Cạnh chiếc giường lớn có một cái giá quần áo bằng gỗ đơn giản, dùng để treo đồ thường mặc, bây giờ mượn tạm làm chỗ treo bình truyền.
- Anh uống thuốc trước đi. – Bạch Nhạn ngước mắt nhìn Khang Kiếm, anh đang ngồi ngây ngẩn ở giường, mắt sáng như sao. Cô bình tĩnh rót nước, đưa thuốc cho anh.
- Bạch Nhạn, em thay quần áo đi!
Cô mặc bộ quần áo trắng lượn lờ trước mặt anh, làm anh thấy như vẫn còn đang ở bệnh viện.
- Không thay. – Bạch Nhạn thoăn thoắt lấy cái túi lưới treo bình dịch truyền lên, vào nhà vệ sinh lấy một cái chậu để hứng nước, chọc kim, nói chuyện, không ngừng việc nào lại – Bây giờ tôi đang làm việc, đương nhiên là phải mặc đồng phục.
Khang Kiếm từ từ nằm xuống, giơ cánh tay ra, cô vỗ vỗ để tìm ven.
- Đang ở nhà mà! – Anh đang gối lên gối của cô, đắp cái chăn đơn của cô, trong hơi thở có mùi hương của cô, trái tim hoang mang vô định của Khang Kiếm bình yên lại một chút.
- Sếp Khang, có một chuyện phải nói cho rõ ràng, bây giờ đứng trước mặt anh là y tá Bạch phụng mệnh viện trưởng đi công tác, đến nhà anh truyền nước cho anh, chứ không phải là Bạch Nhạn vợ anh.
Chẳng phải đều là một người sao? Khang Kiếm khó hiểu xoay đầu sang.
- A...
Mũi kim nhanh chóng đâm sâu vào mạch máu, anh không đề phòng, không nhịn được khẽ rên một tiếng.
Bạch Nhạn nhếch môi, thản nhiên thanh minh:
- Thân làm y tá, khom lưng vì cơm áo gạo tiền, chỉ có thể tuân theo sự sắp xếp của viện trưởng. Nhưng làm vợ anh, vì anh thay đổi thất thường, nay Tần mai Sở, trước mắt chúng ta đang chiến tranh lạnh. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, hai nước triệu hồi đại sứ ngoại giao, dừng hết mọi hoạt động giữa chính phủ hai bên, phong tỏa các hoạt động thương mại, lãnh đạo hai nước tạm thời không gặp mặt, tất cả đều ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu, lúc nào cũng có thể phát động chiến tranh.
Khang Kiếm sững lại mấy giây, tố chất tâm lý của quan chức chính phủ rốt cục không tầm thường, anh nhẩn nha nói:
- Chiến tranh chưa chắc đã có thể giải quyết mọi vấn đề, chúng ta có thể giải quyết chiến tranh thông qua đàm phán hòa bình.
- Nước chúng tôi không chấp nhận. – Bạch Nhạn đáp lại rất nhanh, thái độ kiên quyết – Có điều, thưa sếp Khang, y tá Bạch Nhạn có đạo đức của người nghề y, sẽ không làm gì anh đâu, anh cứ yên tâm mà ngủ đi!
Trong nước truyền có thuốc an thần, sẽ nhanh chóng phát huy tác dụng.
Quả nhiên, Khang Kiếm cảm thấy mí mắt nặng trĩu, trước khi nhắm mắt, anh còn dũng cảm nói ra lời tự đáy lòng:
- Bà xã, anh hơi đói, anh muốn ăn món "tuyệt chiêu bí truyền" của em...
Bạch Nhạn nghiêm túc trả lời:
- Sếp Khang, y tá chỉ phụ trách truyền nước, những việc khác không thuộc trách nhiệm của tôi.
Khang Kiếm thở dài buồn bã, bất lực ngủ thiếp đi.
Bạch Nhạn đứng trước giường, lúc này mới quan sát kỹ Khang Kiếm. Nào là khí phách hiên ngang, rồi cả xuất sắc hơn người, nào tuổi trẻ tài cao, tiền đồ thênh thang, nhìn xem, râu ria lởm chởm, mắt trũng sâu, môi nứt nẻ, đầu bù tóc rối, ngủ rồi vẫn còn ngáy, nhìn ngược nhìn xuôi thấy chẳng qua chỉ là gã đàn ông bình thường thôi sao? Vừa tằng tịu với người phụ nữ khác, vừa muốn vợ phải một lòng, một dạ, nói dối, về khuya, tính xấu gì của đàn ông anh ta cũng có. Vì thế, ông trời chẳng đã trừng phạt anh ta đó sao.
Cô tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, giơ nắm đấm với khuôn mặt điển trai của Khang Kiếm. Nhưng khi nắm đấm sắp giáng xuống, năm ngón tay lại xòe ra, rất không cam tâm mà thu lại.
Giả vờ đáng thương gì chứ, sếp Khang, người đáng thương phải là cô mới đúng? Mang danh Khang phu nhân, không được tiếng cũng chẳng được miếng, chẳng có lợi ích gì hay ho, trước mặt người khác vẫn phải giả vờ ngọt ngào với anh ta, sau lưng lại phải đấu mưu đấu trí với người đẹp Y.
Cô cũng khâm phục sự độ lượng của chính mình.
Hôn nhân không phải là yêu, không thể nói chia tay là chia tay. Khi đó sao cô lại ngốc nghếch như vậy, chỉ mấy lần đã bị anh ta lừa được, trước đó rõ ràng đã thủ thân như ngọc suốt 24 năm, đến anh ta tại sao không nhìn thêm cho kỹ?
Không phải quân ta bất lực, mà là quân địch quá mạnh. Sếp Khang giấu giếm rất tài!
Cô là một y tá vô danh tiểu tốt, có gì đáng để anh ta giấu giếm như vậy, thậm chí đem hôn nhân ra để đánh đổi? Mục đích là gì?
Cô luôn tự hỏi mình như vậy, luôn nghi hoặc, nhưng cô lại giống như con đà điểu không muốn biết câu trả lời. Cô luôn nghĩ rằng sếp Khang có thiện cảm với bản thân cô, nhưng vẫn chưa thật sự nhìn rõ những điểm tốt của cô, vì thế mới làm những chuyện ngớ ngẩn đó. Sẽ có một ngày, anh thấu hiểu cô, họ sẽ sống với nhau như bao gia đình hạnh phúc khác.
Vì thế, cô mới hết lần này đến lần khác che giấu nỗi thất vọng, âm thầm chịu đựng, lại sục sôi ý chí chờ đợi tia hy vọng tiếp theo.
Ý chí chiến đấu không thể dùng mãi không bao giờ cạn.
Bạch Nhạn khẽ thở dài, giúp Khang Kiếm điều chỉnh tốc độ truyền nước chậm lại, đi ra ngoài.
Khang Kiếm nóng quá nên tỉnh giấc, toàn thân ướt sũng mồ hôi, giơ tay lên, trên trán, sau gáy đều đọng mồ hôi. Ra mồ hôi là tốt, có thể đẩy hàn khí ra khỏi cơ thể. Anh nuốt nước bọt, cổ họng cũng đã hết đau. Cơ thể nhẹ nhõm đi nhiều, nhưng bụng đói réo lục bục.
- Anh uống thuốc trước đi. – Bạch Nhạn ngước mắt nhìn Khang Kiếm, anh đang ngồi ngây ngẩn ở giường, mắt sáng như sao. Cô bình tĩnh rót nước, đưa thuốc cho anh.
- Bạch Nhạn, em thay quần áo đi!
Cô mặc bộ quần áo trắng lượn lờ trước mặt anh, làm anh thấy như vẫn còn đang ở bệnh viện.
- Không thay. – Bạch Nhạn thoăn thoắt lấy cái túi lưới treo bình dịch truyền lên, vào nhà vệ sinh lấy một cái chậu để hứng nước, chọc kim, nói chuyện, không ngừng việc nào lại – Bây giờ tôi đang làm việc, đương nhiên là phải mặc đồng phục.
Khang Kiếm từ từ nằm xuống, giơ cánh tay ra, cô vỗ vỗ để tìm ven.
- Đang ở nhà mà! – Anh đang gối lên gối của cô, đắp cái chăn đơn của cô, trong hơi thở có mùi hương của cô, trái tim hoang mang vô định của Khang Kiếm bình yên lại một chút.
- Sếp Khang, có một chuyện phải nói cho rõ ràng, bây giờ đứng trước mặt anh là y tá Bạch phụng mệnh viện trưởng đi công tác, đến nhà anh truyền nước cho anh, chứ không phải là Bạch Nhạn vợ anh.
Chẳng phải đều là một người sao? Khang Kiếm khó hiểu xoay đầu sang.
- A...
Mũi kim nhanh chóng đâm sâu vào mạch máu, anh không đề phòng, không nhịn được khẽ rên một tiếng.
Bạch Nhạn nhếch môi, thản nhiên thanh minh:
- Thân làm y tá, khom lưng vì cơm áo gạo tiền, chỉ có thể tuân theo sự sắp xếp của viện trưởng. Nhưng làm vợ anh, vì anh thay đổi thất thường, nay Tần mai Sở, trước mắt chúng ta đang chiến tranh lạnh. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, hai nước triệu hồi đại sứ ngoại giao, dừng hết mọi hoạt động giữa chính phủ hai bên, phong tỏa các hoạt động thương mại, lãnh đạo hai nước tạm thời không gặp mặt, tất cả đều ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu, lúc nào cũng có thể phát động chiến tranh.
Khang Kiếm sững lại mấy giây, tố chất tâm lý của quan chức chính phủ rốt cục không tầm thường, anh nhẩn nha nói:
- Chiến tranh chưa chắc đã có thể giải quyết mọi vấn đề, chúng ta có thể giải quyết chiến tranh thông qua đàm phán hòa bình.
- Nước chúng tôi không chấp nhận. – Bạch Nhạn đáp lại rất nhanh, thái độ kiên quyết – Có điều, thưa sếp Khang, y tá Bạch Nhạn có đạo đức của người nghề y, sẽ không làm gì anh đâu, anh cứ yên tâm mà ngủ đi!
Trong nước truyền có thuốc an thần, sẽ nhanh chóng phát huy tác dụng.
Quả nhiên, Khang Kiếm cảm thấy mí mắt nặng trĩu, trước khi nhắm mắt, anh còn dũng cảm nói ra lời tự đáy lòng:
- Bà xã, anh hơi đói, anh muốn ăn món "tuyệt chiêu bí truyền" của em...
Bạch Nhạn nghiêm túc trả lời:
- Sếp Khang, y tá chỉ phụ trách truyền nước, những việc khác không thuộc trách nhiệm của tôi.
Khang Kiếm thở dài buồn bã, bất lực ngủ thiếp đi.
Bạch Nhạn đứng trước giường, lúc này mới quan sát kỹ Khang Kiếm. Nào là khí phách hiên ngang, rồi cả xuất sắc hơn người, nào tuổi trẻ tài cao, tiền đồ thênh thang, nhìn xem, râu ria lởm chởm, mắt trũng sâu, môi nứt nẻ, đầu bù tóc rối, ngủ rồi vẫn còn ngáy, nhìn ngược nhìn xuôi thấy chẳng qua chỉ là gã đàn ông bình thường thôi sao? Vừa tằng tịu với người phụ nữ khác, vừa muốn vợ phải một lòng, một dạ, nói dối, về khuya, tính xấu gì của đàn ông anh ta cũng có. Vì thế, ông trời chẳng đã trừng phạt anh ta đó sao.
Cô tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, giơ nắm đấm với khuôn mặt điển trai của Khang Kiếm. Nhưng khi nắm đấm sắp giáng xuống, năm ngón tay lại xòe ra, rất không cam tâm mà thu lại.
Giả vờ đáng thương gì chứ, sếp Khang, người đáng thương phải là cô mới đúng? Mang danh Khang phu nhân, không được tiếng cũng chẳng được miếng, chẳng có lợi ích gì hay ho, trước mặt người khác vẫn phải giả vờ ngọt ngào với anh ta, sau lưng lại phải đấu mưu đấu trí với người đẹp Y.
Cô cũng khâm phục sự độ lượng của chính mình.
Hôn nhân không phải là yêu, không thể nói chia tay là chia tay. Khi đó sao cô lại ngốc nghếch như vậy, chỉ mấy lần đã bị anh ta lừa được, trước đó rõ ràng đã thủ thân như ngọc suốt 24 năm, đến anh ta tại sao không nhìn thêm cho kỹ?
Không phải quân ta bất lực, mà là quân địch quá mạnh. Sếp Khang giấu giếm rất tài!
Cô là một y tá vô danh tiểu tốt, có gì đáng để anh ta giấu giếm như vậy, thậm chí đem hôn nhân ra để đánh đổi? Mục đích là gì?
Cô luôn tự hỏi mình như vậy, luôn nghi hoặc, nhưng cô lại giống như con đà điểu không muốn biết câu trả lời. Cô luôn nghĩ rằng sếp Khang có thiện cảm với bản thân cô, nhưng vẫn chưa thật sự nhìn rõ những điểm tốt của cô, vì thế mới làm những chuyện ngớ ngẩn đó. Sẽ có một ngày, anh thấu hiểu cô, họ sẽ sống với nhau như bao gia đình hạnh phúc khác.
Vì thế, cô mới hết lần này đến lần khác che giấu nỗi thất vọng, âm thầm chịu đựng, lại sục sôi ý chí chờ đợi tia hy vọng tiếp theo.
Ý chí chiến đấu không thể dùng mãi không bao giờ cạn.
Bạch Nhạn khẽ thở dài, giúp Khang Kiếm điều chỉnh tốc độ truyền nước chậm lại, đi ra ngoài.
Khang Kiếm nóng quá nên tỉnh giấc, toàn thân ướt sũng mồ hôi, giơ tay lên, trên trán, sau gáy đều đọng mồ hôi. Ra mồ hôi là tốt, có thể đẩy hàn khí ra khỏi cơ thể. Anh nuốt nước bọt, cổ họng cũng đã hết đau. Cơ thể nhẹ nhõm đi nhiều, nhưng bụng đói réo lục bục.

