- Có cần gọi cho anh Khang Duy không ạ?
- Vì sao lại phải gọi cho Khang Duy chứ?
- À. - Hoàng Quân thở dài. -Khang Duy chắc chắn sẽ rất lo cho Thiên Ngọc bác ạ.
Bà Thục Trinh khẽ giấu những giọt nước mắt trên khóe mắt, cũng không rõ là khóc vì cái gì nữa. Dù bà không thích sự ồn ào mà Thiên Ngọc tạo ra, nhưng khi cho nó nghỉ kèm thêm Khang Luân, bà lại thấy căn nhà thật trống vắng. Sự im lặng quen thuộc lại làm bà thấy thiếu vắng, khó chịu. Sau hôm ấy, bà mới nhận ra rằng mình đã quá bảo thủ, ép bản thân mình phải ghét cô gái đó, còn trong trái tim, đã để lại một chỗ trống cho cô bé đó rồi. Qua chuyện hôm nay càng làm bà cảm động, cô bé không màng đến sự an nguy của bản thân, không suy nghĩ toan tính gì mà chỉ vội vàng lao ra cứu Khang Luân. Trái tim cô bé này quả thật chân thành, trước kia, có lẽ bà đã sai?
Hoàng Quân đã gọi điện cho Khang Duy. Anh chạy như bay đến bệnh viện, khuôn mặt đầy lo lắng, bồn chồn.
- Chỉ là mệt quá nên ngủ rồi. Con bé không sao.
Bà Thục Trinh lên tiếng giải thích, cốt để cho cậu con trai đỡ lo lắng. Bà sợ Khang Duy sẽ yêu Thiên Ngọc nên không muốn hai người đó tiếp xúc nhiều. Nhưng cuối cùng cái gì phải đến sẽ đến, Khang Duy vẫn yêu Thiên Ngọc như thế này đây. Bà dắt tay nhóc Khang Luân, bước ngược về phía cửa:
- Ta về trước, con ở lại chăm sóc cô bé nhé.
Khang Duy chạm tay vào nắm cửa, đang định mở ra thì cũng vừa lúc có người bên trong đẩy cửa đi ra. Là Hoàng Quân, anh không ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt có chút bực bội mà hỏi:
- Tại sao lại như vậy?
- Cô ấy lao ra đường cứu Khang Luân.
- Tại sao cậu đi với cô ấy?
- Không còn quan trọng nữa. - Hoàng Quân đóng cánh cửa lại, khẽ thở dài một tiếng rồi tiếp lời. - Tôi còn chưa kịp nói với cô ấy câu chia tay. Nhưng có lẽ cô ấy cũng muốn nói chia tay với tôi vào ngày hôm nay. Vì vậy nên giờ thì anh cứ ở bên cô ấy, quan tâm và yêu thương cô ấy. Nếu anh làm cô ấy khóc, tôi sẽ cho anh một trận đó.
Hoàng Quân nói một mạch rồi quay lưng đi thẳng, cậu không muốn để Khang Duy nhìn thấy mình khóc. Là một thằng con trai, cậu không bao giờ muốn tỏ ra mình yếu ớt như thế được.
- Hoàng Quân. - Khang Duy gọi với theo trước khi Hoàng Quân đi ra khỏi cửa. - Cảm ơn cậu.
Bước chân Hoàng Quân hơi khựng lại, cậu giơ bàn tay chào tạm biệt rồi bước thẳng về phía trước, cũng không quay đầu lại nhìn. Vậy là mọi chuyện đã kết thúc rồi, ngày mai cậu sẽ đi, đây cũng không phải là ý muốn của cậu, nhưng nó làm cho ba mẹ cậu vui. Đối với Hoàng Quân lúc này, điều đó đã quá đủ rồi.
Khang Duy đẩy cửa bước vào, Thiên Ngọc đang ngủ. Một mẩu giấy nhắn nho nhỏ được đặt trên bàn, là dòng chữ của Hoàng Quân. Anh nhẹ nhàng nhấc mẩu giấy lại gần, đôi mắt thoáng buồn.
“Ngày mai tớ sẽ bay. Ba mẹ muốn tớ đi Mỹ cũng Hương Ly. Có lẽ tớ sẽ học cách yêu một cô gái khác, Hương Ly là sự lựa chọn tốt nhất. Vì cô ấy rất yêu tớ. À, tớ lại ích kỉ rồi phải không? Nhưng tớ học cách buông tay cậu ra, rồi cho Hương Ly một cơ hội. Cũng không biết điều đó có tốt hay không, nhưng tớ biết cậu sẽ thấy thoải mái, tự do hơn lúc này. Tớ cũng biết là cậu thích anh Khang Duy, và anh ấy cũng thích cậu. Tớ bây giờ không còn là kẻ ngăn cản hai người nữa, hai người có thể đến bên nhau. Nhớ hạnh phúc đấy. Còn nữa, tớ sẽ là người bạn tốt của cậu, sau Nhật Linh. Vì tớ biết với cậu “Nhật Linh là số hai, không ai là số một” rồi. Nhớ đến tớ như thế nhé, nếu mà Khang Duy đó có đối xử tệ với cậu, nhớ bảo tớ, tớ sẽ bay về cho anh ấy một trận tơi tả cho mà xem. Tạm biệt nhé...”
Khang Duy đặt lại mẩu giấy xuống bàn. Hoàng Quân không phải là một thằng nhóc ích kỉ, nó đã lớn rồi khi làm được những điều này. Ngay cả Khang Duy, lúc trước cũng chỉ nghĩ đến cách có thể cướp Thiên Ngọc lại chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ điều này cả. Nhìn Thiên Ngọc đang ngủ rất ngon lành, gò má ửng hồng trông rất dễ thương, anh cúi đầu khẽ đặt lên trán nó một nụ hôn thật nhẹ, miệng nở thành nụ cười mãn nguyện. Đến bây giờ, liệu nó có còn trốn tránh Khang Duy nữa không nhỉ?
_oOo_
Thiên Ngọc từ từ mở mắt, đầu vẫn còn đau, nó đảo mắt nhìn khắp phòng, dụi dụi mắt mấy lần chỉ thấy Khang Duy đang đứng trước mặt nó. Anh cười lớn trước sự ngây ngô của nó rồi cung cấp cho nó một số thông tin nho nhỏ:
- Đêm qua đã gọi điện báo cho Nhật Linh, không phải lo đến chuyện cô ấy sẽ lo lắng.
- Em đâu định hỏi điều đó? - Thiên Ngọc nói giọng bất cần.
- Hoàng Quân để lại mẩu giấy nhắn trên bàn.
Thiên Ngọc vừa nghe xong vội vã vươn người lấy mấu giấy nhắn trên bàn. Những dòng chữ viết vội nhưng vẫn dễ đọc. Giọt nước mắt lăn dài trên má, nó thấy mình quá có lỗi với Hoàng Quân, nếu cứ để cậu ấy ra đi như vậy thật day dứt.
- Mấy giờ cậu ấy bay vậy?
- Hình như là 9 giờ
- Bây giờ là mấy giờ?
- 8 giờ
- Đưa em đến sân bay được không?
- Vì sao lại phải gọi cho Khang Duy chứ?
- À. - Hoàng Quân thở dài. -Khang Duy chắc chắn sẽ rất lo cho Thiên Ngọc bác ạ.
Bà Thục Trinh khẽ giấu những giọt nước mắt trên khóe mắt, cũng không rõ là khóc vì cái gì nữa. Dù bà không thích sự ồn ào mà Thiên Ngọc tạo ra, nhưng khi cho nó nghỉ kèm thêm Khang Luân, bà lại thấy căn nhà thật trống vắng. Sự im lặng quen thuộc lại làm bà thấy thiếu vắng, khó chịu. Sau hôm ấy, bà mới nhận ra rằng mình đã quá bảo thủ, ép bản thân mình phải ghét cô gái đó, còn trong trái tim, đã để lại một chỗ trống cho cô bé đó rồi. Qua chuyện hôm nay càng làm bà cảm động, cô bé không màng đến sự an nguy của bản thân, không suy nghĩ toan tính gì mà chỉ vội vàng lao ra cứu Khang Luân. Trái tim cô bé này quả thật chân thành, trước kia, có lẽ bà đã sai?
Hoàng Quân đã gọi điện cho Khang Duy. Anh chạy như bay đến bệnh viện, khuôn mặt đầy lo lắng, bồn chồn.
- Chỉ là mệt quá nên ngủ rồi. Con bé không sao.
Bà Thục Trinh lên tiếng giải thích, cốt để cho cậu con trai đỡ lo lắng. Bà sợ Khang Duy sẽ yêu Thiên Ngọc nên không muốn hai người đó tiếp xúc nhiều. Nhưng cuối cùng cái gì phải đến sẽ đến, Khang Duy vẫn yêu Thiên Ngọc như thế này đây. Bà dắt tay nhóc Khang Luân, bước ngược về phía cửa:
- Ta về trước, con ở lại chăm sóc cô bé nhé.
Khang Duy chạm tay vào nắm cửa, đang định mở ra thì cũng vừa lúc có người bên trong đẩy cửa đi ra. Là Hoàng Quân, anh không ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt có chút bực bội mà hỏi:
- Tại sao lại như vậy?
- Cô ấy lao ra đường cứu Khang Luân.
- Tại sao cậu đi với cô ấy?
- Không còn quan trọng nữa. - Hoàng Quân đóng cánh cửa lại, khẽ thở dài một tiếng rồi tiếp lời. - Tôi còn chưa kịp nói với cô ấy câu chia tay. Nhưng có lẽ cô ấy cũng muốn nói chia tay với tôi vào ngày hôm nay. Vì vậy nên giờ thì anh cứ ở bên cô ấy, quan tâm và yêu thương cô ấy. Nếu anh làm cô ấy khóc, tôi sẽ cho anh một trận đó.
Hoàng Quân nói một mạch rồi quay lưng đi thẳng, cậu không muốn để Khang Duy nhìn thấy mình khóc. Là một thằng con trai, cậu không bao giờ muốn tỏ ra mình yếu ớt như thế được.
- Hoàng Quân. - Khang Duy gọi với theo trước khi Hoàng Quân đi ra khỏi cửa. - Cảm ơn cậu.
Bước chân Hoàng Quân hơi khựng lại, cậu giơ bàn tay chào tạm biệt rồi bước thẳng về phía trước, cũng không quay đầu lại nhìn. Vậy là mọi chuyện đã kết thúc rồi, ngày mai cậu sẽ đi, đây cũng không phải là ý muốn của cậu, nhưng nó làm cho ba mẹ cậu vui. Đối với Hoàng Quân lúc này, điều đó đã quá đủ rồi.
Khang Duy đẩy cửa bước vào, Thiên Ngọc đang ngủ. Một mẩu giấy nhắn nho nhỏ được đặt trên bàn, là dòng chữ của Hoàng Quân. Anh nhẹ nhàng nhấc mẩu giấy lại gần, đôi mắt thoáng buồn.
“Ngày mai tớ sẽ bay. Ba mẹ muốn tớ đi Mỹ cũng Hương Ly. Có lẽ tớ sẽ học cách yêu một cô gái khác, Hương Ly là sự lựa chọn tốt nhất. Vì cô ấy rất yêu tớ. À, tớ lại ích kỉ rồi phải không? Nhưng tớ học cách buông tay cậu ra, rồi cho Hương Ly một cơ hội. Cũng không biết điều đó có tốt hay không, nhưng tớ biết cậu sẽ thấy thoải mái, tự do hơn lúc này. Tớ cũng biết là cậu thích anh Khang Duy, và anh ấy cũng thích cậu. Tớ bây giờ không còn là kẻ ngăn cản hai người nữa, hai người có thể đến bên nhau. Nhớ hạnh phúc đấy. Còn nữa, tớ sẽ là người bạn tốt của cậu, sau Nhật Linh. Vì tớ biết với cậu “Nhật Linh là số hai, không ai là số một” rồi. Nhớ đến tớ như thế nhé, nếu mà Khang Duy đó có đối xử tệ với cậu, nhớ bảo tớ, tớ sẽ bay về cho anh ấy một trận tơi tả cho mà xem. Tạm biệt nhé...”
Khang Duy đặt lại mẩu giấy xuống bàn. Hoàng Quân không phải là một thằng nhóc ích kỉ, nó đã lớn rồi khi làm được những điều này. Ngay cả Khang Duy, lúc trước cũng chỉ nghĩ đến cách có thể cướp Thiên Ngọc lại chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ điều này cả. Nhìn Thiên Ngọc đang ngủ rất ngon lành, gò má ửng hồng trông rất dễ thương, anh cúi đầu khẽ đặt lên trán nó một nụ hôn thật nhẹ, miệng nở thành nụ cười mãn nguyện. Đến bây giờ, liệu nó có còn trốn tránh Khang Duy nữa không nhỉ?
_oOo_
Thiên Ngọc từ từ mở mắt, đầu vẫn còn đau, nó đảo mắt nhìn khắp phòng, dụi dụi mắt mấy lần chỉ thấy Khang Duy đang đứng trước mặt nó. Anh cười lớn trước sự ngây ngô của nó rồi cung cấp cho nó một số thông tin nho nhỏ:
- Đêm qua đã gọi điện báo cho Nhật Linh, không phải lo đến chuyện cô ấy sẽ lo lắng.
- Em đâu định hỏi điều đó? - Thiên Ngọc nói giọng bất cần.
- Hoàng Quân để lại mẩu giấy nhắn trên bàn.
Thiên Ngọc vừa nghe xong vội vã vươn người lấy mấu giấy nhắn trên bàn. Những dòng chữ viết vội nhưng vẫn dễ đọc. Giọt nước mắt lăn dài trên má, nó thấy mình quá có lỗi với Hoàng Quân, nếu cứ để cậu ấy ra đi như vậy thật day dứt.
- Mấy giờ cậu ấy bay vậy?
- Hình như là 9 giờ
- Bây giờ là mấy giờ?
- 8 giờ
- Đưa em đến sân bay được không?


