Snack's 1967
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1146
- Tình trạng: Hoàn thành
Cậu ấy mãi không tỉnh lại, tôi không biết là tôi đã ngồi bao lâu nữa, thời gian bố nuôi tôi đến và cả Cố Tông Kỳ nữa, dường như tất cả mọi người đều khuyên tôi, bên tai văng vẳng những tạp âm, bọn họ đến rồi lại đi, chỉ có tôi như người máy ngồi nói đi nói lại một câu: "Để em đợi cậu ấy tỉnh lại."

Không biết đợi bao lâu, Cố Tông Kỳ đến khuyên nhủ tôi, bảo tôi đi ăn cơm, nhưng tôi ăn cái gì nôn cái đấy, đến cơm cũng không thể nhìn, hễ nhìn thấy là nôn mửa, tất cả mọi cách và những lời khuyên đều vô tác dụng.

Bên ngoài trời mưa càng lúc càng to, trên cửa sổ một lớp khí trắng, những giọt mưa bị gió thổi biến dạng, rơi xuống đất vỡ tan, không biết là qua bao lâu, tôi nhìn thấy đôi mắt của Tần Chi Văn động nhè nhẹ, lông mi ở khóe mắt hơi rung rung, tôi ngay lập tức đứng dậy.

Tôi không biết làm sao có thể miễn cưỡng cười như thế, chằm chằm nhìn cậu ấy, không nói gì cả.

Khoảnh khắc ấy, chính là sự trống rỗng, mùa thu rốt cuộc đến thật nhanh như thế, đến cả mùa hè cũng mục rữa.

Cậu ấy nhìn thấy sự khác lạ của tôi lúc ấy, lại còn cả một cử chỉ nhấc môi đơn giản, lại thể hiện vô cùng khó khăn như thế, biểu lộ ra không phải là sự thoải mái mà là sự tự ti.

Bao nhiêu ngày, từ lúc bà ngoại qua đời, đến lúc cậu ấy bị bệnh, những đau đớn to lớn, cơn sóng cứ cuồn cuộn trong lòng tôi, bi thương là giọt nước mềm mại tàn nhẫn, tôi ho liên tục, tê liệt hết cả trái tim tôi, toàn thân dường như bị nhấn chìm trong sự yếu đuối,

Tôi cũng không biết trong lúc khóc mình đã nói những gì, dường như chỉ gọi tên Tần Chi Văn. Tôi cảm thấy từ lòng bàn tay đến não đều tê liệt, mạch máu hạ thấp xuống, ngộp thở.

Sự tê liệt một nặng hơn, giống như là ngạt thở, trước mắt tôi là một màu đen, rồi tôi không biết cái gì nữa.

Đợi lúc tôi tỉnh lại, cũng không biết là mấy giờ nữa, mở mắt ra thì nhìn thấy bình truyền nước bên người tôi, cái chất lỏng trong suốt nhỏ từng giọt từng giọt xuống, một cái bóng màu trắng lúc ẩn lúc hiện.

"Cậu ấy đâu, Muỗi ý." Tôi nhẹ nhàng hỏi, ngoan cố nhìn Cố Tông Kỳ .

Tôi không biết đó là cái ôm như thế nào. Mùi nước khử trùng trên người anh ấy giống như mùi nước mưa đêm hôm ấy, dường như mãi mãi ở một thế giới khác.

Tôi không nhìn thấy nét biểu cảm của anh ấy, nhưng tôi cảm thấy tôi sắp rời xa rồi, cho nên anh ấy mới ôm tôi đau đớn như thế.

Nhưng mà, rõ ràng người phải rời xa không phải là Tần Chi Văn mà. Không phải, nhất định là tôi đang mơ, tất cả những điều này đều là mơ, Tần Chi Văn là một tên xấu xa, hồi nhỏ cậu ấy luôn nấp vào trong cái rương, đợi tôi không tìm được cậu ấy, hoảng sợ đến khóc ầm ĩ lên thì cậu ấy mới mở cửa nhè nhẹ từ trong rương đi ra, thò đầu ra rồi cười đáp: "Tịch Tịch, cậu thật là đồ ngốc."

Lúc ấy tôi vốn chẳng hiểu oán hận cái trò đùa ác của cậu ấy, chỉ cảm thấy nước mắt của bản thân nhất định sẽ đổi lấy được khuôn mặt của Tần Chi Văn .

Vậy, tất cả những điều này là mơ, Tần Chi Văn vẫn đang nấp trong thùng quần áo, chỉ là tôi không có nhiều nước mắt, có thể khiến cậu ấy mềm lòng mà chạy ra, nghĩ một lúc, tôi liền mỉm cười.

"Cố Tông Kỳ, có phải là em lúc nào cũng buồn nên thượng đế mới trừng phạt, muốn nước mắt của cả cuộc đời em chảy hết không?"

Anh ấy ôm tôi không nói gì cả, nước mắt tôi lại rơi tí tách lên áo blouse trắng của anh ấy, nước mắt chảy vào, mềm mại.

Bắt đầu trông và nói chuyện với Tần Chi Văn, mỗi phút giây đều không muốn dừng lại, tôi kể cho cậu ấy, tôi đã đọc một quyển sách rất điên khùng, quyển sách ấy đã làm tôi khóc rất nhiều, vậy thì những người trẻ, làm sao bị bệnh nặng rồi ra đi, họ rõ ràng vẫn chưa kịp yêu nhau thì đã phải phân cách.

Cậu ấy cố gắng nhìn tôi cười: "Bởi vì chúng ta đều có thế giới riêng, tớ cũng có thế giới riêng của tớ, cho nên tớ phải trở về đấy."

"Muỗi, cậu muốn trở về đâu chứ?"

"Tịch Tịch, tiểu thuyết có rất nhiều thủ thuật lừa người, có rất nhiều người yêu nhau, đều kết hôn rồi sinh con, sống hạnh phúc cả đời bên nhau."

"Muỗi, cậu muốn trở về đâu?"

"Tịch Tịch, nếu tớ đi rồi, cậu hãy rắc tro cốt của tớ xuống biển, đừng giữ lại gì hết."

Lúc đó tôi không thể thở vài phút, trong lòng đau đến mức chẳng còn tâm trí nào nhớ, tôi nhẹ nhàng hỏi cậu ấy: "Tại sao phải như thế, lẽ nào một chút nhớ mong cậu cũng không để cho tớ giữ ư, tro cốt cũng rắc hết, thế bên cạnh tớ còn có thể có cái gì chứ, cậu đi rồi, tớ chỉ có một mình, bây giờ ngay cả đến tro cốt phải rắc hết, lẽ nào sau này cậu không cần tớ nữa. Muỗi ơi, cậu dẫn tớ đi theo đi, nếu cậu bỏ tớ lại, cậu nghĩ tớ phải làm sao?"

"Tớ muốn cậu hạnh phúc, cho nên cậu phải sống cho thật tốt đấy."

"Muỗi, cậu có thể dẫn tớ theo không, cậu bỏ lại tớ một mình có ý nghĩa gì chứ, cậu muốn tớ phải thế nào, những ngày tháng sau này, cậu muốn tớ thế nào đây, lẽ nào cậu muốn nói với tớ, cậu yêu tớ, hy vọng tớ hạnh phúc, cho nên cậu muốn tớ phải sống, cố gắng sống tiếp, nói như thế là thế nào? Người không còn nữa, làm sao có thể coi như không có chuyện gì mà sống tiếp được chứ, cậu dạy tớ đi, dạy tớ làm thế nào để sống tiếp đi, cậu có thể đưa cho tớ một lý do để tớ tin tưởng không?"

Prev 1 ... 94 95 96 97 98 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000869