Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1860
- Tình trạng: Hoàn thành
Tối nay bác Khang Việt hẹn Thiên Ngọc đến kèm Khang Luân học, từ hồi xảy ra vụ tai nạn giao thông đấy, bác Thục Trinh có vẻ quý nó hẳn, không còn khó chịu với nó như trước nữa mà cười với nó nhiều hơn. Cũng lạ thật, đến nhà Khang Duy mà chẳng thấy anh ta đâu hết, nó cũng ngại không hỏi, mà việc gì phải hỏi cơ chứ? Dù sao thì nó thấy điều này cũng không liên quan đến mình là mấy.

Mà sao hôm nay Thiên Ngọc tự dưng thấy cái gì cũng lạ. Những người bình thường gặp đến chán cả con mắt, hôm nay lại chẳng thấy đâu. Thằng nhóc Khang Luân bình thường rất bướng hôm nay lại chăm chỉ im lặng ngồi học bài, lại nhất nhất nghe lời nó khiến nó không khỏi đề phòng. Vậy mà đến tận lúc về, nó vẫn bình yên vô sự. Có khi nào Khang Luân đã thay tâm đổi tính?

Chợt nghĩ đến một việc mà thấy vui vui, hôm nay sinh nhật nó mà, có khi nào mọi người cùng bàn bạc làm nó bất ngờ không nhỉ? Biết đâu bây giờ về nhà sẽ có bánh ga tô và nến, mọi người đợi nó về để hát bài hát chúc mừng sinh nhật? Nó bước nhanh hơn với niềm vui nho nhỏ của mình. Cánh cổng nhà trọ vẫn đóng im lìm, ánh đèn phòng trọ đã tắt, là Nhật Linh chưa về hay là đã ngủ. Thiên Ngọc lôi điện thoại định gọi Nhật Linh thì thấy tin nhắn từ lúc nào rồi. Nhật Linh nói sẽ ngủ lại nhà bạn, tối sẽ không về nên đừng đợi. Vậy đấy, bạn bè thế đấy, sinh nhật bạn thân mà từ sáng đến giờ nó còn chưa nhìn thấy Nhật Linh lần nào. Nó tủi thân kinh khủng, mắt ngân ngấn nước. Gạt vội mấy giọt nước mắt đáng ghét kia, nó tra chìa khóa vào ổ rồi mở cửa, điện cũng chả bật lên nữa, coi như là tiết kiệm mấy trăm đồng. Mà nói thẳng ra thì nó không muốn bật đèn lên, rồi nhìn thấy bản mặt méo xẹo khó coi của mình trước gương, càng thấy cơn tủi thân dâng lên thê thảm.

- Á...

Thiên Ngọc va phải cái gì đó khiến chân đau nhức, có lẽ là cái bàn thì phải. Nhưng sao lại để nó ở đây nhỉ? Thiên Ngọc nhớ là hôm nay không hề xê dịch đồ đạc trong phòng mà. Nó quay người lại, với tay bật điện, phòng trọ sáng choang, có cả đèn nháy đủ màu sắc nữa. Ở đâu ra vậy? Ngạc nhiên hơn cả, thứ mà nó vừa va vào là một cái hộp rất to, được bọc giấy gói màu đỏ đặt giữa nhà. Nó đứng nhìn một hồi rồi ước tính, hộp này người chui vào có khi cũng vừa ý nhỉ??? Suy nghĩ vừa mới thoáng qua đầu thì tiếng mọi người và Nhật Linh ở phía sau vang lên rõ ràng khiến nó thực sự xúc động:

- Happy birthday to Heo. Happy birthday to Heo. Happy birthday, happy bithrday, happy birthday to Heo... Chúc mừng sinh nhật Heo!

- Gấu, mọi người... - Giọng Heo run run rồi đột nhiên òa khóc. - Tớ tưởng mọi người quên sinh nhật của tớ rồi cơ.

- Quên sao được! - Nhật Linh cười lém lỉnh. - Quà này là bọn tớ đã mất cả tuần nay chuẩn bị cho cậu, bóc quà đi.

- Vậy cả tuần nay cậu đi sớm về khuya là để chuẩn bị quà cho tớ?

Nhật Linh gật gật đầu rồi chỉ tay vào hộp quà to chình ình giữa nhà. Tất cả mọi người đều đang háo hức đợi món quà kia được bóc. Không biết là cái gì mà to thế nhỉ? Thiên Ngọc cũng đang rất tò mò về món quà này, tất cả mọi người chuẩn bị mà, chắc chắn sẽ rất đặc biệt. Nó xé từng lớp giấy, trong lòng lại có chút hơi buồn, không thấy anh ấy, không thấy Khang Duy, ban nãy cũng không nghe thấy tiếng Khang Duy hát nữa... Mà cái người đó không đến thì có sao đâu chứ? Chả liên quan đến nó chút nào.

Lớp giấy bọc rực rỡ được bóc hết, là một chiếc hộp gỗ rất lớn được trang trí khá đẹp mắt. Thiên Ngọc hồi hộp mở hộp quà ra, chắc cái nắp kia sẽ rất nặng... Nó không rõ là nắp hộp rất nhẹ hay là tại nó rất khỏe mà nó mới chỉ nhấc lên một chút cái nắp hộp quà đã ngay lập tức bật lên. Và bên trong, “món quà” bước ra. Là Khang Duy! Thiên Ngọc há hốc miệng nhìn Khang Duy đứng trước mặt, tay ôm một con heo bông to đùng đang cầm một chiếc kẹo mút cũng to đùng luôn. Anh đưa con heo bông ôm kẹo ra trước mặt nó, miệng cười tươi tắn:

- Đối với anh, em lúc nào cũng ngọt như kẹo vậy. Là cây kẹo ngọt ngào của anh nhé?

Tiếng vỗ tay không ngớt từ bên ngoài cứ như fan Việt đón ca sĩ K-Pop. Thiên Ngọc vẫn ngạc nhiên, chưa tiếp thu được hết những chuyện vừa xảy ra, câu đầu tiên chỉ biết nói duy nhất một câu:

- Sao anh lại chui vào trong này???

Mọi người như muốn té xỉu trước câu nói ngây ngô đó của Thiên Ngọc. Riêng Khang Duy thì mặt mày méo xệch, chán nản hơn cả. Anh đã phải ngồi trong cái hộp to đùng nhưng lại khó chịu vô cùng này hẳn một tiếng đồng hồ. Phải cố gắng lắm mới có thể cười tươi như vậy để nói những câu sến súa đó với Thiên Ngọc, vậy mà câu đầu tiên cô nói ra lại rất là kinh khủng.

Nhật Linh cũng xẹo xọ tự cốc đầu mình một cái rồi vờ òa khóc:

- Tại sao lại hỏi câu đó. Người ta đang tỏ tình với cậu cơ mà???

- Tớ.... - Thiên Ngọc ngại ngùng cúi đầu.

- Đồng ý đê, đồng ý đê...

Tiếng hò hét lại rộn lên ầm ĩ, Thiên Ngọc lúng túng, mặt đỏ bừng lên rồi khẽ gật đầu. Tiếng vỗ tay vang lên ồn ã cả xóm trọ, Khang Duy ôm chầm lấy nó sung sướng, vậy là bao nhiêu khổ sở đi qua cũng có được một cái kết viên mãn rồi.

Prev 1 ... 66 67 68 69 70 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000398