Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2661
- Tình trạng: Hoàn thành
Cả ngày hôm nay Bạch Nhạn cứ hốt hoảng, càng gần đến lúc tan ca lòng càng thấp thỏm.

Khang Kiếm không gọi điện mà nhắn tin cho cô tên nhà hàng và số phòng.

Tan làm, Bạch Nhạn bắt xe tới Nhà Văn hóa thành phố đón bà Bạch Mộ Mai. Bà Bạch Mộ Mai được đoàn Việt kịch thành phố mời đến dựng lại vở kịch kinh điển Tây sương ký, buổi tập diễn ra ngay trong Nhà Văn hóa.

Nhà diễn tập to bằng nửa cái sân vận động, trông lạnh lẽo vắng vẻ, sàn nhà lát gỗ khi bước lên sẽ phát ra tiếng động. Bà Bạch Mộ Mai mặc một chiếc sơ mi thụng màu trắng, bên dưới là quần bò bó lửng. Tóc buộc đuôi gà như một cô bé con xinh xẻo. Quanh thắt lưng của bà thắt một dải lụa đỏ, lúc thì làm vạt váy, lúc thì làm khăn tay. Cách ăn mặc này chẳng dính dáng gì đến câu chuyện tình yêu trai gái thời cổ đại cả, nhưng bà Bạch Mộ Mai vừa bước đi, dải lụa tung bay, liền biến thành nửa kim nửa cổ, nửa trong kịch nửa ngoài đời.

Bà Bạch Mộ Mai yểu điệu thướt tha, tay chống nạnh rảo bước về phía trước, một cô bé khoảng chừng mới hai mươi theo sau học từng động tác.

- Ánh trăng ơi, tấm lòng nhi nữ khó tỏ bày, mười tám năm khuê phòng hoài phí, phụ lòng đoàn viên nơi Ngọc Kính đài...

Giọng bà Bạch Mộ Mai vẫn lanh lảnh, động tác cũng rất duyên dáng.

Cô bé đi phía sau hát theo, uốn éo theo.

Mấy lời ca này, cô bé đó hát tròn vành rõ chữ, du dương tha thiết, trong vắt như khe suối trên non, tuy không nồng nàn ý vị bằng bà Bạch Mộ Mai, nhưng lại hồn nhiên chân chất, càng hợp với độ tuổi hoài xuân của Thôi Oanh Oanh trong kịch, bà Bạch Mộ Mai tuổi đã quá cao, vị phong trần sóng sánh quá đậm.

- Thật tuyệt vời.

Mấy người dáng dấp như lãnh đạo đứng một bên xem kịch không khỏi vỗ tay tán thưởng, một thợ ảnh đuổi theo bước bà Bạch Mộ Mai, ánh đèn chớp nháy liên tục.

Bà Bạch Mộ Mai hoàn toàn chìm đắm trong vở kịch, không hề cảm thấy bị làm phiền.

Khi quay lại nhìn thấy Bạch Nhạn đang đứng ở cửa, bà dừng bước, cởi dải lụa ra.

- Hôm nay tập đến đây thôi, tôi phải đi với con gái tôi rồi.

Bà mỉm cười duyên dáng, đi tới trước mặt Bạch Nhạn, thân mật bẹo má cô.

- Con gái?

Trừ Bạch Nhạn, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Bà Bạch Mộ Mai cười như một cành cây nở đầy hoa, liếc mắt đưa tình, thướt tha yểu điệu:

- Sao thế, bọn tôi không giống nhau hay sao?

Bà đá lông nheo với mọi người, khoác vai Bạch Nhạn, hai mái đầu kề sát nhau.

- Hai người không giống nhau, mà giống hoa tỉ muội.

Thợ chụp ảnh mắt sáng rực lên.

Câu nói này khiến bà Bạch Mộ Mai cười càng tươi tắn hơn.

- Mẹ có cần tới khách sạn thay đồ không? – Bạch Nhạn chẳng lạ gì với cảnh này, lịch sự cười với mọi người, xách túi giúp bà Bạch Mộ Mai.

Bà Bạch Mộ Mai cau mày, nếp nhăn ở khóe mắt lộ rõ, kỳ lạ là, như vậy lại khiến bà trông ưa nhìn hơn:

- Sao nào, như thế này làm mất mặt con à?

Bạch Nhạn nhún vai, coi như mình chưa nói gì.

Hai người đi ra phố đợi xe, những người đi ngang qua lần lượt đưa mắt nhìn bà Bạch Mộ Mai, bà tao nhã đưa tay lên vén tóc, Bạch Nhạn tinh mắt phát hiện ra trên ngón trỏ của bà có đeo một chiếc nhẫn kim cương. Viên kim cương không nhỏ được khảm vào mặt nhẫn, không chút lòe loẹt, càng làm nổi bật giá trị của chính nó.

Bà lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?

Bạch Nhạn thu ánh mắt lại, đau đáu nhìn ra ngã tư, ngựa xe như nước, áo quần như nêm.

Lúc hai người tới nhà hàng, ba người nhà ông Khang Vân Lâm và thím Ngô đã tới nơi. Bà Lý Tâm Hà trang điểm nhẹ nhàng, mặc một chiếc váy liền bằng tơ tằm thật màu đen, cổ áo và tay áo xanh xanh đỏ đỏ, hết sức vui mắt. Vốn là rất cao quý ung dung, nhưng đúng hôm nhân viên phục vụ trong nhà hàng mặc sườn xám gấm đỏ, cổ áo và tay áo viền vàng, so ra lại thành ra long trọng mà thô thiển, còn hơi cổ lỗ.

Bà ta lại nhìn bà Bạch Mộ Mai đang đi vào, trông như một cô học sinh, khuôn mặt được chăm sóc tốt của bà ta lập tức không chịu nổi.

- Ngại quá, đường hơi bị kẹt, để mọi người phải đợi lâu. – Bà Bạch Mộ Mai ngồi xuống, trước xin lỗi vì đến muộn, sau lại ân cần quay sang Khang Kiếm, trêu chọc hỏi – Khang Kiếm, Bạch Nhạn gần đây biểu hiện vẫn tốt chứ?

Khang Kiếm lịch sự gật đầu, vẻ mặt thẫn thờ, chẳng nói chẳng rằng, cũng có lẽ là không biết phải trả lời thế nào.

Thím Ngô có lẽ không ngờ tới mẹ của Bạch Nhạn sẽ xuất hiện như thế, chưa từng gặp một bà thông gia phong tình như vậy, mồm há hốc, bà Lý Tâm Hà lấy tay véo cho bà ta một cái, bà ta mới vội ngậm miệng lại.

- Ông thông gia, trông ông khỏe khoắn hơn lần trước nhiều. – Bà Bạch Mộ Mai tự nhiên chào hỏi ông Khang Vân Lâm.

- Vậy sao? Vậy sao?

Ông Khang Vân Lâm dường như không nhìn thẳng bà Bạch Mộ Mai, nếu không nói chuyện với Khang Kiếm thì nhìn bà Lý Tâm Hà, nhưng càng tỏ ra như vậy, lại càng lộ rõ sự chột dạ.

- Bà thông gia, Nhạn Nhạn nhà tôi còn trẻ, có cái gì chưa ổn xin bà chỉ bảo thêm.

Cuối cùng, bà Bạch Mộ Mai mới dời ánh mắt sang phía bà Lý Tâm Hà.

Bà Lý Tâm Hà xét cho cùng cũng là người học rộng hiểu nhiều, bây giờ đã trấn tĩnh lại. Bà tao nhã cười với Bạch Mộ Mai:

- Cô Bạch, tuy là chúng ta gặp nhau lần đầu, nhưng sao lại thấy như là cố nhân?

Prev 1 ... 83 84 85 86 87 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000466
XtGem Forum catalog