Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1187
- Tình trạng: Hoàn thành
Những bóng đèn phủ kín bầu trời đêm lễ, tiếng vỗ tay cổ vũ vọng đến. Tôi bỗng thấy thất vọng, thấy mình không đủ giỏi, ở bên người con trai mình không quan tâm một cách vô tư, mà từ bỏ sở thích và cảm hứng của chính mình, chỉ bởi tôi cả nể.

Thế nhưng tôi lại không nỡ rời xa anh, không nói được tình cảm của mình, chỉ là chuyện tàn nhẫn như vậy tôi làm thế nào cũng không thể mở miệng mà nói ra được.

Nghĩ mãi một hồi, tôi không kìm đực thở dài một cái, trong bóng đêm có tiếng bước chân đang đến gần, tôi quay đầu lại nhìn thấy Đồng Nhược Thiên: "Sao vậy, trong phòng ngột ngạt quá, em ra ngoài hít thở chút thôi".

Đôi mắt anh giống như một dải ngân hà trong màn đêm, dưới ánh đèn khuôn mặt anh như ánh trăng trong sáng, lúc đó tôi như say mê, anh nói khẽ vào tai tôi: "Tịch Tịch, quà Noel cho em này".

Nụ hôn bất ngờ lên má tôi.

Nụ hôn đầu tiên trong ký ức tôi, chẳng có gì kỳ diệu và đẹp đẽ cả, chỉ là tôi rất bị động nhận lấy nó, lúc đó tôi nghĩ, có lẽ đúng là tôi không thật sự yêu người này, chỉ là, quen cảm giác bên cạnh có một người thôi.

"Nhớ ra rồi chứ, ha ha, lúc đó hai đứa bé bọn em trốn ở tầng dưới tòa nhà để hôn nhau".

"Soạt" một cái, mặt tôi đã đỏ lên: "Giời ạ, đã qua lâu rồi, anh còn đần ra như thế?".

"Không, không sao cả...".

Anh cười cười: "Em xem, em lại đang gượng gạo kìa, em đang nghĩ gì thế?".

Tôi chau mày lại: "Cố Tông Kỳ, hình như là em rất sợ bệnh viện, em luôn có cảm giác không an tâm".

"Thế thì anh sẽ ở lại đây với em tốt hơn đấy".

Tôi lắc đầu, lườm anh một cách yếu ớt: "Em chỉ nói thế thôi, anh thấy chán không, mau về đi. Thang máy đến rồi kìa, anh còn chưa chịu đi à, mau đi đi chứ!".

"Anh biết rồi". Anh vén tóc mái tôi lên, nhẹ hôn lên trán tôi nói: "Về đến nhà sẽ gọi cho em nhé".

"Vâng, em biết rồi".

Buổi tối anh Cao Y Thần đến thăm tôi, lúc đó tôi đang xem một quyển sách rất hay, Giới thiệu về người nhóm máu O, trong đó tôi thích phần: "Tình nhân của mọi người" – có người yêu thật sự hay là chỉ yêu chơi bời, nhưng nhất định không ngoại tình thật sự, vì thực tế là rất phiền phức, tôi đọc đến đoạn đó mà cười nắc nẻ.

"Cười gì vậy, buổi sáng còn thấy u sầu, buổi tối đã lại tươi tỉnh như kia".

"À à, buồn cười lắm, anh Cao Y Thần, anh thuộc nhóm máu gì?'.

"Nhóm B".

"Không có gì, em lại không có quyển sách về nhóm máu B, anh xem đi trong này nói về tính cách của em có đúng không – cơ bản là dễ gặp tiếng sét ái tình, em thường xuyên thấy bí bức, tại sao lại đam mê anh ấy, đúng lắm đấy!"

"Anh thấy trong này nói rất đúng với em, thực ra là rất giống Hoạn Thư đấy".

Tôi lặng im một lúc "Đâu có, em vốn là người rộng lượng mà".

"Thôi đi, em định giả vờ với anh hả". Cao Y Thần khẽ cười: "Dụ Tịch, chúng ta quen nhau lâu rồi, em còn nhớ không?".

Tôi định thần lại: "Bao lâu nhỉ? Lần đầu tiên em gặp anh là trong đêm tiệc của học viện Y học, phải không nhỉ, em còn nhớ lúc đó nhìn anh rất phong độ, lúc đó là anh tốt nghiệp rồi nhỉ?".

"Không phải, đó là lần đầu tiên em gặp anh, còn lần đầu tiên anh gặp em là khi em đi tự học cùng với Đồng Nhược Thiên, còn nhớ không, buổi tối đêm Noel đó, ở phòng học tầng ba".

Tôi cố gắng lục tìm trong đầu mình, cuối cùng cũng mơ hồ nhớ ra đêm Noel mấy năm trước, đó là đêm hội Noel liên kết hữu nghị năm trường đại học, tôi không tham dự mà đến phòng tự học với Đồng Nhược Thiên.

Đó là đêm Noel nhạt nhẽo nhất, kỳ thi tiếng Anh cấp bốn và cấp sáu vừa kết thúc nên phòng tự học chỉ có vài người, tôi ngồi bên cạnh Đồng Nhược Thiên. Nhìn anh vùi đầu trong đống sách vở, lại thấy bản thân mình thật đáng thất vọng, nên tôi khẽ đứng dậy ra khỏi phòng học.

Những bóng đèn phủ kín bầu trời đêm lễ, tiếng vỗ tay cổ vũ vọng đến. Tôi bỗng thấy thất vọng, thấy mình không đủ giỏi, ở bên người con trai mình không quan tâm một cách vô tư, mà từ bỏ sở thích và cảm hứng của chính mình, chỉ bởi tôi cả nể.

Thế nhưng tôi lại không nỡ rời xa anh, không nói được tình cảm của mình, chỉ là chuyện tàn nhẫn như vậy tôi làm thế nào cũng không thể mở miệng mà nói ra được.

Nghĩ mãi một hồi, tôi không kìm đực thở dài một cái, trong bóng đêm có tiếng bước chân đang đến gần, tôi quay đầu lại nhìn thấy Đồng Nhược Thiên: "Sao vậy, trong phòng ngột ngạt quá, em ra ngoài hít thở chút thôi".

Đôi mắt anh giống như một dải ngân hà trong màn đêm, dưới ánh đèn khuôn mặt anh như ánh trăng trong sáng, lúc đó tôi như say mê, anh nói khẽ vào tai tôi: "Tịch Tịch, quà Noel cho em này".

Nụ hôn bất ngờ lên má tôi.

Nụ hôn đầu tiên trong ký ức tôi, chẳng có gì kỳ diệu và đẹp đẽ cả, chỉ là tôi rất bị động nhận lấy nó, lúc đó tôi nghĩ, có lẽ đúng là tôi không thật sự yêu người này, chỉ là, quen cảm giác bên cạnh có một người thôi.

"Nhớ ra rồi chứ, ha ha, lúc đó hai đứa bé bọn em trốn ở tầng dưới tòa nhà để hôn nhau".

"Soạt" một cái, mặt tôi đã đỏ lên: "Giời ạ, đã qua lâu rồi, anh còn nhắc lại làm gì?".

"Ừ, đã lâu rồi, đúng là rất lâu rồi. Dụ Tịch, em biết lần đầu tiên nhìn thấy em anh nghĩ gì không?".

"Nghĩ gì vậy?".

"Anh nghĩ, thật đáng tiếc, lại là bạn gái của thằng em khóa dưới mình". Anh khép nhẹ đôi mắt, trong trạng thái đó có những sự chân thật không giống nhau. "Anh là một người sống có nguyên tắc mà".

Prev 1 ... 72 73 74 75 76 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000415