Bà Lý Tâm Hà sắc mặt hết sức khó coi, quay đầu, hung hăng đẩy ông Khang Vân Lâm lên xe, không thèm nhìn bà Bạch Mộ Mai thêm cái nào.
- Đúng là nực cười, một con mụ tàn phế, đến quan hệ vợ chồng cũng không làm được, mấy chục năm rồi còn thắm thiết cái nỗi gì? – Bà Bạch Mộ Mai đưa mắt nhìn chiếc xe rời đi, cười khẩy.
Bạch Nhạn đứng bên cạnh đưa mắt liếc bà:
- Không có quan hệ vợ chồng nhưng bà ấy có chồng, có hôn nhân, mẹ có không?
Bà Bạch Mộ Mai cau mày, quay mặt đi:
- Con đây là giữa đường thấy việc bất bình chẳng tha? Có thể đấy chính là cảnh giới cao thượng của con đấy, nếu không sao con có thể sống như quả phụ lâu như vậy?
Bạch Nhạn sững sờ nhìn bà.
Bà Bạch Mộ Mai cười kinh miệt:
- Vừa rồi mẹ hỏi Khang Kiếm có phải con có bầu không, nó nói nó chưa hề đụng vào con.
Trái tim Bạch Nhạn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, bóp tới mức không thể chặt, tới mức không tài nào đập được nữa.
Gió tháng Bảy oi nóng như vậy, nhưng toàn thân cô lạnh toát, cô đờ đẫn nhìn miệng bà Bạch Mộ Mai há ra rồi lại khép lại, nhưng cô không nghe thấy gì hết.
Cô cứng nhắc xoay đầu lại tìm Khang Kiếm, anh đi thanh toán rồi sao mãi không ra?
Cô quay người đi vào trong nhà hàng, đi về phía đại sảnh. Đại sảnh dùng bình phong chia thành mấy khu, Khang Kiếm đứng sau một bức bình phong, đăm đăm nhìn về phía trước.
Trên chiếc bàn ăn phía trước có một đôi nam nữ, người đàn ông Bạch Nhạn không quen, người phụ nữ tóc dài bay bay, miệng cười chúm chím, chính là người đẹp Y Đồng Đồng đã lâu không gặp.
Trên khuôn mặt tuấn tú thâm trầm sâu xa của Khang Kiếm thể hiện rất nhiều cảm xúc, có đố kỵ, có oán hận, có tức giận, có đau lòng...
Chương 6 - Nước ấm 42 độ
Thế giới thật là nhỏ bé, kẻ đa tình luôn phiền muộn bởi người vô tình, trong đầu Bạch Nhạn bỗng hiện lên hai câu nói rất không ăn khớp này.
Cuộc đời ấy mà, luôn trắc trở vô thường như vậy. Cô khẽ thở dài, nhìn sếp Khang đang không có ý định lên tiếng, chẳng còn cách nào khác, bản tính thích giúp đỡ người khác lại trỗi dậy.
- Cô giáo Y! – Cô cười tươi rói, bất ngờ đi tới bàn của Y Đồng Đồng.
Y Đồng Đồng quay lại nhìn, ngây mặt ra.
- Đúng lúc quá!
Cô ta nhìn qua vai Bạch Nhạn, thấy Khang Kiếm đứng cách đó không xa, gật đầu với Khang Kiếm, oán trách mà lại yêu kiều.
Nét mặt Khang Kiếm vô cảm, không phản ứng gì.
Người đàn ông ngồi cùng bàn với Y Đồng Đồng thấy người quen của cô ta, vội vàng đứng dậy chào hỏi.
- Đây là? – Bạch Nhạn nhìn Y Đồng Đồng dò hỏi.
- Cậu của tôi, muốn đến Tân Giang mở cửa hàng chăn ga gối đệm – Y Đồng Đồng lạnh nhạt giới thiệu hai người với nhau, sau đó mím môi lại, không nhìn Khang Kiếm. Nhưng giọng không nhỏ, rõ ràng là nói cho một người nữa nghe.
- Ồ, khai trương chưa? Địa chỉ ở đâu? – Bạch Nhạn nhiệt tình hỏi.
- Khai trương rồi, ngay sát khách sạn Hoa Hưng. Cô Bạch có rỗi thì dẫn bạn bè tới xem. – Người đàn ông rút trong ví ra một tấm danh thiếp đưa cho Bạch Nhạn – Cửa hàng tôi bán đều là sản phẩm tơ lụa cực tốt, chăn ga mà khách sạn Hoa Hưng dùng đều là sản phẩm của chúng tôi.
Bạch Nhạn nhận tấm danh thiếp, gật đầu lia lịa:
- Được, được.
Mặt mũi Y Đồng Đồng đã tức đến nỗi méo mó.
Cô cười cười, không phá hoại thần kinh của người khác nữa.
- Vậy hai người cứ dùng bữa, chúng tôi đi trước.
Y Đồng Đồng cũng không đưa mắt nhìn theo, sa sầm mặt ngồi xuống. Người đàn ông thỉnh thoảng lại tò mò liếc sang bên này.
- Làm người thì quang minh lỗi lạc một chút, đừng có tự đánh giá thấp sức hấp dẫn của chính mình. Bây giờ trong lòng dễ chịu rồi chứ! – Bạch Nhạn đưa tấm danh thiếp cho Khang Kiếm.
- Không hiểu em đang nói gì. – Mặt Khang Kiếm lạnh tanh, vứt tấm danh thiếp xuống đất, quay người rảo bước ra ngoài cửa.
Bạch Nhạn nhíu mày, giẫm lên tấm danh thiếp, đi theo sau anh.
Một chiếc xe việt dã cực kỳ sành điệu phóng vèo đến, cửa xe mở ra, Hoa Hưng bước xuống, đúng lúc chạm trán Bạch Nhạn và Khang Kiếm.
- Anh Khang! – Hoa Hưng vội vàng tươi cười chào hỏi.
Khang Kiếm lạnh nhạt gật đầu, đi thẳng về phía xe mình.
- Anh ấy không được vui à? – Hoa Hưng nhướn mày hỏi khẽ Bạch Nhạn.
- Thức ăn hôm nay không hợp khẩu vị, kệ anh ấy. Ông chủ Hoa có hẹn với người đẹp à? – Bạch Nhạn đùa đùa chỉ vào tiệm ăn rực rỡ ánh đèn phía sau.
Hoa Hưng nhếch mép, sờ lên cái đầu lơ thơ vài cọng tóc cười ha ha, không nói phải, cũng không nói không phải, cô cứ thoải mái tưởng tượng đi!
Bạch Nhạn nháy mắt tỏ vẻ thấu hiểu với ông ta, tự nhiên đoán được Hoa Hưng chắc chắn là khách mời của Y Đồng Đồng. Theo tác phong bợ đỡ của Hoa Hưng, có thể là làm ăn với cậu của Y Đồng Đồng, tất nhiên là nể mặt sếp Khang rồi. Cũng tức là, Hoa Hưng biết được tầm quan trọng của Y Đồng Đồng đối với Khang Kiếm.
Quả thực là quan trọng, nếu không nhìn thấy Y Đồng Đồng ngồi cùng với người đàn ông khác, sao lại tức đến như vậy? Trái tim đâu biết nói dối.
Trái tim cô cũng không biết nói dối, khi ấy, nó đau như dao cắt, máu chảy đầm đìa, cảnh vật sụp đổ ngay trước mắt.
Kết cục tối hôm nay, hình như là sự thật, lại hình như không phải.
Lục Địch Phi đã từng nói hai mươi tư năm trước, ông Khang Vân Lâm đã từng về nằm vùng ở huyện Vân.
- Đúng là nực cười, một con mụ tàn phế, đến quan hệ vợ chồng cũng không làm được, mấy chục năm rồi còn thắm thiết cái nỗi gì? – Bà Bạch Mộ Mai đưa mắt nhìn chiếc xe rời đi, cười khẩy.
Bạch Nhạn đứng bên cạnh đưa mắt liếc bà:
- Không có quan hệ vợ chồng nhưng bà ấy có chồng, có hôn nhân, mẹ có không?
Bà Bạch Mộ Mai cau mày, quay mặt đi:
- Con đây là giữa đường thấy việc bất bình chẳng tha? Có thể đấy chính là cảnh giới cao thượng của con đấy, nếu không sao con có thể sống như quả phụ lâu như vậy?
Bạch Nhạn sững sờ nhìn bà.
Bà Bạch Mộ Mai cười kinh miệt:
- Vừa rồi mẹ hỏi Khang Kiếm có phải con có bầu không, nó nói nó chưa hề đụng vào con.
Trái tim Bạch Nhạn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, bóp tới mức không thể chặt, tới mức không tài nào đập được nữa.
Gió tháng Bảy oi nóng như vậy, nhưng toàn thân cô lạnh toát, cô đờ đẫn nhìn miệng bà Bạch Mộ Mai há ra rồi lại khép lại, nhưng cô không nghe thấy gì hết.
Cô cứng nhắc xoay đầu lại tìm Khang Kiếm, anh đi thanh toán rồi sao mãi không ra?
Cô quay người đi vào trong nhà hàng, đi về phía đại sảnh. Đại sảnh dùng bình phong chia thành mấy khu, Khang Kiếm đứng sau một bức bình phong, đăm đăm nhìn về phía trước.
Trên chiếc bàn ăn phía trước có một đôi nam nữ, người đàn ông Bạch Nhạn không quen, người phụ nữ tóc dài bay bay, miệng cười chúm chím, chính là người đẹp Y Đồng Đồng đã lâu không gặp.
Trên khuôn mặt tuấn tú thâm trầm sâu xa của Khang Kiếm thể hiện rất nhiều cảm xúc, có đố kỵ, có oán hận, có tức giận, có đau lòng...
Chương 6 - Nước ấm 42 độ
Thế giới thật là nhỏ bé, kẻ đa tình luôn phiền muộn bởi người vô tình, trong đầu Bạch Nhạn bỗng hiện lên hai câu nói rất không ăn khớp này.
Cuộc đời ấy mà, luôn trắc trở vô thường như vậy. Cô khẽ thở dài, nhìn sếp Khang đang không có ý định lên tiếng, chẳng còn cách nào khác, bản tính thích giúp đỡ người khác lại trỗi dậy.
- Cô giáo Y! – Cô cười tươi rói, bất ngờ đi tới bàn của Y Đồng Đồng.
Y Đồng Đồng quay lại nhìn, ngây mặt ra.
- Đúng lúc quá!
Cô ta nhìn qua vai Bạch Nhạn, thấy Khang Kiếm đứng cách đó không xa, gật đầu với Khang Kiếm, oán trách mà lại yêu kiều.
Nét mặt Khang Kiếm vô cảm, không phản ứng gì.
Người đàn ông ngồi cùng bàn với Y Đồng Đồng thấy người quen của cô ta, vội vàng đứng dậy chào hỏi.
- Đây là? – Bạch Nhạn nhìn Y Đồng Đồng dò hỏi.
- Cậu của tôi, muốn đến Tân Giang mở cửa hàng chăn ga gối đệm – Y Đồng Đồng lạnh nhạt giới thiệu hai người với nhau, sau đó mím môi lại, không nhìn Khang Kiếm. Nhưng giọng không nhỏ, rõ ràng là nói cho một người nữa nghe.
- Ồ, khai trương chưa? Địa chỉ ở đâu? – Bạch Nhạn nhiệt tình hỏi.
- Khai trương rồi, ngay sát khách sạn Hoa Hưng. Cô Bạch có rỗi thì dẫn bạn bè tới xem. – Người đàn ông rút trong ví ra một tấm danh thiếp đưa cho Bạch Nhạn – Cửa hàng tôi bán đều là sản phẩm tơ lụa cực tốt, chăn ga mà khách sạn Hoa Hưng dùng đều là sản phẩm của chúng tôi.
Bạch Nhạn nhận tấm danh thiếp, gật đầu lia lịa:
- Được, được.
Mặt mũi Y Đồng Đồng đã tức đến nỗi méo mó.
Cô cười cười, không phá hoại thần kinh của người khác nữa.
- Vậy hai người cứ dùng bữa, chúng tôi đi trước.
Y Đồng Đồng cũng không đưa mắt nhìn theo, sa sầm mặt ngồi xuống. Người đàn ông thỉnh thoảng lại tò mò liếc sang bên này.
- Làm người thì quang minh lỗi lạc một chút, đừng có tự đánh giá thấp sức hấp dẫn của chính mình. Bây giờ trong lòng dễ chịu rồi chứ! – Bạch Nhạn đưa tấm danh thiếp cho Khang Kiếm.
- Không hiểu em đang nói gì. – Mặt Khang Kiếm lạnh tanh, vứt tấm danh thiếp xuống đất, quay người rảo bước ra ngoài cửa.
Bạch Nhạn nhíu mày, giẫm lên tấm danh thiếp, đi theo sau anh.
Một chiếc xe việt dã cực kỳ sành điệu phóng vèo đến, cửa xe mở ra, Hoa Hưng bước xuống, đúng lúc chạm trán Bạch Nhạn và Khang Kiếm.
- Anh Khang! – Hoa Hưng vội vàng tươi cười chào hỏi.
Khang Kiếm lạnh nhạt gật đầu, đi thẳng về phía xe mình.
- Anh ấy không được vui à? – Hoa Hưng nhướn mày hỏi khẽ Bạch Nhạn.
- Thức ăn hôm nay không hợp khẩu vị, kệ anh ấy. Ông chủ Hoa có hẹn với người đẹp à? – Bạch Nhạn đùa đùa chỉ vào tiệm ăn rực rỡ ánh đèn phía sau.
Hoa Hưng nhếch mép, sờ lên cái đầu lơ thơ vài cọng tóc cười ha ha, không nói phải, cũng không nói không phải, cô cứ thoải mái tưởng tượng đi!
Bạch Nhạn nháy mắt tỏ vẻ thấu hiểu với ông ta, tự nhiên đoán được Hoa Hưng chắc chắn là khách mời của Y Đồng Đồng. Theo tác phong bợ đỡ của Hoa Hưng, có thể là làm ăn với cậu của Y Đồng Đồng, tất nhiên là nể mặt sếp Khang rồi. Cũng tức là, Hoa Hưng biết được tầm quan trọng của Y Đồng Đồng đối với Khang Kiếm.
Quả thực là quan trọng, nếu không nhìn thấy Y Đồng Đồng ngồi cùng với người đàn ông khác, sao lại tức đến như vậy? Trái tim đâu biết nói dối.
Trái tim cô cũng không biết nói dối, khi ấy, nó đau như dao cắt, máu chảy đầm đìa, cảnh vật sụp đổ ngay trước mắt.
Kết cục tối hôm nay, hình như là sự thật, lại hình như không phải.
Lục Địch Phi đã từng nói hai mươi tư năm trước, ông Khang Vân Lâm đã từng về nằm vùng ở huyện Vân.


