Phụ nữ chưa kết hôn, theo thông lệ quốc tế đều xưng hô là cô, nhưng bà Lý Tâm Hà rõ ràng là cố ý.
Bà Bạch Mộ Mai cười, liếc xéo về phía Bạch Nhạn:
- Bạch Nhạn giống tôi, hàng ngày bà nhìn Bạch Nhạn, tự nhiên sẽ thấy tôi quen mắt.
- Nhưng Bạch Nhạn không xinh đẹp bằng cô. – Bà Lý Tâm Hà cười mỉa.
Bà Bạch Mộ Mai vuốt mặt, phì cười thành tiếng:
- Có đẹp mấy thì cũng già rồi.
Bà Lý Tâm Hà cố ý đem hai khuôn mặt ra so sánh tỉ mỉ:
- Người đẹp như cô sẽ không già đâu, có phải Bạch Nhạn giống bố không?
Trong nháy mắt, đến không khí trong phòng cũng ngừng chuyển động.
Người Bạch Nhạn căng lên như một sợi dây đàn, từ cổ tới tai đều đỏ ửng.
Khang Kiếm mím chặt môi.
Vẻ mặt ông Khang Vân Lâm đã trở nên cực kì khó coi.
Thím Ngô hứng khởi tròn mắt.
Bà Bạch Mộ Mai khẽ chớp mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, dịu dàng kéo tay Bạch Nhạn lại:
- Cũng không giống lắm, Bạch Nhạn được di truyền nét đẹp của hai chúng tôi.
- Ồ, bố Bạch Nhạn là người như thế nào?
- Tâm Hà, bà hỏi nhiều quá đấy. – Ông Khang Vân Lâm cuối cùng không nhịn được, lên tiếng ngăn cản.
- Không sao. – Bà Bạch Mộ Mai dịu dàng cười – Đó là câu chuyện cũ ngọt ngào và lãng mạn trong lòng tôi, tôi không muốn chia sẻ với người khác.
Vẻ mặt ấy của bà tựa như một cô bé con nũng nịu, láu lỉnh.
- Tôi không muốn nói đấy, có được không nào?
Trên sân khấu, hoàng đế, tướng quân hay tài tử đều thần phục trước tà váy của bà, chỉ một mình Lý Tâm Hà chịu được bao lâu?
Bà Lý Tâm Hà cứng lưỡi, còn có thể truy hỏi ư?
Cửa phòng mở ra, nhân viên phục vụ bắt đầu đưa đồ ăn lên.
Ông Khang Vân Lâm lịch sự kính bà Bạch Mộ Mai một ly rượu, bà Bạch Mộ Mai cảm kích uống cạn một hơi, sau đó kính rượu lại vợ chồng ông Khang Vân Lâm, ánh mắt lướt qua người thím Ngô, tò mò dừng lại một giây.
Ông Khang Vân Lâm giới thiệu thân phận của thím Ngô.
Bà Bạch Mộ Mai vừa nghe vừa gật đầu, vẻ mặt thổn thức khôn nguôi.
Thím Ngô cảm thấy mình sống rất hạnh phúc, ghét nhất sự thương hại của người khác. Bà vốn đã không thích bà Bạch Mộ Mai, bây giờ nỗi hận thù lại càng sâu hơn.
Bà Lý Tâm Hà ăn vài miếng, bỗng ghé sát vào tai ông Khang Vân Lâm:
- Ông xã, đưa em vào nhà vệ sinh.
Giọng nói không lớn, nhưng đủ để bà Bạch Mộ Mai nghe thấy.
Ông Khang Vân Lâm đỏ mặt:
- Anh... anh đâu có tiện vào nhà vệ sinh nữ?
- Tôi đưa chị đi. – Bà Bạch Mộ Mai quan tâm đứng lên.
- Không cần, thím Ngô! – Mặt bà Lý Tâm Hà trắng bệch, nhéo mạnh ông Khang Vân Lâm dưới gầm bàn, ông Khang Vân Lâm đau điếng, muốn kêu mà không được, cắn răng nén giận, mặt méo mó.
Thím Ngô đưa bà Lý Tâm Hà đi nhà vệ sinh.
Bạch Nhạn nãy giờ vùi đầu ăn cơm không cẩn thận đánh rơi một chiếc đũa, cô cúi xuống nhặt lên, bỗng phát giác ra dưới gầm bàn, bà Bạch Mộ Mai đang quấn một chân ngọc ngà của mình vào chân ông Khang Vân Lâm, ông Khang Vân Lâm thò một tay xuống chầm chậm vuốt lên phía trên chân ngọc của bà Bạch Mộ Mai.
Một cơn buồn nôn bỗng dâng lên, Bạch Nhạn bịt miệng chạy ra ngoài.
- Nhạn Nhạn, con sao vậy? – Bà Bạch Mộ Mai bất an gọi – Khang Kiếm, con mau đi xem.
- Còn có chuyện gì được nữa? – Mặt Khang Kiếm tái nhợt, lạnh lùng liếc ra phía ngoài, không động đậy.
Bà Bạch Mộ Mai sững lại, đành phải đứng dậy.
Thím Ngô đẩy xe lăn vào, suýt chút nữa đụng vào Bạch Nhạn ở hành lang.
Bạch Nhạn rạp người trên bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, những thứ vừa ăn nôn ra sạch.
- Nhạn Nhạn, con có thai rồi à? – Bà Bạch Mộ Mai khoanh tay đứng cạnh cửa.
Bạch Nhạn không để ý đến bà, súc miệng, vỗ nước lạnh lên mặt.
- Mẹ đang nói chuyện với con đấy, Bạch Nhạn? – Bà Bạch Mộ Mai khẽ cau mày.
- Đủ rồi! – Bạch Nhạn hất tay bà ra, cụp mắt xuống – Ăn xong mẹ đi ngay đi. Mẹ... tránh xa bố của Khang Kiếm ra một chút!
Bà Bạch Mộ Mai không nói gì.
- Nói gì thì nói, ông ấy là bố chồng con, mẹ chồng con vẫn còn sờ sờ ra đó, mẹ... không cảm thấy rất quá đáng sao?
- Bố chồng con? – Bà Bạch Mộ Mai cười lạnh – Con còn coi bọn họ là người nhà sao, con tưởng mẹ không nhận ra à?
- Đó là chuyện của con, không liên quan tới mẹ.
- Tốt, vậy thì chuyện của mẹ con cũng đừng quan tâm. – Bà Bạch Mộ Mai quay người bỏ đi.
Bạch Nhạn cắn môi, cảm thấy bụng dạ lại cuộn lên, lại bò ra trên chậu rửa nôn một trận, đợi mặt hết đỏ mới bước ra ngoài.
Lúc cô đi vào, ngoài Khang Kiếm đang cúi đầu, ai nấy đều nhìn cô như quái vật. Cô vỗ vỗ mặt, có phải sắc mặt kém quá không?
Thức ăn đã đưa lên gần đủ.
Bà Lý Tâm Hà bỗng như biến thành một người khác, cười cười nói nói, ánh mắt nhìn chồng cũng dịu dàng yêu thương, nhìn đến nỗi ông Khang Vân Lâm nổi da gà. Lúc thì bà gắp thức ăn cho ông Khang Vân Lâm, lúc thì rót nước cho ông. Lúc tàn tiệc, ra khỏi phòng ăn, lên xe, để thể hiện tình cảm thắm thiết với ông Khang Vân Lâm, bà còn bảo thím Ngô cất xe lăn đi, để ông Khang Vân Lâm bế bà vào xe.
Ông Khang Vân Lâm ăn sung mặc sướng bao nhiêu năm, lấy đâu ra sức lực. Mặt ông đỏ phừng, hít mạnh một hơi, vừa mới bế bà Lý Tâm Hà lên, người bỗng chao đảo không ngừng, cũng may bà Bạch Mộ Mai tiến lên đỡ một tay, bà Lý Tâm Hà mới lên xe an toàn.
Bà Bạch Mộ Mai cười, liếc xéo về phía Bạch Nhạn:
- Bạch Nhạn giống tôi, hàng ngày bà nhìn Bạch Nhạn, tự nhiên sẽ thấy tôi quen mắt.
- Nhưng Bạch Nhạn không xinh đẹp bằng cô. – Bà Lý Tâm Hà cười mỉa.
Bà Bạch Mộ Mai vuốt mặt, phì cười thành tiếng:
- Có đẹp mấy thì cũng già rồi.
Bà Lý Tâm Hà cố ý đem hai khuôn mặt ra so sánh tỉ mỉ:
- Người đẹp như cô sẽ không già đâu, có phải Bạch Nhạn giống bố không?
Trong nháy mắt, đến không khí trong phòng cũng ngừng chuyển động.
Người Bạch Nhạn căng lên như một sợi dây đàn, từ cổ tới tai đều đỏ ửng.
Khang Kiếm mím chặt môi.
Vẻ mặt ông Khang Vân Lâm đã trở nên cực kì khó coi.
Thím Ngô hứng khởi tròn mắt.
Bà Bạch Mộ Mai khẽ chớp mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, dịu dàng kéo tay Bạch Nhạn lại:
- Cũng không giống lắm, Bạch Nhạn được di truyền nét đẹp của hai chúng tôi.
- Ồ, bố Bạch Nhạn là người như thế nào?
- Tâm Hà, bà hỏi nhiều quá đấy. – Ông Khang Vân Lâm cuối cùng không nhịn được, lên tiếng ngăn cản.
- Không sao. – Bà Bạch Mộ Mai dịu dàng cười – Đó là câu chuyện cũ ngọt ngào và lãng mạn trong lòng tôi, tôi không muốn chia sẻ với người khác.
Vẻ mặt ấy của bà tựa như một cô bé con nũng nịu, láu lỉnh.
- Tôi không muốn nói đấy, có được không nào?
Trên sân khấu, hoàng đế, tướng quân hay tài tử đều thần phục trước tà váy của bà, chỉ một mình Lý Tâm Hà chịu được bao lâu?
Bà Lý Tâm Hà cứng lưỡi, còn có thể truy hỏi ư?
Cửa phòng mở ra, nhân viên phục vụ bắt đầu đưa đồ ăn lên.
Ông Khang Vân Lâm lịch sự kính bà Bạch Mộ Mai một ly rượu, bà Bạch Mộ Mai cảm kích uống cạn một hơi, sau đó kính rượu lại vợ chồng ông Khang Vân Lâm, ánh mắt lướt qua người thím Ngô, tò mò dừng lại một giây.
Ông Khang Vân Lâm giới thiệu thân phận của thím Ngô.
Bà Bạch Mộ Mai vừa nghe vừa gật đầu, vẻ mặt thổn thức khôn nguôi.
Thím Ngô cảm thấy mình sống rất hạnh phúc, ghét nhất sự thương hại của người khác. Bà vốn đã không thích bà Bạch Mộ Mai, bây giờ nỗi hận thù lại càng sâu hơn.
Bà Lý Tâm Hà ăn vài miếng, bỗng ghé sát vào tai ông Khang Vân Lâm:
- Ông xã, đưa em vào nhà vệ sinh.
Giọng nói không lớn, nhưng đủ để bà Bạch Mộ Mai nghe thấy.
Ông Khang Vân Lâm đỏ mặt:
- Anh... anh đâu có tiện vào nhà vệ sinh nữ?
- Tôi đưa chị đi. – Bà Bạch Mộ Mai quan tâm đứng lên.
- Không cần, thím Ngô! – Mặt bà Lý Tâm Hà trắng bệch, nhéo mạnh ông Khang Vân Lâm dưới gầm bàn, ông Khang Vân Lâm đau điếng, muốn kêu mà không được, cắn răng nén giận, mặt méo mó.
Thím Ngô đưa bà Lý Tâm Hà đi nhà vệ sinh.
Bạch Nhạn nãy giờ vùi đầu ăn cơm không cẩn thận đánh rơi một chiếc đũa, cô cúi xuống nhặt lên, bỗng phát giác ra dưới gầm bàn, bà Bạch Mộ Mai đang quấn một chân ngọc ngà của mình vào chân ông Khang Vân Lâm, ông Khang Vân Lâm thò một tay xuống chầm chậm vuốt lên phía trên chân ngọc của bà Bạch Mộ Mai.
Một cơn buồn nôn bỗng dâng lên, Bạch Nhạn bịt miệng chạy ra ngoài.
- Nhạn Nhạn, con sao vậy? – Bà Bạch Mộ Mai bất an gọi – Khang Kiếm, con mau đi xem.
- Còn có chuyện gì được nữa? – Mặt Khang Kiếm tái nhợt, lạnh lùng liếc ra phía ngoài, không động đậy.
Bà Bạch Mộ Mai sững lại, đành phải đứng dậy.
Thím Ngô đẩy xe lăn vào, suýt chút nữa đụng vào Bạch Nhạn ở hành lang.
Bạch Nhạn rạp người trên bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, những thứ vừa ăn nôn ra sạch.
- Nhạn Nhạn, con có thai rồi à? – Bà Bạch Mộ Mai khoanh tay đứng cạnh cửa.
Bạch Nhạn không để ý đến bà, súc miệng, vỗ nước lạnh lên mặt.
- Mẹ đang nói chuyện với con đấy, Bạch Nhạn? – Bà Bạch Mộ Mai khẽ cau mày.
- Đủ rồi! – Bạch Nhạn hất tay bà ra, cụp mắt xuống – Ăn xong mẹ đi ngay đi. Mẹ... tránh xa bố của Khang Kiếm ra một chút!
Bà Bạch Mộ Mai không nói gì.
- Nói gì thì nói, ông ấy là bố chồng con, mẹ chồng con vẫn còn sờ sờ ra đó, mẹ... không cảm thấy rất quá đáng sao?
- Bố chồng con? – Bà Bạch Mộ Mai cười lạnh – Con còn coi bọn họ là người nhà sao, con tưởng mẹ không nhận ra à?
- Đó là chuyện của con, không liên quan tới mẹ.
- Tốt, vậy thì chuyện của mẹ con cũng đừng quan tâm. – Bà Bạch Mộ Mai quay người bỏ đi.
Bạch Nhạn cắn môi, cảm thấy bụng dạ lại cuộn lên, lại bò ra trên chậu rửa nôn một trận, đợi mặt hết đỏ mới bước ra ngoài.
Lúc cô đi vào, ngoài Khang Kiếm đang cúi đầu, ai nấy đều nhìn cô như quái vật. Cô vỗ vỗ mặt, có phải sắc mặt kém quá không?
Thức ăn đã đưa lên gần đủ.
Bà Lý Tâm Hà bỗng như biến thành một người khác, cười cười nói nói, ánh mắt nhìn chồng cũng dịu dàng yêu thương, nhìn đến nỗi ông Khang Vân Lâm nổi da gà. Lúc thì bà gắp thức ăn cho ông Khang Vân Lâm, lúc thì rót nước cho ông. Lúc tàn tiệc, ra khỏi phòng ăn, lên xe, để thể hiện tình cảm thắm thiết với ông Khang Vân Lâm, bà còn bảo thím Ngô cất xe lăn đi, để ông Khang Vân Lâm bế bà vào xe.
Ông Khang Vân Lâm ăn sung mặc sướng bao nhiêu năm, lấy đâu ra sức lực. Mặt ông đỏ phừng, hít mạnh một hơi, vừa mới bế bà Lý Tâm Hà lên, người bỗng chao đảo không ngừng, cũng may bà Bạch Mộ Mai tiến lên đỡ một tay, bà Lý Tâm Hà mới lên xe an toàn.


