- Không phải. – Khang Kiếm vội vàng phủ nhận – Chia tay không phải là vì vị trí thị trưởng xây dựng thành phố.
- Sếp Khang, lời anh nói chẳng có độ tin cậy chút nào. – Cô quay người lại, gương mặt khô nguyên, nhưng anh nhận ra được nỗi đau trong đáy mắt cô, nỗi đau do anh mang lại.
Anh nhắm mắt lại, không còn chút mặt mũi nào.
- Anh muốn nói là vì tôi? Đúng, chúng ta mới kết hôn hơn một tháng, nếu bây giờ chia tay, chắc chắn người khác sẽ nói ra nói vào, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới đường công danh của anh. Anh rất bình tĩnh, cũng rất quyết đoán, sếp Khang, tại sao anh lại lấy tôi?
Anh há miệng, nhệch ra một tia cười khổ:
- Anh nói thì em có tin không?
Cô cắn môi, gật đầu:
- Cho nên đừng nói gì, sếp Khang, tôi...
Anh như ngừng thở, đờ đẫn nhìn cô chăm chăm, chỉ sợ câu tiếp theo cô sẽ nói "Chúng ta ly hôn đi!"
- Tôi muốn suy nghĩ cho kỹ, trong thời gian mẹ anh tới đây, chúng ta cứ giữ như hiện giờ. Người anh to cao, sau này anh ngủ trong phòng ngủ, tôi ngủ ở phòng làm việc. Sếp Khang, anh cũng đừng lo lắng, còn sáu tháng nữa mới đến Đại hội Hội đồng nhân dân tháng Một năm sau, tôi nghĩ tôi sẽ kiên trì được tới lúc đó. Tôi đi ngủ đây!
Cô cười dịu dàng, hai lúm đồng tiền đáng yêu ẩn hiện.
- Bạch Nhạn, tại sao em lại tốt với anh như vậy? – Anh kéo cô lại.
Cô không trêu chọc, cũng không đùa bỡn, chăm chú nhìn anh rồi thở dài:
- Bởi vì tôi không phải là anh, tôi không nỡ gây ra những chuyện tổn thương người trong nhà. Anh không hiểu được giấc mơ trưởng thành cực khổ của một kẻ không cha. Tôi cũng muốn xốc nổi nhả ra hai chữ đó cho sung sướng, rồi vui vẻ vẫy tay tạm biệt tất cả những điều này. Nhưng mà – Cô ngước mắt lên, nhìn ra xung quanh – Cái nhà này đã không còn, nhưng tôi chỉ có thể cố đến tháng Một năm sau. Đi lau người đi, người anh nhiều mồ hôi quá.
Sao nào, đủ khéo léo, đủ lương thiện, đủ ân cần chưa! Phụ nữ mềm yếu, có thể thỉnh thoảng dũng mãnh, thỉnh thoảng giả ngây giả ngô, nhưng lúc cần mềm yếu thì phải mềm như bún.
Phen này, sếp Khang ạ, hãy để cho cảm giác tội lỗi, áy náy giày vò anh tới chết, nếu anh vẫn còn là một người có lương tri.
Cô khép cửa, để lại anh lặng im như pho tượng.
Anh thẫn thờ đi vào phòng tắm, thẫn thờ cởi quần áo, thẫn thờ mở nước nóng đầy bồn rửa mặt, thẫn thờ vắt khăn mặt, lau loạn xạ khắp người.
Chỉ có thể cố đến tháng Một năm sau? Cô thật sự đã quyết định, muốn bỏ rơi anh rồi. Bao dung như vậy, độ lượng như vậy, không ghi nhớ hiềm khích cũ. Cô tựa như một thiên thần trong trắng, còn anh là kẻ tiểu nhân đê tiện.
Không sao hết, anh biết sớm muộn gì cô cũng hận anh, thời gian nửa năm đủ để anh tiến hành kế hoạch của mình, mọi thứ đều chưa lệch ra khỏi quỹ đạo, nhưng tại sao trái tim anh vẫn vì cô mà quặn đau?
Ngày hôm sau, nhiệt độ không tăng nữa, Khang Kiếm cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, chỉ có cơ thể hơi suy nhược. Anh xuống lầu ăn cơm, trên bàn lại có sữa tươi, hoa quả và cả trứng gà luộc, cháo rau xanh mướt mát.
Bạch Nhạn đang phơi quần áo trên ban công, mưa thuận gió hòa, không thể nhận ra rằng tối qua giữa họ đã từng có một cuộc nói chuyện sâu sắc.
- Sếp ơi, vừa rồi anh Giản gọi điện đến nói chuyện giải tỏa gì đó, lát nữa anh ấy đến đón anh. Như vậy đi, ban ngày em vẫn đến bệnh viện làm, anh còn truyền nước hai ngày nữa, buổi tối em về truyền cho anh. Nhưng anh cố gắng đừng mở điều hòa, ra mồ hôi cũng không sao.
Bạch Nhạn vào phòng giặt, đặt chậu xuống, lúc đi ra, cô đã thay sang bộ quần áo đi làm.
- Em không ăn sáng à? – Khang Kiếm đuổi theo cô.
- Em ăn rồi, hôm nay anh không cần rửa bát, đợi tối em về rồi rửa. – Cô kiểm tra túi xách, vẫy tay với anh rồi ra khỏi cửa.
Một mình anh ngồi bên bàn, nguấy cháo trong bát, anh biết bát cháo này là cô cất công nấu cho anh, nhưng anh lại chẳng muốn ăn gì hết.
Anh nhớ lại ở trên bàn ăn trước đây, cô cười nói không ngớt, có lần còn làm nũng lấy áo sơ mi của anh làm khăn lau miệng, anh nhìn vết bẩn trước ngực, dở khóc dở cười.
Cảnh tượng như vậy, sau này sẽ không còn nữa sao?
Đến văn phòng, Giản Đơn báo cáo lại cuộc họp ngày hôm qua, anh gọi điện cho giám đốc Sở Xây dựng, hỏi tình hình giải tỏa di dời ngày hôm qua. Giám đốc Sở Nhà đất và giám đốc Sở Xây dựng tới bàn một số chuyện, sau đó, giám đốc Sở Nhà đất cười hỏi:
- Anh Khang, hôm nay là cuối tuần, đã có kế hoạch gì chưa?
Khang Kiếm ngoái nhìn lịch, hôm nay đúng là thứ Sáu.
- Tạm thời chưa có việc gì.
- Rạp phim Tân Giang đang chiếu Avatar, phim 3D, trên mạng khen rất hay, đưa bà xã anh đi xem nhé? – Giám đốc Sở Nhà đất trước vốn là sinh viên học Văn, giờ vẫn còn chút hơi hướng thư sinh.
- Ở đây đúng lúc tôi có mấy tấm vé người ta tặng – Giám đốc Sở Xây dựng lấy trong ví ra một xấp vé – Cậu Giản, cậu Ngô, lại đây.
Giản Đơn và Tiểu Ngô cười hi hi đi từ phòng bên cạnh sang:
- Bọn em cũng có phần nữa ạ?
- Cái gì mà cũng có chứ? – Giám đốc Sở Xây dựng cười – Không chỉ các cậu, mà bạn gái của các cậu cũng có phần.
- Giám đốc anh minh, vé này không dễ mua đâu, có người vì mua một tấm mà xếp hàng suốt mấy giờ liền đấy. – Tiểu Ngô nói.
- Tôi cũng nhờ phước của bạn tôi thôi, anh ấy là Giám đốc rạp chiếu phim.
- Sếp Khang, lời anh nói chẳng có độ tin cậy chút nào. – Cô quay người lại, gương mặt khô nguyên, nhưng anh nhận ra được nỗi đau trong đáy mắt cô, nỗi đau do anh mang lại.
Anh nhắm mắt lại, không còn chút mặt mũi nào.
- Anh muốn nói là vì tôi? Đúng, chúng ta mới kết hôn hơn một tháng, nếu bây giờ chia tay, chắc chắn người khác sẽ nói ra nói vào, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới đường công danh của anh. Anh rất bình tĩnh, cũng rất quyết đoán, sếp Khang, tại sao anh lại lấy tôi?
Anh há miệng, nhệch ra một tia cười khổ:
- Anh nói thì em có tin không?
Cô cắn môi, gật đầu:
- Cho nên đừng nói gì, sếp Khang, tôi...
Anh như ngừng thở, đờ đẫn nhìn cô chăm chăm, chỉ sợ câu tiếp theo cô sẽ nói "Chúng ta ly hôn đi!"
- Tôi muốn suy nghĩ cho kỹ, trong thời gian mẹ anh tới đây, chúng ta cứ giữ như hiện giờ. Người anh to cao, sau này anh ngủ trong phòng ngủ, tôi ngủ ở phòng làm việc. Sếp Khang, anh cũng đừng lo lắng, còn sáu tháng nữa mới đến Đại hội Hội đồng nhân dân tháng Một năm sau, tôi nghĩ tôi sẽ kiên trì được tới lúc đó. Tôi đi ngủ đây!
Cô cười dịu dàng, hai lúm đồng tiền đáng yêu ẩn hiện.
- Bạch Nhạn, tại sao em lại tốt với anh như vậy? – Anh kéo cô lại.
Cô không trêu chọc, cũng không đùa bỡn, chăm chú nhìn anh rồi thở dài:
- Bởi vì tôi không phải là anh, tôi không nỡ gây ra những chuyện tổn thương người trong nhà. Anh không hiểu được giấc mơ trưởng thành cực khổ của một kẻ không cha. Tôi cũng muốn xốc nổi nhả ra hai chữ đó cho sung sướng, rồi vui vẻ vẫy tay tạm biệt tất cả những điều này. Nhưng mà – Cô ngước mắt lên, nhìn ra xung quanh – Cái nhà này đã không còn, nhưng tôi chỉ có thể cố đến tháng Một năm sau. Đi lau người đi, người anh nhiều mồ hôi quá.
Sao nào, đủ khéo léo, đủ lương thiện, đủ ân cần chưa! Phụ nữ mềm yếu, có thể thỉnh thoảng dũng mãnh, thỉnh thoảng giả ngây giả ngô, nhưng lúc cần mềm yếu thì phải mềm như bún.
Phen này, sếp Khang ạ, hãy để cho cảm giác tội lỗi, áy náy giày vò anh tới chết, nếu anh vẫn còn là một người có lương tri.
Cô khép cửa, để lại anh lặng im như pho tượng.
Anh thẫn thờ đi vào phòng tắm, thẫn thờ cởi quần áo, thẫn thờ mở nước nóng đầy bồn rửa mặt, thẫn thờ vắt khăn mặt, lau loạn xạ khắp người.
Chỉ có thể cố đến tháng Một năm sau? Cô thật sự đã quyết định, muốn bỏ rơi anh rồi. Bao dung như vậy, độ lượng như vậy, không ghi nhớ hiềm khích cũ. Cô tựa như một thiên thần trong trắng, còn anh là kẻ tiểu nhân đê tiện.
Không sao hết, anh biết sớm muộn gì cô cũng hận anh, thời gian nửa năm đủ để anh tiến hành kế hoạch của mình, mọi thứ đều chưa lệch ra khỏi quỹ đạo, nhưng tại sao trái tim anh vẫn vì cô mà quặn đau?
Ngày hôm sau, nhiệt độ không tăng nữa, Khang Kiếm cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, chỉ có cơ thể hơi suy nhược. Anh xuống lầu ăn cơm, trên bàn lại có sữa tươi, hoa quả và cả trứng gà luộc, cháo rau xanh mướt mát.
Bạch Nhạn đang phơi quần áo trên ban công, mưa thuận gió hòa, không thể nhận ra rằng tối qua giữa họ đã từng có một cuộc nói chuyện sâu sắc.
- Sếp ơi, vừa rồi anh Giản gọi điện đến nói chuyện giải tỏa gì đó, lát nữa anh ấy đến đón anh. Như vậy đi, ban ngày em vẫn đến bệnh viện làm, anh còn truyền nước hai ngày nữa, buổi tối em về truyền cho anh. Nhưng anh cố gắng đừng mở điều hòa, ra mồ hôi cũng không sao.
Bạch Nhạn vào phòng giặt, đặt chậu xuống, lúc đi ra, cô đã thay sang bộ quần áo đi làm.
- Em không ăn sáng à? – Khang Kiếm đuổi theo cô.
- Em ăn rồi, hôm nay anh không cần rửa bát, đợi tối em về rồi rửa. – Cô kiểm tra túi xách, vẫy tay với anh rồi ra khỏi cửa.
Một mình anh ngồi bên bàn, nguấy cháo trong bát, anh biết bát cháo này là cô cất công nấu cho anh, nhưng anh lại chẳng muốn ăn gì hết.
Anh nhớ lại ở trên bàn ăn trước đây, cô cười nói không ngớt, có lần còn làm nũng lấy áo sơ mi của anh làm khăn lau miệng, anh nhìn vết bẩn trước ngực, dở khóc dở cười.
Cảnh tượng như vậy, sau này sẽ không còn nữa sao?
Đến văn phòng, Giản Đơn báo cáo lại cuộc họp ngày hôm qua, anh gọi điện cho giám đốc Sở Xây dựng, hỏi tình hình giải tỏa di dời ngày hôm qua. Giám đốc Sở Nhà đất và giám đốc Sở Xây dựng tới bàn một số chuyện, sau đó, giám đốc Sở Nhà đất cười hỏi:
- Anh Khang, hôm nay là cuối tuần, đã có kế hoạch gì chưa?
Khang Kiếm ngoái nhìn lịch, hôm nay đúng là thứ Sáu.
- Tạm thời chưa có việc gì.
- Rạp phim Tân Giang đang chiếu Avatar, phim 3D, trên mạng khen rất hay, đưa bà xã anh đi xem nhé? – Giám đốc Sở Nhà đất trước vốn là sinh viên học Văn, giờ vẫn còn chút hơi hướng thư sinh.
- Ở đây đúng lúc tôi có mấy tấm vé người ta tặng – Giám đốc Sở Xây dựng lấy trong ví ra một xấp vé – Cậu Giản, cậu Ngô, lại đây.
Giản Đơn và Tiểu Ngô cười hi hi đi từ phòng bên cạnh sang:
- Bọn em cũng có phần nữa ạ?
- Cái gì mà cũng có chứ? – Giám đốc Sở Xây dựng cười – Không chỉ các cậu, mà bạn gái của các cậu cũng có phần.
- Giám đốc anh minh, vé này không dễ mua đâu, có người vì mua một tấm mà xếp hàng suốt mấy giờ liền đấy. – Tiểu Ngô nói.
- Tôi cũng nhờ phước của bạn tôi thôi, anh ấy là Giám đốc rạp chiếu phim.


