"Không có cảm giác gì đặc biệt cả". Tôi thành thật trả lời: "Dường như em vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ, tất cả đều như mơ, cảm giác bản thân giống như sau khi chết một lần rồi tỉnh dậy, được hồi sinh, anh hai, anh không hiểu được cảm giác lại được trở lại làm người đâu".
Tôi dừng lại một lúc rồi nói tiếp: "Nhưng em chỉ muốn biết, tại sao anh lại tự biến mình thành Muỗi, là do em quá nhớ thương cậu ấy, cho nên trốn tránh thực tại, hay là đều do mọi người cố ý sắp đặt tất cả thành như thế này?".
Anh hai không trả lời tôi ngay lập tức, anh ấy thuận tay đóng cánh cửa sổ phòng lại, sau đó anh ấy mới nói bằng một giọng có chút gì đó cố ý tạo vẻ thần bí: "Không có gì cả... một mùi hương quen thuộc?".
Không khí chuyển động thật chậm, dường như là ánh đèn điện vàng sáng chói, nước chảy ở trên tường xuống, cảm giác thật là thân quen, giống như hơi nước ở trong không khí không biết từ lúc nào đã thẩm thấu qua làn da, quen thuộc đến mức tôi không cần thiết phải dùng lý trí để phân biệt.
Một luồng điện lóe sáng trong não chói qua một mùi hương nồng nàn và trầm lắng. Trong khoảnh khắc ấy tôi còn tưởng rằng mình đang hoang tưởng, nhưng trong lòng đã xác định rõ ràng – là Tần Chi Văn, không, đó chỉ là một chút hương hoa mà anh hai mang đến cho tôi.
Thời gian ngủ quên ấy, là những đoạn đứt quãng rồi lại nối tiếp, giống như là quay một đoạn băng bằng một cái máy cũ kỹ, nó sẽ chạy tành tạch, luôn luôn không phân biệt được rõ ràng được đâu là thực tại đâu là giấc mơ. Tôi cứ cho rằng nguyên nhân là do Cố Tông Kỳ, mà không hề nghĩ rằng nguồn gốc lại ở chính bản thân mình, có thể tôi đã bị trúng một loại chất độc nào đó.
Lúc này tôi mới bắt đầu tiếp xúc với anh hai nhiều hơn, ngày trước chỉ là ngẫu nhiên gặp mặt qua vài lần, nếu như tôi không còn nhớ gì nữa, bản thân đã ngủ quên để rồi nhận nhầm người thế này thì cũng là việc hợp tình hợp lý thôi.
"Mùi hương này... là thuốc phải không?".
Tôi khó khăn lắm mới mở được miệng, cảm giác say say lâng lâng dần dần xâm nhập vào trong não, anh ấy ngay lập tức mở toang cửa sổ ra, gió lạnh ở bên ngoài ùa vào, cái mùi hương ngào ngạt ấy cũng bay mất không một dấu tích.
"Lượng nhỏ LSD[2>, còn được gọi là chất gây mê. Anh ấy mỉm cười, nụ cười chất chứa mùi vị của sự tự ti: "Tịch Tịch, vì em, anh có thể không sử dụng tối đa nó".
[2> LSD – viết tắt của từ Lysergic acid diethylamide – thuốc gây ảo giác.
Tôi nghe xong mà lòng lặng xuống, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn rất trấn tĩnh. Tôi muốn hỏi rất nhiều câu, nhưng chẳng câu nào tôi muốn biết câu trả lời cả, tôi tự nói với bản thân, mình có hỏi càng nhiều càng thấu suốt, liệu có tác dụng gì chứ? Người ở hiện tại và cả người ở trong trí nhớ của tôi đều đã biến mất rồi, thì tôi còn đau khổ đi tìm kiếm làm cái gì chứ?
Anh ấy nhấc tay lên, ngón út móc vào bên cánh cửa sổ, nhè nhẹ chà ma sát, giống như đang đợi một câu hỏi nào nữa từ phía tôi. Trên cánh cửa kính hóa ra còn đọng lại những giọt sương trắng trắng rồi từ từ biến thành những giọt nước nhỏ như những hạt ngọc trong suốt.
"Em không có gì để hỏi nữa à? Ví dụ như ai nghĩ ra cái chủ ý này? Ai là phạm nhân, ai là bị cáo? Ví dụ như Cố Tông Kỳ đã phản đối anh làm điều này nhiều thế nào? Hay là cậu ấy luôn tin rằng em sẽ khỏe lại, mà không tống em vào bệnh viện tâm thần?".
Lúc ấy tôi bỗng nhiên chẳng có cách nào chống đỡ câu hỏi ấy cả, chỉ nhìn anh ấy không suy nghĩ gì cả, rồi nôm na tự hỏi: "Bệnh viện tâm thần cái gì chứ?"
"Tịch Tịch, em có biết rằng lúc ấy tình trạng của em tệ thế nào không? Ngay cả đến bác sĩ tâm lý cũng được mời đến, em vẫn chỉ lắc đầu nói với bọn anh rằng không có chuyện gì. Sau khi Tần Chi Văn mất, bọn anh sợ em sẽ xảy ra chuyện nên giờ giờ phút phút bên cạnh em, an ủi em, em thì cứ một mình thẫn thờ, không khóc cũng chẳng cười, nhưng có một ngày em dường như biến thành người khác, ôm lấy anh gọi là Muỗi, sau đó những chuyện khác đại khái đều chẳng nhớ gì hết. Lúc đầu mọi người đều cho rằng em muốn làm mọi người yên tâm nên mới làm thế, nhưng sau này mới biết rằng đây là một loại bệnh tâm lý, em thật sự đã không còn nhớ gì nữa".
"Bệnh gì chứ?".
"PTSD, khủng hoảng tinh thần sau một biến cố".
Tôi giữ tay trên trán, hằm hằm đón lấy ánh nắng mặt trời, để bản thân bừng tỉnh lại một chút, hoặc là đủ để nhớ lại đoạn đứt của một vài mắt xích, nhưng mà không làm cách nào nhớ lại được hết.
"Bác sĩ nói những điều này, anh cũng không hiểu, mà cũng không nghe được hết, chỉ biết đại loại nói là em đang sống trong một không gian mà em tự tạo ra, dựa trên những suy nghĩ ở tận đáy lòng em, không muốn nghĩ đến những ký ức đau khổ, bệnh này ít nhất thì một tháng là có thể chữa khỏi, còn lâu thì là vài năm. Lúc ấy mọi người đều không biết làm cách nào cả, chỉ có Cố Tông Kỳ nói rằng, thế thì cứ để tự cô ấy bước ra ngoài, phải mất bao nhiêu lâu cũng sẽ đợi".
Tôi miễn cưỡng mỉm cười: "Vì vậy nên mọi người cứ nhìn em quên đi Cố Tông Kỳ và coi anh là Tần Chi Văn, mà chẳng thể làm gì hết ư?".
Tôi dừng lại một lúc rồi nói tiếp: "Nhưng em chỉ muốn biết, tại sao anh lại tự biến mình thành Muỗi, là do em quá nhớ thương cậu ấy, cho nên trốn tránh thực tại, hay là đều do mọi người cố ý sắp đặt tất cả thành như thế này?".
Anh hai không trả lời tôi ngay lập tức, anh ấy thuận tay đóng cánh cửa sổ phòng lại, sau đó anh ấy mới nói bằng một giọng có chút gì đó cố ý tạo vẻ thần bí: "Không có gì cả... một mùi hương quen thuộc?".
Không khí chuyển động thật chậm, dường như là ánh đèn điện vàng sáng chói, nước chảy ở trên tường xuống, cảm giác thật là thân quen, giống như hơi nước ở trong không khí không biết từ lúc nào đã thẩm thấu qua làn da, quen thuộc đến mức tôi không cần thiết phải dùng lý trí để phân biệt.
Một luồng điện lóe sáng trong não chói qua một mùi hương nồng nàn và trầm lắng. Trong khoảnh khắc ấy tôi còn tưởng rằng mình đang hoang tưởng, nhưng trong lòng đã xác định rõ ràng – là Tần Chi Văn, không, đó chỉ là một chút hương hoa mà anh hai mang đến cho tôi.
Thời gian ngủ quên ấy, là những đoạn đứt quãng rồi lại nối tiếp, giống như là quay một đoạn băng bằng một cái máy cũ kỹ, nó sẽ chạy tành tạch, luôn luôn không phân biệt được rõ ràng được đâu là thực tại đâu là giấc mơ. Tôi cứ cho rằng nguyên nhân là do Cố Tông Kỳ, mà không hề nghĩ rằng nguồn gốc lại ở chính bản thân mình, có thể tôi đã bị trúng một loại chất độc nào đó.
Lúc này tôi mới bắt đầu tiếp xúc với anh hai nhiều hơn, ngày trước chỉ là ngẫu nhiên gặp mặt qua vài lần, nếu như tôi không còn nhớ gì nữa, bản thân đã ngủ quên để rồi nhận nhầm người thế này thì cũng là việc hợp tình hợp lý thôi.
"Mùi hương này... là thuốc phải không?".
Tôi khó khăn lắm mới mở được miệng, cảm giác say say lâng lâng dần dần xâm nhập vào trong não, anh ấy ngay lập tức mở toang cửa sổ ra, gió lạnh ở bên ngoài ùa vào, cái mùi hương ngào ngạt ấy cũng bay mất không một dấu tích.
"Lượng nhỏ LSD[2>, còn được gọi là chất gây mê. Anh ấy mỉm cười, nụ cười chất chứa mùi vị của sự tự ti: "Tịch Tịch, vì em, anh có thể không sử dụng tối đa nó".
[2> LSD – viết tắt của từ Lysergic acid diethylamide – thuốc gây ảo giác.
Tôi nghe xong mà lòng lặng xuống, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn rất trấn tĩnh. Tôi muốn hỏi rất nhiều câu, nhưng chẳng câu nào tôi muốn biết câu trả lời cả, tôi tự nói với bản thân, mình có hỏi càng nhiều càng thấu suốt, liệu có tác dụng gì chứ? Người ở hiện tại và cả người ở trong trí nhớ của tôi đều đã biến mất rồi, thì tôi còn đau khổ đi tìm kiếm làm cái gì chứ?
Anh ấy nhấc tay lên, ngón út móc vào bên cánh cửa sổ, nhè nhẹ chà ma sát, giống như đang đợi một câu hỏi nào nữa từ phía tôi. Trên cánh cửa kính hóa ra còn đọng lại những giọt sương trắng trắng rồi từ từ biến thành những giọt nước nhỏ như những hạt ngọc trong suốt.
"Em không có gì để hỏi nữa à? Ví dụ như ai nghĩ ra cái chủ ý này? Ai là phạm nhân, ai là bị cáo? Ví dụ như Cố Tông Kỳ đã phản đối anh làm điều này nhiều thế nào? Hay là cậu ấy luôn tin rằng em sẽ khỏe lại, mà không tống em vào bệnh viện tâm thần?".
Lúc ấy tôi bỗng nhiên chẳng có cách nào chống đỡ câu hỏi ấy cả, chỉ nhìn anh ấy không suy nghĩ gì cả, rồi nôm na tự hỏi: "Bệnh viện tâm thần cái gì chứ?"
"Tịch Tịch, em có biết rằng lúc ấy tình trạng của em tệ thế nào không? Ngay cả đến bác sĩ tâm lý cũng được mời đến, em vẫn chỉ lắc đầu nói với bọn anh rằng không có chuyện gì. Sau khi Tần Chi Văn mất, bọn anh sợ em sẽ xảy ra chuyện nên giờ giờ phút phút bên cạnh em, an ủi em, em thì cứ một mình thẫn thờ, không khóc cũng chẳng cười, nhưng có một ngày em dường như biến thành người khác, ôm lấy anh gọi là Muỗi, sau đó những chuyện khác đại khái đều chẳng nhớ gì hết. Lúc đầu mọi người đều cho rằng em muốn làm mọi người yên tâm nên mới làm thế, nhưng sau này mới biết rằng đây là một loại bệnh tâm lý, em thật sự đã không còn nhớ gì nữa".
"Bệnh gì chứ?".
"PTSD, khủng hoảng tinh thần sau một biến cố".
Tôi giữ tay trên trán, hằm hằm đón lấy ánh nắng mặt trời, để bản thân bừng tỉnh lại một chút, hoặc là đủ để nhớ lại đoạn đứt của một vài mắt xích, nhưng mà không làm cách nào nhớ lại được hết.
"Bác sĩ nói những điều này, anh cũng không hiểu, mà cũng không nghe được hết, chỉ biết đại loại nói là em đang sống trong một không gian mà em tự tạo ra, dựa trên những suy nghĩ ở tận đáy lòng em, không muốn nghĩ đến những ký ức đau khổ, bệnh này ít nhất thì một tháng là có thể chữa khỏi, còn lâu thì là vài năm. Lúc ấy mọi người đều không biết làm cách nào cả, chỉ có Cố Tông Kỳ nói rằng, thế thì cứ để tự cô ấy bước ra ngoài, phải mất bao nhiêu lâu cũng sẽ đợi".
Tôi miễn cưỡng mỉm cười: "Vì vậy nên mọi người cứ nhìn em quên đi Cố Tông Kỳ và coi anh là Tần Chi Văn, mà chẳng thể làm gì hết ư?".

