pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2621
- Tình trạng: Hoàn thành
Đừng tưởng rằng cơn sóng gió bất ngờ này cứ thế mà trời yên biển lặng, lắng lại thành dòng chảy hiền hòa.

Khang Kiếm chưa từng dám nghĩ như vậy, mỗi tế bào trên cơ thể anh đều tỉnh táo, mỗi lỗ chân lông đều đang mở ra, sẵn sàng chuẩn bị nghênh đón chiêu đòn của Bạch Nhạn.

Nếu Bạch Nhạn giống với những người phụ nữ khác, khóc lóc rên la, luôn miệng lảm nhảm dò hỏi, giận dữ kể tội anh phụ bạc, náo loạn đòi thắt cổ hay ly hôn gì gì đó, anh mới cảm thấy đó là phản ứng thông thường. Nhưng Bạch Nhạn thì sao, không nhắc một câu nào đến chuyện giữa anh và Y Đồng Đồng, cũng không nói sau này có dự định gì, chỉ nói là đang tức giận.

Sự tức giận của cô, chính là không thèm để ý đến anh, không thèm làm việc nhà, không quan tâm anh, không giống với thái độ nên có khi gặp phải những vấn đề mang tính nguyên tắc. Cô không rơi giọt nước mắt nào, không nói câu nào hằn học, thực ra cô không hề khoan dung, độ lượng.

Trừ phi anh không phải là người mà cô muốn để ý?

Bông hồng giấy kia? Khang Kiếm nhíu mày.

Hiện giờ cô vẫn đang cười, nhưng nụ cười rất xa cách, vẫn nửa thật nửa giả nói chuyện với anh, nhưng anh cảm nhận được, cô đã xác lập tốt vị trí cho mình, đứng ở nơi này bây giờ, là một y tá hết sức tận tình.

Phải chăng trong lòng cô đã chuẩn bị từ bỏ cuộc hôn nhân này?

Khang Kiếm đón bát cháo Bạch Nhạn bưng lên, thăm dò quan sát cô. Lúc anh truyền nước, cô xuống nấu ít cháo trắng, rất loãng mà lại chẳng ngon. Cô đã ăn trước ở dưới nhà, sau khi anh tháo bình dịch truyền, cô múc cho anh một bát. Không còn sớm nữa, bát cháo này chỉ có thể coi là miễn cưỡng lấp đầy bụng.

Anh vẫn không ngừng ra mồ hôi, cô ở trong căn phòng nóng bức này cũng chẳng khá gì hơn, nóng tới mức lưng áo bộ đồng phục y tá ướt đẫm. Cô lấy đồ ngủ sạch từ trong phòng làm việc ra cho anh, đợi anh ăn xong, giúp anh lau người, thay quần áo. Không được tắm, đề phòng nhiệt độ lại tăng. Tiếp đó, cô đem đồ ngủ của mình sang phòng làm việc phía đối diện.

- Cô ấy là bạn gái cũ của anh, hôm đó ở khách sạn Hoa Hưng, là lần cuối cùng bọn anh gặp nhau, anh... đến để chia tay với cô ấy. – Khang Kiếm khó nhọc nuốt một ngụm cháo rồi nói.

Bạch Nhạn đứng cạnh cửa sổ, phe phẩy một quyển sách làm quạt. "Ồ!" Cô không ngạc nhiên, cũng không thờ ơ, ờ một tiếng chứng tỏ cô đang nghe.

Lần cuối cùng? Vậy trước đó có phải có rất nhiều lần rồi không? Người đẹp Y Đồng Đồng quả không nói ngoa.

- Sở dĩ từ trước tới giờ anh luôn ngủ ở phòng làm việc, là vì anh cảm thấy chưa thật sự kết thúc với cô ấy, anh... – Khang Kiếm ấp úng nói, một người đàn ông luôn kiêu hãnh như anh nói ra những lời này, thật sự là rất khổ sở, nhưng lại không thể không nói.

- Anh đang giữ mình vì cô ta. – Cô nói tiếp giúp anh.

Khang Kiếm ngẩng đầu lên:

- Không phải, thực tế là từ ngày chúng ta kết hôn, anh... chưa từng cùng cô ấy.

Đến mạch máu cũng đỏ ửng lên rồi. Thật sự quá hổ thẹn khi phải thừa nhận những chuyện này trước mặt bà xã.

- Anh muốn nói với tôi rằng anh không hề đi quá giới hạn về mặt xác thịt trong cuộc hôn nhân của chúng ta? – Bạch Nhạn bước tới, cầm lấy cái bát trong tay anh, ánh mắt trong veo như gương, anh nhìn thấy trong đó hình ảnh bê bối thê thảm của bản thân mình.

Vẻ mặt anh vô cảm – thực tế là không biết phải biểu lộ cảm xúc nào.

Anh không nói gì – thực tế là không biết có thể nói những gì.

- Sếp Khang, thực sự tôi không muốn biết những điều này. Ngoại tình cũng giống như con ruồi trong đĩa thức ăn, tôi không nhìn thấy thì vẫn ăn được, không có chuyện gì hết, nhưng bây giờ anh bới nó lên, tôi còn dám ăn đĩa rau này không?

Mặt Khang Kiếm thoắt xanh như tàu lá chuối.

- Tại sao hôm đó tôi không nghe anh giải thích? Bởi vì chuyện đó tôi không thể chịu nổi. Sếp thân yêu ơi, anh nói ngày kết hôn là ngày chúng ta đi đăng ký, hay là ngày tổ chức hôn lễ? Nếu là ngày tổ chức hôn lễ, khi đó về mặt pháp lý chúng ta đã là vợ chồng, anh rõ ràng đã vượt quá giới hạn. Nếu là ngày đăng ký, trước đó, chúng ta còn có thời gian yêu nhau gần nửa năm, anh chính thị đã bắt cá hai tay.

Cô xòe hai tay, nhướn mày, trên mặt như viết rõ dòng chữ: Đừng có chối, anh chính là đồ Đông Gioăng lăng nhăng!

Khang Kiếm từng này tuổi rồi, chưa từng mất tự tin, chưa từng hổ thẹn như bây giờ, thật chỉ mong mặt đất nứt ra cái lỗ nẻ nào cho anh chui xuống.

- Cho nên tôi nói anh nợ tôi một món nợ lớn, đâu phải chỉ có một việc đó, anh nợ tôi quá nhiều rồi.

Lần đầu tiên Bạch Nhạn cảm thấy không muốn trưng ra bộ mặt tươi cười trước mặt Khang Kiếm, cô quay người lại, bờ vai run rẩy, cố gắng kìm chế cơn xúc động muốn rơi nước mắt.

- Có biết không? Sếp thật sự đã bắt nạt tôi.

Nước mắt nuốt vào trong, nhưng vẫn đọng trong lời nói.

- Bạch Nhạn... – Khang Kiếm hổ thẹn muôn phần, đi tới sau lưng cô, muốn ôm lấy eo cô, muốn quay mặt cô lại, cánh tay giơ ra lại yếu ớt thu về.

Đến giờ, anh cũng nhút nhát rồi.

- Anh không phải vì tôi mà chia tay với cô ta, mà bởi vì cô ta không biết kiêng dè, anh sợ ảnh hưởng tới việc ứng cử chức thị trưởng sắp tới nên mới đề nghị chia tay.

Prev 1 ... 63 64 65 66 67 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000585