Thiên Ngọc bước từng bước chậm rãi trên đường, bao nhiêu chuyện cứ liên tiếp xảy ra thật nhanh chóng. Bây giờ thêm chuyện của Hương Ly lại khiến nó khó nghĩ không biết làm thế nào. Có lẽ nó nên chấm dứt với Hoàng Quân ngay tại đây, nói cho cậu biết chuyện Hương Ly sẽ đi Mỹ. Nếu có chút tình cảm nào đó, Hoàng Quân có lẽ sẽ đuổi theo, sẽ giữ Hương Ly lại. Có lẽ vậy... Nó cầm điện thoại, tra danh bạ đến mục có ghi tên “Hoàng Quân”, định nhấn nút gọi thì điện thoại lại rung lên từng hồi. Là Hoàng Quân đang gọi, nó từ từ nhấc máy cố giữ giọng nói bình thường nhất có thể:
- Mai gặp nhau được không? - Giọng Hoàng Quân nhẹ nhàng.
- Là chuyện gì vậy?
- Tớ muốn đưa cậu đi chơi ở chỗ này. Cả ngày được chứ? - Hoàng Quân cười nhẹ.
- Ừ...
- Vậy mai 8 giờ tớ qua đón đấy.
Hoàng Quân dập máy nhanh chóng, sợ nếu còn nói chuyện nữa Thiên Ngọc sẽ lại nói thêm gì đó, lúc ấy cậu có lẽ sẽ rất đau lòng. Thật sự cũng hơi bất ngờ khi Thiên Ngọc ngay lập tức đồng ý, mà chính nó cũng đang không hiểu tại sao mình lại đồng ý nhanh như vậy. Ngày mai nhất định sẽ phải nói ra điều ấy. Dù biết có lẽ Hoàng Quân sẽ rất đau khổ, nhưng thà đau rất nhiều một lần còn hơn đau dai dẳng mãi về sau. Nó không muốn bản thân phải đau khổ, người yêu thương nó phải đau khổ.
_oOo_
8 giờ. Hoàng Quân rất đúng hẹn. Thiên Ngọc cố giữ bộ mặt tươi tỉnh một chút, có lẽ lát nữa sẽ nói những lời khó nghe, khiến Hoàng Quân đau lòng. Nhưng đành chấp nhận vậy thôi, còn hơn sau này sẽ phải day dứt, phải hối hận. Xe lao nhanh giữa dòng người đang hối hả rồi dần dần ra đến ngoại thành. Hà Nội nơi này thật khác, thanh bình, yên tĩnh hơn rất nhiều. Thiên Ngọc xuống xe, gió tràn vào mặt lành lạnh nhưng rất dễ chịu, Hoàng Quân cũng bước ra khỏi xe, đứng ngay phía sau nó. Thiên Ngọc định sẽ nói chia tay luôn khi gặp Hoàng Quân, nhưng khi nhìn thấy cậu vui vẻ như vậy lại không nỡ. Có lẽ nên đợi đến khi buổi đi chơi này kết thúc, ít nhất vẫn còn có thể giữ cho nhau những kỉ niệm đẹp.
Hoàng Quân mua một con diều hình siêu nhân và một con diều hình phượng hoàng. Hai người chạy dài cả cánh đồng, thả diều giống như lũ trẻ. Đến khi đã thấm mệt, con diều cũng đã lên khá cao, Hoàng Quân kéo Thiên Ngọc ngồi xuống một bóng mát nho nhỏ trên cánh đồng. Đây là Hà Nội phồn hoa đó sao? Nó nhìn thấy những đứa trẻ chăn trâu trên cánh đồng cỏ rộng rãi này, không khí thoáng mát, dễ chịu. Và phía trên bầu trời cao, hai con diều đang thỏa sức bay lượn, thật vô tư.
- Diều của tớ bay cao hơn của cậu nhé.
Thiên Ngọc hào hứng hẳn lên khi thấy con diều của mình được gió nâng cao thêm một chút, nó thả cho dây diều dài thêm ra, diều lại bay cao thêm, thật thú vị.
- Tớ thả diều không giỏi.
Gió đang lên, Hoàng Quân biết điều đó. Nếu thả thêm dây bây giờ, diều của cậu cũng sẽ đuổi kịp con diều của Thiên Ngọc. Nhưng cậu không muốn cho nó đuổi theo, chỉ muốn con diều của mình từ bên dưới nhìn con diều kia tự do bay lượn. Hoàng Quân cũng thế, cậu mệt mỏi với sự ích kỉ của bản thân mình lắm rồi. Hoàng Quân đã dành ra khá nhiều thời gian để suy nghĩ, nghĩ về tất cả. Con người ta thể đuổi theo những điều biết chắc chắn là không thuộc về mình, Hoàng Quân đã quá ngu ngốc khi trước giờ vẫn bỏ qua điều đó. Cứ mãi đuổi theo tình cảm của Thiên Ngọc. Thiên Ngọc không hề chạy, không hề trốn tránh, nhưng không hiểu vì sao Hoàng Quân vẫn không thể theo kịp, không thể bước ngang bằng cũng không thể chạm vào. Có lẽ định mệnh là như thế, thần Cupid cũng đã sắp đặt, nếu không làm theo sẽ phải mãi chịu đau khổ thôi.
- Thả thêm dây ra, gió đang lên. Diều của cậu chắc chắn sẽ lên rất cao.
Thiên Ngọc vừa nói vừa lay lay Hoàng Quân, cậu rời khỏi dòng suy nghĩ, nhẹ buông tay. Bay. Con diều tuột khỏi tay cậu bay cao lên không trung, nó như đang rất hạnh phúc vì không còn bị phụ thuộc vào Hoàng Quân nữa, nó bay cùng gió, lên rất cao.
- Xin lỗi nhé, bay mất rồi.
Thiên Ngọc khẽ kêu, giọng lí nhí khiến Hoàng Quân thấy buồn cười. Bình thường có mấy khi nó ăn nói nhỏ nhẹ được chứ.
- Không sao. Mất thì thôi. Mà cậu xem, con diều đó có vẻ rất sung sướng nhé.
- Tất nhiên. Không còn bị khống chế nữa, tự do lúc nào cũng là tốt nhất mà. Đúng không?
Đúng. Câu nói của Thiên Ngọc như giải tỏa hết những khúc mắc trong lòng Hoàng Quân bấy giờ. Cậu thấy Thiên Ngọc giống như con diều kia, chỉ hạnh phúc khi có gió, còn khi không có gió, dù cậu có che chở, bao bọc thế nào nó cũng không thể hạnh phúc được. Hoàng Quân khẽ cười rồi kéo tay Thiên Ngọc, thả cho con diều phượng hoàng của nó bay khỏi tầm tay.
- Cậu làm gì thế? Lại bay mất nữa rồi.
- Thả tự do cho nó.
- Hâm.
Hoàng Quân dẫn Thiên Ngọc đi thăm thú nhiều điều ở vùng quê này. Đối với nó mà nói, mọi thứ đều không quá mới lạ nhưng lại cảm thấy thú vị kinh khủng. Nhìn trên ti vi người ta cấy lúa có vẻ dễ, nhưng khi bắt tay vào mới biết là nó không thể làm được.
- Mai gặp nhau được không? - Giọng Hoàng Quân nhẹ nhàng.
- Là chuyện gì vậy?
- Tớ muốn đưa cậu đi chơi ở chỗ này. Cả ngày được chứ? - Hoàng Quân cười nhẹ.
- Ừ...
- Vậy mai 8 giờ tớ qua đón đấy.
Hoàng Quân dập máy nhanh chóng, sợ nếu còn nói chuyện nữa Thiên Ngọc sẽ lại nói thêm gì đó, lúc ấy cậu có lẽ sẽ rất đau lòng. Thật sự cũng hơi bất ngờ khi Thiên Ngọc ngay lập tức đồng ý, mà chính nó cũng đang không hiểu tại sao mình lại đồng ý nhanh như vậy. Ngày mai nhất định sẽ phải nói ra điều ấy. Dù biết có lẽ Hoàng Quân sẽ rất đau khổ, nhưng thà đau rất nhiều một lần còn hơn đau dai dẳng mãi về sau. Nó không muốn bản thân phải đau khổ, người yêu thương nó phải đau khổ.
_oOo_
8 giờ. Hoàng Quân rất đúng hẹn. Thiên Ngọc cố giữ bộ mặt tươi tỉnh một chút, có lẽ lát nữa sẽ nói những lời khó nghe, khiến Hoàng Quân đau lòng. Nhưng đành chấp nhận vậy thôi, còn hơn sau này sẽ phải day dứt, phải hối hận. Xe lao nhanh giữa dòng người đang hối hả rồi dần dần ra đến ngoại thành. Hà Nội nơi này thật khác, thanh bình, yên tĩnh hơn rất nhiều. Thiên Ngọc xuống xe, gió tràn vào mặt lành lạnh nhưng rất dễ chịu, Hoàng Quân cũng bước ra khỏi xe, đứng ngay phía sau nó. Thiên Ngọc định sẽ nói chia tay luôn khi gặp Hoàng Quân, nhưng khi nhìn thấy cậu vui vẻ như vậy lại không nỡ. Có lẽ nên đợi đến khi buổi đi chơi này kết thúc, ít nhất vẫn còn có thể giữ cho nhau những kỉ niệm đẹp.
Hoàng Quân mua một con diều hình siêu nhân và một con diều hình phượng hoàng. Hai người chạy dài cả cánh đồng, thả diều giống như lũ trẻ. Đến khi đã thấm mệt, con diều cũng đã lên khá cao, Hoàng Quân kéo Thiên Ngọc ngồi xuống một bóng mát nho nhỏ trên cánh đồng. Đây là Hà Nội phồn hoa đó sao? Nó nhìn thấy những đứa trẻ chăn trâu trên cánh đồng cỏ rộng rãi này, không khí thoáng mát, dễ chịu. Và phía trên bầu trời cao, hai con diều đang thỏa sức bay lượn, thật vô tư.
- Diều của tớ bay cao hơn của cậu nhé.
Thiên Ngọc hào hứng hẳn lên khi thấy con diều của mình được gió nâng cao thêm một chút, nó thả cho dây diều dài thêm ra, diều lại bay cao thêm, thật thú vị.
- Tớ thả diều không giỏi.
Gió đang lên, Hoàng Quân biết điều đó. Nếu thả thêm dây bây giờ, diều của cậu cũng sẽ đuổi kịp con diều của Thiên Ngọc. Nhưng cậu không muốn cho nó đuổi theo, chỉ muốn con diều của mình từ bên dưới nhìn con diều kia tự do bay lượn. Hoàng Quân cũng thế, cậu mệt mỏi với sự ích kỉ của bản thân mình lắm rồi. Hoàng Quân đã dành ra khá nhiều thời gian để suy nghĩ, nghĩ về tất cả. Con người ta thể đuổi theo những điều biết chắc chắn là không thuộc về mình, Hoàng Quân đã quá ngu ngốc khi trước giờ vẫn bỏ qua điều đó. Cứ mãi đuổi theo tình cảm của Thiên Ngọc. Thiên Ngọc không hề chạy, không hề trốn tránh, nhưng không hiểu vì sao Hoàng Quân vẫn không thể theo kịp, không thể bước ngang bằng cũng không thể chạm vào. Có lẽ định mệnh là như thế, thần Cupid cũng đã sắp đặt, nếu không làm theo sẽ phải mãi chịu đau khổ thôi.
- Thả thêm dây ra, gió đang lên. Diều của cậu chắc chắn sẽ lên rất cao.
Thiên Ngọc vừa nói vừa lay lay Hoàng Quân, cậu rời khỏi dòng suy nghĩ, nhẹ buông tay. Bay. Con diều tuột khỏi tay cậu bay cao lên không trung, nó như đang rất hạnh phúc vì không còn bị phụ thuộc vào Hoàng Quân nữa, nó bay cùng gió, lên rất cao.
- Xin lỗi nhé, bay mất rồi.
Thiên Ngọc khẽ kêu, giọng lí nhí khiến Hoàng Quân thấy buồn cười. Bình thường có mấy khi nó ăn nói nhỏ nhẹ được chứ.
- Không sao. Mất thì thôi. Mà cậu xem, con diều đó có vẻ rất sung sướng nhé.
- Tất nhiên. Không còn bị khống chế nữa, tự do lúc nào cũng là tốt nhất mà. Đúng không?
Đúng. Câu nói của Thiên Ngọc như giải tỏa hết những khúc mắc trong lòng Hoàng Quân bấy giờ. Cậu thấy Thiên Ngọc giống như con diều kia, chỉ hạnh phúc khi có gió, còn khi không có gió, dù cậu có che chở, bao bọc thế nào nó cũng không thể hạnh phúc được. Hoàng Quân khẽ cười rồi kéo tay Thiên Ngọc, thả cho con diều phượng hoàng của nó bay khỏi tầm tay.
- Cậu làm gì thế? Lại bay mất nữa rồi.
- Thả tự do cho nó.
- Hâm.
Hoàng Quân dẫn Thiên Ngọc đi thăm thú nhiều điều ở vùng quê này. Đối với nó mà nói, mọi thứ đều không quá mới lạ nhưng lại cảm thấy thú vị kinh khủng. Nhìn trên ti vi người ta cấy lúa có vẻ dễ, nhưng khi bắt tay vào mới biết là nó không thể làm được.

