Old school Easter eggs.
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2615
- Tình trạng: Hoàn thành
- Sếp Khang, anh đang sốt cao sao? Mau, lùi lại ba bước, kẻo lại truyền bệnh cho bà bầu. – Liễu Tinh vội vã chen vào giữa hai người.

- Ai là bà bầu? – Đầu óc Khang Kiếm đã sốt tới mức không còn suy nghĩ được nữa.

Liễu Tinh bất mãn trừng mắt nhìn anh:

- Đừng có bảo với tôi là anh không biết vợ mình mang bầu nhé?

- Em có thai rồi? – Đôi mắt đỏ ngầu vì sốt của Khang Kiếm bỗng biến thành hai cái đèn lồng đỏ, anh sờ trán, anh sốt đến mức nói nhảm rồi ư? Không phải, là Liễu Tinh nói nhảm chứ.

Bạch Nhạn nhếch mép, bỗng dưng cười tươi như hoa: "Vâng!", cái gật đầu đầy thẹn thùng, ngọt ngào, và vô cùng hạnh phúc.

Một thùng nước lạnh đổ ào lên quả cầu lửa, Khang Kiếm nhọc nhằn hít một ngụm khí lạnh, môi nhợt nhạt không còn chút máu:

- Chuyện... từ lúc nào?

- Từ lúc nào, anh không rõ sao? – Bạch Nhạn bĩu môi hờn dỗi.

- Anh...

- Nhạn nó mới nghén, nhiều nhất là một tháng, sếp Khang, anh vui đến phát điên rồi chứ! Không sao, không sao, không cần phải kìm chế, lần đầu làm cha, phát rồ phát dại cũng có thể lí giải, có thể hiểu được. – Liễu Tinh làm việc ở khoa Phụ sản, đúng là tầm nhìn sâu rộng.

Anh vui ư? Không, anh tức giận, anh phát điên, anh muốn hét lên, anh muốn... khóc... mắt bỗng hoa lên.

- Sếp Khang! – Tiểu Ngô xông tới đỡ anh.

- Sao lại thế được? Sao lại thế được? – Anh nhìn Bạch Nhạn, không thể tin được.

- Sao lại không được? Nam nữ khỏe mạnh nằm chung trên một chiếc giường, có thai quá ư là bình thường! Em rất khỏe mạnh, chẳng lẽ anh không khỏe mạnh?

Khang Kiếm há hốc mồm:

- Anh...?

- Anh ấy mừng quá nên nói năng lộn xộn. – Liễu Tinh nói.

- Đừng xen vào! – Khang Kiếm tức giận trừng mắt với Liễu Tinh – Bạch Nhạn, nói cho anh?

Anh thật sự không trụ được nữa, lúc nào cũng có thể ngã lăn ra đất, nhưng trước lúc ngất xỉu, anh nhất định phải làm cho rõ.

- Em có thai hay không, trong lòng anh không rõ hay sao?

Bạch Nhạn thu lại nụ cười, lườm anh một cái không chút thiện cảm. Đùa gì cũng phải có chừng mực, nếu không sẽ khó mà thu dọn tàn cuộc.

Gương mặt vốn đã đỏ phừng phừng của Khang Kiếm bỗng chốc đỏ tới mức muốn bật cả máu ra, rất mất mặt, nhưng rất vui sướng.

Liễu Tinh chớp chớp mắt:

- Mình không rõ nè! Vậy rốt cuộc là có thai hay không?

Bạch Nhạn bất lực lắc đầu:

- Thật ra mình...

- Bạch Nhạn – Khang Kiếm bỗng ngắt lời cô, người hơi chúi về phía trước, kéo tay Bạch Nhạn đặt lên trán mình – Đầu anh nóng khó chịu lắm.

- Khó chịu thì đi khám, đây là phòng mổ. – Liễu Tinh bực bội, cái vị sếp Khang này trông thì rõ sáng láng, sao chẳng có chút thường thức nào hết vậy.

Khang Kiếm không chớp mắt:

- Bạch Nhạn, cậu Ngô còn có việc phải làm, em lấy số giúp anh.

Thư ký Ngô đứng ngoài cửa đờ người, sếp Khang bố trí cho anh việc gì khác sao?

Cái lợi của người làm quan không chỉ là có thể giương oai diễu võ, ăn uống miễn phí, mà còn làm chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió.

Sếp Khang đến bệnh viện, anh là bệnh nhân, cũng là lãnh đạo, tin tức này nhanh chóng kinh động đến viện trưởng, ông ta một mạch chạy tới. Đâu cần đến Bạch Nhạn đứng ra lấy số, trưởng khoa Nội đích thân đến phòng khám kiểm tra cho anh, viện trưởng đứng bên cạnh.

Amidan hơi viêm, thân nhiệt 38 độ 7, trong máu có virus, trưởng khoa Nội kê một toa thuốc, đề nghị truyền nước ba ngày liên tục, uống thêm thuốc cảm dạng bột. Y tá trong khoa cuống quýt cầm đơn thuốc chạy tới phòng thuốc lấy thuốc, nộp phí hay đóng tiền gì đó đều miễn hết.

Khang Kiếm chẳng đủ sức để nói, chỉ có thể gật đầu tỏ ý cảm ơn, bàn tay nóng hổi cứ nắm chặt Bạch Nhạn của anh, sợ cô vì công việc mà không nhận người thân.

- Anh Khang, thế này đi, trong bệnh viện người qua kẻ lại rất phức tạp, chưa chắc anh đã ngủ quen giường bệnh, vậy để y tá Bạch đưa anh về nhà, dù sao cô ấy cũng là người trong nghề, ở nhà truyền nước, anh có thể nghỉ ngơi cho tốt.

Viện trưởng lại quay sang nói với Bạch Nhạn:

- Cô Bạch, ba ngày này cô ở nhà chăm sóc trợ lý Khang.

- Viện trưởng, đây là nghỉ phép hay là đi công tác ạ? – Bạch Nhạn cung kính hỏi cho rõ.

Nếu không nể mặt Khang Kiếm, viện trưởng đã cho cô một bài học rồi, con bé này sao lại chẳng động não gì cả, đây... đây rõ ràng là cơ hội nịnh nọt dâng tới cửa mà. Ông ta cười ha hả, ra vẻ chí công vô tư:

- Đây là công việc, đương nhiên là đi công tác rồi.

- Được, là công việc thì tôi đi. – Bạch Nhạn mỉm cười.

- Không phải là công việc thì cô không về nhà sao? – Viện trưởng trêu chọc.

- Đương nhiên là không thể, tôi hiện giờ đang làm việc, nếu tùy tiện bỏ đi, làm sao xứng với những đồng lương mà viện trưởng đã ban cho?

Nhìn xem, anh chẳng hề đánh giá sai vợ anh chút nào, đầu Khang Kiếm càng đau dữ dội hơn.

Thư ký Tiểu Ngô đã bị Khang Kiếm đuổi đi từ lâu. Bạch Nhạn xách thuốc, không thay đồ y tá, dìu Khang Kiếm đứng vẫy xe trước cổng bệnh viện.

Về đến nhà, Bạch Nhạn dìu anh lên lầu, tới trước cửa phòng làm việc, cô liền nhòm vào trong, ngoài một giá sách, một cái máy tính, một chiếc giường gấp, không tìm được chỗ nào có thể treo bình dịch truyền, cô nhắm mắt, đành dìu anh vào phòng ngủ.

Prev 1 ... 60 61 62 63 64 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000583