Mặc dù bọn họ nói nhỏ, không định để người khác nghe thấy, nhưng cô không phải kẻ điếc.
Thời gian Trình Thiếu Thần đi công tác lần này rất dài. Nhưng trong điện thoại anh vẫn tỏ ra ung dung bình thản, như không có chuyện gì, cô cũng không muốn phá hỏng không khí này. Người này luôn như thế, chuyện gì cũng quá tự tin. Cô nghĩ nếu muốn bản thân sống vui vẻ, cách tốt nhất là đừng lãng phí tâm sức nghĩ ngợi nhiều làm gì. Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, nên thế nào thì cứ như thế là được.
Buổi tối tiếp tục xem mấy bộ phim kinh điển, tình tiết cũ rich, cô ngồi xem một cách hào hứng, nam nữ trong phim lúc nào cũng thật kém cỏi, hiểu lầm chẳng vì lý do gì, chia tay cũng vô cớ, cả đời đều lướt qua nhau. Nhìn nhân vật trong bộ phim ấm ức phát điên, cô lại nghĩ tới sự nhàn nhã thờ ơ như người ngoài cuộc của mình. Hiện tại, nếu cũng xuất hiện tình cảnh này, có lẽ cô nên tìm một vị trí làm người xem, không cần phải đổ máu nhập vai đi tranh giành hơn thua làm gì.
Có điều cô vẫn muốn tránh xa ra một chút, chỉ cần đổi chỗ thôi mà bầu không khí hít thở cũng đã khác rồi. Tuy rằng trước nay những thứ thô lậu, xấu xí, độc ác đều xuất hiện trong phim ảnh tiểu thuyết, nhưng lúc này cô mới phát hiện, cái gọi là độc ác, xấu xí, thô lậu chỉ là trí tuệ và kinh nghiệm thực tế của quần chúng nhân dân mà thôi.
Cơ hội đến thật đúng lúc, có một khóa học bồi dưỡng cán bộ cấp cao theo hình thức khép kín trong mười ngày, diễn ra ngay trên hòn đảo ngoài thành phố, đi đường bộ rồi đi đường thủy tổng cộng hết hơn ba giờ. Nội dung khóa bồi dưỡng rất hữu ích, nhưng vất vả. Lúc phòng nhân sự xin ý kiến cô, Thẩm An Nhược liền đồng ý luôn.
"Trời nóng, sức khỏe cháu lại yếu, giao thông ở đó không thuận tiện, điều kiện cũng không tốt lắm. Người đi bồi dưỡng lại đông, thực ra cháu không cần đi lúc này." Trong lúc phê duyệt kí văn bản, tổng giám đốc Trương nói với cô.
"Không sao đâu ạ, đã lâu rồi cháu cũng chưa được đi ra ngoài học hỏi bổ sung kiến thức."
Cô lười nói với Trình Thiếu Thần, vì nếu anh không đồng ý, chỉ một câu cũng làm cô không thể thực hiện ý định của mình. Thực ra tạm thời cô rời đi một thời gian, không xuất hiện trong tầm mắt của anh, biết đâu lại có ích cho anh suy nghĩ và giải quyến vấn đề, không để anh vì lúc nào cũng nhìn thấy mình mà khó xử. Ôm mục đích cao thượng này, cô rất thản nhiên với kế hoạch không từ mà biệt này của mình.
Thời gian xuất phát vừa hay cũng là cơ hội tránh phải gặp mặt Trình Thiếu Thần, đợi tới khi mục đích đạt được rồi gọi điện thông báo cho anh là xong. Cô không định cao chạy xa bay, mai danh ẩn tích, cô chỉ không mạnh mẽ đối mặt mà thôi. Kỳ thực nơi cô đi không xa, có thể đi đi về về trong ngày, nếu thời gian không dài, về cơ bản không thể gọi là đi công tác.
Tối trước ngày đi, cô thu dọn hành lý đơn giản, xuống tầng kiểm tra cửa sổ như mọi khi, vào bếp hâm nóng chút sữa. Vừa uống được một ngụm nhỏ, nghe thấy có người mở khóa. Cửa bị khóa trong, không thể tự mở từ bên ngoài, cô đành phải ra mở cửa, trên tay còn cầm hộp sữa. Trình Thiếu Thần sao lại về sớm nhỉ, rõ ràng chiều mai anh mới về cơ mà, Thẩm An Nhược vừa chột dạ vừa tức tối.
Cửa vừa mở, cô đã bị anh ôm vào lòng. Trình Thiếu Thần cố tình khàn khàn giọng nói lớn: "Em gái, nếu muốn bảo toàn mạng sống, hãy ngoan ngoãn đi theo anh."
Đêm hôm khuya khoắt rồi, anh lại hào hứng quá, Thẩm An Nhược giãy giụa trong lòng anh: "Sao về sớm mà không nói tiếng nào?"
"Dọa em à?"
"Đúng, trong nhà có giấu đàn ông đấy, anh đừng lên tầng." Thẩm An Nhược đẩy anh ra, nhưng anh càng ôm chặt hơn, hơi thở cũng nặng dần. Nhìn theo ánh mắt anh, vừa rồi bị anh làm cho bất ngờ, cô cũng giật mình bóp chặt hộp sữa. Hậu quả là sữa bắn hết hai người, bây giờ đang chảy từ cổ váy ngủ cô xuống, đằng trước ướt một mảng lớn, dán vào da, lộ rõ cảnh xuân.
Trình Thiếu Thần cúi xuống liếm vài giọt sữa vương trên phấn da lộ ra của cô, cô run nhẹ, cúi thấp người chui ra khỏi vòng tay anh: "Anh đói không? Em đi nấu mỳ."
"Không đói, anh ăn trên máy bay rồi." Anh tiện tay ném áo ngoài lên sofa, nới lỏng cà vạt, lên tầng tắm rửa. Đi đến giữa cầu thang, quay lại thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, cười cười với cô: "Em có muốn tắm chung không?"
"Không, cảm ơn." Thẩm An Nhược kéo tà trước của váy ngủ, cố không để nó dán vào người, hơi lúng túng. Cô là người làm gì cũng có kế hoạch, những lúc xảy ra tình huống phát sinh cũng có thể xoay sở rất tốt, nhưng giờ vẫn không tránh khỏi luống cuống.
Cô mang vali hành lý sang phòng đọc sách, vào phòng tắm khác lau qua người, thay bộ váy ngủ bị ướt, sau lại thấy có chút khó xử, không biết nên nằm xuống giả vờ ngủ hay đánh tiếng đang khó chịu muốn đổi phòng ngủ. Tóm lại cô cảm thấy rất mệt mỏi, không muốn phát sinh thêm rắc rối nữa. Cô đang rối bời suy nghĩ thì cửa phòng tắm mở ra, cô cứng người không quay đầu lại, lại bị Trình Thiếu Thần kéo vào lòng, lưng cô dán vào lồng ngực trần ấm áp của anh. Anh hôn lên tai và vai cô, thấp giọng hỏi: "Em có nhớ anh không?"
Thời gian Trình Thiếu Thần đi công tác lần này rất dài. Nhưng trong điện thoại anh vẫn tỏ ra ung dung bình thản, như không có chuyện gì, cô cũng không muốn phá hỏng không khí này. Người này luôn như thế, chuyện gì cũng quá tự tin. Cô nghĩ nếu muốn bản thân sống vui vẻ, cách tốt nhất là đừng lãng phí tâm sức nghĩ ngợi nhiều làm gì. Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, nên thế nào thì cứ như thế là được.
Buổi tối tiếp tục xem mấy bộ phim kinh điển, tình tiết cũ rich, cô ngồi xem một cách hào hứng, nam nữ trong phim lúc nào cũng thật kém cỏi, hiểu lầm chẳng vì lý do gì, chia tay cũng vô cớ, cả đời đều lướt qua nhau. Nhìn nhân vật trong bộ phim ấm ức phát điên, cô lại nghĩ tới sự nhàn nhã thờ ơ như người ngoài cuộc của mình. Hiện tại, nếu cũng xuất hiện tình cảnh này, có lẽ cô nên tìm một vị trí làm người xem, không cần phải đổ máu nhập vai đi tranh giành hơn thua làm gì.
Có điều cô vẫn muốn tránh xa ra một chút, chỉ cần đổi chỗ thôi mà bầu không khí hít thở cũng đã khác rồi. Tuy rằng trước nay những thứ thô lậu, xấu xí, độc ác đều xuất hiện trong phim ảnh tiểu thuyết, nhưng lúc này cô mới phát hiện, cái gọi là độc ác, xấu xí, thô lậu chỉ là trí tuệ và kinh nghiệm thực tế của quần chúng nhân dân mà thôi.
Cơ hội đến thật đúng lúc, có một khóa học bồi dưỡng cán bộ cấp cao theo hình thức khép kín trong mười ngày, diễn ra ngay trên hòn đảo ngoài thành phố, đi đường bộ rồi đi đường thủy tổng cộng hết hơn ba giờ. Nội dung khóa bồi dưỡng rất hữu ích, nhưng vất vả. Lúc phòng nhân sự xin ý kiến cô, Thẩm An Nhược liền đồng ý luôn.
"Trời nóng, sức khỏe cháu lại yếu, giao thông ở đó không thuận tiện, điều kiện cũng không tốt lắm. Người đi bồi dưỡng lại đông, thực ra cháu không cần đi lúc này." Trong lúc phê duyệt kí văn bản, tổng giám đốc Trương nói với cô.
"Không sao đâu ạ, đã lâu rồi cháu cũng chưa được đi ra ngoài học hỏi bổ sung kiến thức."
Cô lười nói với Trình Thiếu Thần, vì nếu anh không đồng ý, chỉ một câu cũng làm cô không thể thực hiện ý định của mình. Thực ra tạm thời cô rời đi một thời gian, không xuất hiện trong tầm mắt của anh, biết đâu lại có ích cho anh suy nghĩ và giải quyến vấn đề, không để anh vì lúc nào cũng nhìn thấy mình mà khó xử. Ôm mục đích cao thượng này, cô rất thản nhiên với kế hoạch không từ mà biệt này của mình.
Thời gian xuất phát vừa hay cũng là cơ hội tránh phải gặp mặt Trình Thiếu Thần, đợi tới khi mục đích đạt được rồi gọi điện thông báo cho anh là xong. Cô không định cao chạy xa bay, mai danh ẩn tích, cô chỉ không mạnh mẽ đối mặt mà thôi. Kỳ thực nơi cô đi không xa, có thể đi đi về về trong ngày, nếu thời gian không dài, về cơ bản không thể gọi là đi công tác.
Tối trước ngày đi, cô thu dọn hành lý đơn giản, xuống tầng kiểm tra cửa sổ như mọi khi, vào bếp hâm nóng chút sữa. Vừa uống được một ngụm nhỏ, nghe thấy có người mở khóa. Cửa bị khóa trong, không thể tự mở từ bên ngoài, cô đành phải ra mở cửa, trên tay còn cầm hộp sữa. Trình Thiếu Thần sao lại về sớm nhỉ, rõ ràng chiều mai anh mới về cơ mà, Thẩm An Nhược vừa chột dạ vừa tức tối.
Cửa vừa mở, cô đã bị anh ôm vào lòng. Trình Thiếu Thần cố tình khàn khàn giọng nói lớn: "Em gái, nếu muốn bảo toàn mạng sống, hãy ngoan ngoãn đi theo anh."
Đêm hôm khuya khoắt rồi, anh lại hào hứng quá, Thẩm An Nhược giãy giụa trong lòng anh: "Sao về sớm mà không nói tiếng nào?"
"Dọa em à?"
"Đúng, trong nhà có giấu đàn ông đấy, anh đừng lên tầng." Thẩm An Nhược đẩy anh ra, nhưng anh càng ôm chặt hơn, hơi thở cũng nặng dần. Nhìn theo ánh mắt anh, vừa rồi bị anh làm cho bất ngờ, cô cũng giật mình bóp chặt hộp sữa. Hậu quả là sữa bắn hết hai người, bây giờ đang chảy từ cổ váy ngủ cô xuống, đằng trước ướt một mảng lớn, dán vào da, lộ rõ cảnh xuân.
Trình Thiếu Thần cúi xuống liếm vài giọt sữa vương trên phấn da lộ ra của cô, cô run nhẹ, cúi thấp người chui ra khỏi vòng tay anh: "Anh đói không? Em đi nấu mỳ."
"Không đói, anh ăn trên máy bay rồi." Anh tiện tay ném áo ngoài lên sofa, nới lỏng cà vạt, lên tầng tắm rửa. Đi đến giữa cầu thang, quay lại thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, cười cười với cô: "Em có muốn tắm chung không?"
"Không, cảm ơn." Thẩm An Nhược kéo tà trước của váy ngủ, cố không để nó dán vào người, hơi lúng túng. Cô là người làm gì cũng có kế hoạch, những lúc xảy ra tình huống phát sinh cũng có thể xoay sở rất tốt, nhưng giờ vẫn không tránh khỏi luống cuống.
Cô mang vali hành lý sang phòng đọc sách, vào phòng tắm khác lau qua người, thay bộ váy ngủ bị ướt, sau lại thấy có chút khó xử, không biết nên nằm xuống giả vờ ngủ hay đánh tiếng đang khó chịu muốn đổi phòng ngủ. Tóm lại cô cảm thấy rất mệt mỏi, không muốn phát sinh thêm rắc rối nữa. Cô đang rối bời suy nghĩ thì cửa phòng tắm mở ra, cô cứng người không quay đầu lại, lại bị Trình Thiếu Thần kéo vào lòng, lưng cô dán vào lồng ngực trần ấm áp của anh. Anh hôn lên tai và vai cô, thấp giọng hỏi: "Em có nhớ anh không?"

