹ hiền, thận trọng ngồi xổm xuống trước mặt Bạch Nhạn, giọng nói cũng cực kỳ nhẹ nhàng.
Bạch Nhạn rùng mình, da gà nổi khắp người.
Một chiêu Cửu âm bạch cốt trảo chụp thẳng xuống gáy Liễu Tinh:
- Cậu mà không trở lại bình thường, mình sẽ đá cậu bay ra khỏi cửa.
Liễu Tinh không thèm nhúc nhích:
- Nhạn, phụ nữ có thai không được tùy tiện tức giận, phải bình tĩnh, cười duyên, tĩnh tâm như nước, nếu không sẽ ảnh hưởng tới baby trong bụng.
- Ọe... – Bạch Nhạn chịu hết nổi, bịt chặt miệng, cô lại muốn nôn rồi.
- Trời, phản ứng lợi hại vậy? – Liễu Tinh khẽ vuốt eo cô, tiếc thương vô hạn – Sếp Khang nhà cậu sao lại nỡ để cậu đi làm chứ?
- Bạch Nhạn làm sao vậy?
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền.
Sếp Khang mặt đỏ như quả cầu lửa đang đứng trên hành lang, đằng sau là thư ký Tiểu Ngô.

