80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1874
- Tình trạng: Hoàn thành
Dừng chân ở một quán ăn bình dân, Thiên Ngọc thấy lạ lẫm mà cũng có cảm giác quen thuộc kinh khủng. Gọi hai tô lớn phở bò, Hoàng Quân hít hà vị bò thơm lừng. Hồi còn đi học cấp ba, nó cũng thường xuyên phải đi ăn hàng ăn quán lang bạt như vậy. Vì đi học xa mà, học liền tù tì mấy ca lấy đâu ra thời gian mà về nhà đánh chén. Còn tại vì sao mà Thiên Ngọc phải khổ thế hả? Là tại vì cái mục đích vào đại học cao cả này đây, vì cuộc sống sinh viên sung sướng này đây. Nhưng cuối cùng, bây giờ lại ngộ ra một điều khá đau lòng: càng lớn cuộc sống càng phức tạp, giá mà cứ mãi mãi ở cái thời cấp ba, chắc chắn sẽ rất vui...

Khi bụng đã đầy, cơ thể cũng đã được tiếp thêm năng lượng, Hoàng Quân và Thiên Ngọc quay về thành phố. Hoàng Quân hôm nay có vẻ rất vui, Thiên Ngọc ngồi trên xe cứ thao thao kể chuyện cười khiến không khí tràn đầy vui vẻ. Nửa buổi chiều còn lại, Hoàng Quân dành cho Thiên Ngọc lựa chọn điểm đi, nó dắt Hoàng Quân đi ăn vớ vẩn ở mấy quán ăn lề đường, đi ăn kem ốc, đi chơi cầu trượt ở công viên. Nụ cười cứ giữ mãi trên khuôn mặt đôi bạn trẻ cho đến khi trời dẫn về chiều.

Bên vệ đường có một người hát rong đang hát vang một giai điệu nào đó, Thiên Ngọc cứ ngẩn ngơ nhìn người hát rong, đôi mắt ánh lên điều gì đó kì lạ. Hoàng Quân dừng xe lại, nhìn nó mỉm cười:

- Muốn nghe tớ hát chứ?

- Cậu ư?

Không nghe hết câu trả lời của Thiên Ngọc, Hoàng Quân đã đẩy cửa bước xuống xe, tiến lại gần phía người hát rong. Nó cũng bước ngay theo phía sau, trong lòng rộn lên chút tò mò. Hoàng Quân lễ phép chào người hát rong nọ, nói vài câu. Ông cho cậu mượn cây đàn ghita, đứng dậy nhường chỗ cho cậu. Cậu cầm lấy cây đàn, ngồi xuống ghế, hướng ánh mắt về phía nó:

- Muốn tớ hát bài gì đây?

- Gì cũng được.

- Tớ hát thay cho những lời muốn nói với cậu.

Những âm điệu du dương vang lên, Hoàng Quân đánh đàn rất hay. Hình ảnh một cậu trai có gương mặt tuấn tú đang chơi đàn làm sáng bừng cả đoạn đường. Những thính giả tò mò dừng lại nhìn cậu, cậu nhìn về phía cô gái đứng đó, tiếng hát bắt đầu cất lên, thật dịu dàng, êm ái, mê đắm lòng người:

“Bàn tay anh thấy giá lạnh, khi em nói câu biệt ly

Vòng tay anh ôm rất chặt, nhưng em vẫn bước ra đi

Nhìn qua gương thấy bóng hình, em cứ xa dần xa

Chợt nhận ra em đi mất rồi, giờ một mình lẻ loi...”

Đôi môi Thiên Ngọc mím lại. “Tớ hát thay cho những lời muốn nói với cậu”. Đây chẳng phải lời Hoàng Quân vừa nói sao? Bàn tay nó hơi siết chặt, giọng hát Hoàng Quân truyền cảm, du dương, như đang dồn hết tất cả những tâm sự của mình vào đó, một cảm giác đau lòng nhói lên trong tim. Cạnh đó, một vài thính giả đã bị giọng hát kia mê hoặc, không cầm được nước mắt mà bật khóc. Nó cũng thấy sống mũi mình cay cay, tim như thắt lại từng cơn, đau, đau lắm. Hoàng Quân mỉm cười, đôi mắt nhìn nó trìu mến, không chút oán trách. Cậu bây giờ cũng cảm thấy lòng vô cùng thoải mái, có thể nói cho nó biết, có thể hát cho nó nghe một lần, có được một ngày bên nó rất vui vẻ. Và bây giờ, có thể buông tay ra và thật lòng chúc nó sẽ hạnh phúc.

“Ở bên người mà em chọn nhé, anh sẽ nguyện cầu cho em từng phút

Những kỉ niệm ngày xưa đã rất ngọt ngào

Chỉ riêng mình anh khắc sâu

Ở bên người ta vui em nhé, đừng buồn như bên anh lúc trước

Nếu mai này gặp nhau

Anh muốn thấy nụ cười,muốn thấy một người anh đã yêu

Thật hạnh phúc...!!”

Đó là những lời Hoàng Quân muốn nói ư? Chẳng phải đã hiểu hết những tâm sự của Thiên Ngọc rồi sao? Những giọt nước mắt cũng lăn dài trên má, nó không còn kìm được nữa, có lẽ đã quá sức chịu đựng của nó rồi. Hoàng Quân vẫn nhìn về phía nó, miệng vẫn nở một nụ cười tươi tắn. Nó thấy có lỗi với Hoàng Quân quá nhiều, thấy bản thân mình thật vô tâm và tàn nhẫn. Tự trách bản thân mình đã không thể yêu Hoàng Quân được, tự trách trái tim mình lại tàn nhẫn đến mức này. Nó không muốn khóc nữa, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dịu dàng ấy. Đôi mắt ấy dường như muốn chúc nó hạnh phúc, nhưng lúc này lại khiến tim nó nhói vô cùng.

Thiên Ngọc lặng người, hướng ánh mắt sang phía bên kia đường, tránh đi ánh mắt quan tâm ân cần ấy, bóng dáng một cậu nhóc quen quen. Hình như là Khang Luân, thằng nhóc này thật hiếu động, định chạy qua đây mà không có người lớn đi cùng sao, đường đông lắm đấy. Đường rất đông... nó chợt nhìn thấy chiếc xe từ xa đang chạy lại, rất gần Khang Luân, cậu bé vẫn chẳng chút quan tâm, lao vụt ra đường.

Thiên Ngọc vội vã lao theo cậu bé, đẩy Khang Luân sang mé đường bên kia một cách nhanh chóng, chiếc xe vội vã phanh gấp, cán vào chân nó. Hoàng Quân giật mình buông đàn, chạy đến bên nó vội vàng. Vết thương nhẹ, cũng may người lái xe còn phanh kịp, Thiên Ngọc có lẽ sợ quá đã ngất xỉu. Xe trên đường dừng hẳn, bà Thục Trinh từ đám đông hốt hoảng chạy lại, ôm chặt lấy Khang Luân:

- Luân. Con không sao chứ?

- Chị Heo... hu...hu...

Thằng nhóc Khang Luân khóc ré lên khi thấy máu trên bàn chân Thiên Ngọc cứ chảy dài xuống lòng đường, tay kéo kéo áo bà Thục Trinh mà nấc lên từng hồi. Hoàng Quân vội vã bế Thiên Ngọc sang bên đường, nhường đường cho xe cộ đi lại. Bà Thục Trinh cứ đứng yên lặng nhìn Thiên Ngọc, hôm nay nếu không có nó, chẳng phải người đang rất đau kia sẽ là Khang Luân sao? Bà cúi người, lấy chiếc khăn nhỏ buộc chặt vết thương lại rồi khẽ khàng:

- Hoàng Quân, đưa cô bé đến bệnh viện nhé.

- Vâng ạ.

Hoàng Quân nhanh chóng đưa Thiên Ngọc vào xe đến bệnh viện, trong lòng dấy lên nỗi lo sợ. Sau một hồi thăm khám kĩ lưỡng, bác sĩ nói Thiên Ngọc không sao, lúc bị chiếc xe đó đâm vào là trong lòng đang lo lắng hoảng sợ nên mới đâm ra ngất xỉu. Hoàng Quân tạm thời an tâm, quay lại nói mấy câu với bà Thục Trinh:

Prev 1 ... 63 64 65 66 67 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000695