Tiếng vỗ tay tán thưởng từ xung quanh, có lẽ đang chúc mừng cho cặp đôi hạnh phúc, đang tỏa sáng giữa lòng Hà Nội. Thiên Ngọc ôm chầm lấy Khang Duy, trong lòng thật thoải mái và dễ chịu. Rút trong túi ra hộp quà nhỏ đã mất bao nhiêu công tập tành rèn luyện, nó đặt chiếc hộp vào bàn tay anh, khẽ nghiêng đầu rồi mỉm cười:
- Em cũng yêu anh!
Thật lãng mạn. Mọi người xung quanh vỗ những tràng pháo tay cuối cùng rồi tự động tản ra để lại không gian riêng cho hai người. Khang Duy vuốt mái tóc Thiên Ngọc, đặt món quà của mình trên tay nó rồi nhẹ nhàng nói:
- Là anh tự vẽ, anh ngắm nó lúc anh nhớ em.
Thiên Ngọc mở hộp quà của Khang Duy. Là khuôn mặt của một cô gái với đôi mắt nhỏ sau cặp kính cận, là mái tóc quăn nhẹ bồng bềnh đang bay trong gió, là một nụ cười nhí nhảnh, vô tư. Là nó, nó bỗng nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy anh vẽ, cũng là mái tóc này đây, hóa ra là đang vẽ nó... Thiên Ngọc thoáng xúc động, niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt. Bàn tay túm lấy cánh tay Khang Duy, nghiêng nghiêng đầu nhìn anh rất đáng yêu:
- Quà tặng anh là do em tự làm, dù thế nào cũng không được chê.
- Anh mở luôn nhé?
Khang Duy gật đầu rồi từ từ xé lớp giấy bọc. Anh tròn xoe mắt khi nhìn thấy con heo con bụ bẫm màu hồng nhạt, mang hương thơm đặc trưng của dâu tây và sôcôla. Trông nó không phải là quá đẹp, nhưng với Thiên Ngọc mà nói, thế này cũng là cả một kì tích rồi. Hình dáng thì vậy, còn mùi vị thế nào thì... Khang Duy hơi nhăn mặt một chút, quay sang nhìn Thiên Ngọc thắc mắc:
- Là em làm?
- Vâng.
- Ăn được chứ??? - Khang Duy nở nụ cười nham nhở.
- Đồ đáng ghét, không ăn trả đây!
Khang Duy vẫn còn nhớ vụ dã ngoại lần trước, nhìn đồ Thiên Ngọc làm quả thật muốn ói luôn. Nhưng lần này khác, dù thế nào thì đây cũng là món quà đầu tiên nó tặng anh. Anh nhanh chóng nhấc cao hộp sôcôla, không để nó lấy lại. Nhẹ nhàng bẻ một chiếc tai của con heo nhỏ cho vào miệng. Đắng, vị đắng nhẫn nhẫn lan tỏa khắp miệng khiến mặt Khang Duy hơi nhăn lại, nhưng đó là vị đặc trưng của sôcôla, dù Thiên Ngọc có làm cháy chắc vị cũng thế này.
Cơn gió đêm thoáng lạnh, Thiên Ngọc và Khang Duy bước chậm trên đường. Bàn tay anh khẽ nắm lấy bàn tay nó, hà hơi ấm vào bàn tay lạnh ấy dịu dàng lên tiếng:
- Sau Tết, anh sẽ đi du học.
- Sao lại vậy? - Thiên Ngọc ngạc nhiên nhìn Khang Duy
- Ba anh đã đăng kí cho anh một suất đi Mỹ, có lẽ sẽ gặp Hoàng Quân và Hương Ly ở đó cũng nên. - Khang Duy ngửa cổ nhìn lên trời, anh hướng ánh mắt nhìn xa xăm.
- Em hơi bất ngờ.
Giọng Thiên Ngọc xịu xuống, vừa mới kỉ niệm ngày Valentine đầu tiên thì Khang Duy lại nói anh phải đi du học. Đôi mắt cô cụp xuống, giọng nói nho nhỏ:
- Anh sẽ đi bao lâu?
- Có lẽ là năm năm.
- Lâu vậy? - Thiên Ngọc tròn mắt nhìn Khang Duy, có một sự thất vọng nhẹ hiện lên trong đáy mắt
- Anh được cử đi học chuyên nghiệp. Có lẽ khi trở lại sẽ kế nghiệp ba.
Thiên Ngọc không nói gì, không thể vì nó mà Khang Duy phải bỏ tiền đồ tươi sáng của mình ở phía trước được, phải để anh đi thôi.
- Em sẽ đợi anh chứ? - Khang Duy nheo đôi mắt nhìn về phía Thiên Ngọc đợi một câu trả lời.
- Anh nhớ về với em đó. Em nhất định sẽ đợi...
Cơn gió xô nhẹ qua khiến tán lá khẽ reo xào xạc. Khang Duy đặt lên trán Thiên Ngọc một nụ hôn nhẹ, ôm nó vào lòng dịu dàng giữa cơn gió se se lạnh:
- Anh nhất định sẽ về bên em.
_oOo_
Trời Hà Nội sau Valentine ấm áp hơn, nắng trên cao chiếu xuống nhè nhẹ. Khang Duy ôm tạm biệt tất cả mọi người rồi xách va li bước về phía trước, không quên giơ tay vẫy chào những người đang đứng ở phía sau. Bầu trời trong xanh không gợn mây, máy bay cất cánh, dần cao lên bầu trời. Khang Duy đang bay đi cùng ước mơ của anh, đang làm tất cả vì một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp. Heo ngước nhìn chiếc máy bay nhỏ dần, bàn tay chắp lại cầu nguyện. Anh đi bình an, học tập thật tốt rồi trở về với em. Nhớ về em nhiều nhé, vì em sẽ rất nhớ anh...
Chương 23: Làm vợ anh, được không?
Ba năm sau
Lễ tốt nghiệp Đại học G-Law.
Bây giờ các bạn không còn là những sinh viên của G-Law này nữa. Các bạn sẽ là những luật sư, những người đại diện và nắm giữ Luật pháp, là những người bảo vệ công lý và lợi ích cho xã hội. Chúc mừng các bạn.
Chúc các bạn thành công trên con đường mình sẽ đi. Dù có nhiều những chông gai thử thách nhưng hi vọng các bạn sẽ gặt hái được những thành công vang dội và không quên rằng các bạn đã từng có 4 năm học tập tại ngôi trường G-Law thân yêu này.
.......
Hình như đoạn này cứ chép đi chép lại từ năm này qua năm khác hay sao í? Thầy giáo trẻ đọc vanh vách như học thuộc khiến cả Thiên Ngọc và Nhật Linh đều phát ngán, chỉ muốn kết thúc cho nhanh rồi còn về. Đôi mắt chán nản nhìn lên khán đài.
- Và một lần nữa. Chúc các bạn thành công...
Cả Thiên Ngọc và Nhật Linh đều đứng bật dậy đi thẳng, cuối cùng thì bốn năm đại học cũng đã trôi qua, cả hai đều đã tốt nghiệp. Ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng là sinh viên của G-Law, sẽ không còn ở cái thời học sinh, sinh viên ăn bám ba mẹ nữa rồi. Sẽ tự lập trên con đường mình chọn, sẽ chông gai nhưng sẽ có hoa hồng.
- Em cũng yêu anh!
Thật lãng mạn. Mọi người xung quanh vỗ những tràng pháo tay cuối cùng rồi tự động tản ra để lại không gian riêng cho hai người. Khang Duy vuốt mái tóc Thiên Ngọc, đặt món quà của mình trên tay nó rồi nhẹ nhàng nói:
- Là anh tự vẽ, anh ngắm nó lúc anh nhớ em.
Thiên Ngọc mở hộp quà của Khang Duy. Là khuôn mặt của một cô gái với đôi mắt nhỏ sau cặp kính cận, là mái tóc quăn nhẹ bồng bềnh đang bay trong gió, là một nụ cười nhí nhảnh, vô tư. Là nó, nó bỗng nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy anh vẽ, cũng là mái tóc này đây, hóa ra là đang vẽ nó... Thiên Ngọc thoáng xúc động, niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt. Bàn tay túm lấy cánh tay Khang Duy, nghiêng nghiêng đầu nhìn anh rất đáng yêu:
- Quà tặng anh là do em tự làm, dù thế nào cũng không được chê.
- Anh mở luôn nhé?
Khang Duy gật đầu rồi từ từ xé lớp giấy bọc. Anh tròn xoe mắt khi nhìn thấy con heo con bụ bẫm màu hồng nhạt, mang hương thơm đặc trưng của dâu tây và sôcôla. Trông nó không phải là quá đẹp, nhưng với Thiên Ngọc mà nói, thế này cũng là cả một kì tích rồi. Hình dáng thì vậy, còn mùi vị thế nào thì... Khang Duy hơi nhăn mặt một chút, quay sang nhìn Thiên Ngọc thắc mắc:
- Là em làm?
- Vâng.
- Ăn được chứ??? - Khang Duy nở nụ cười nham nhở.
- Đồ đáng ghét, không ăn trả đây!
Khang Duy vẫn còn nhớ vụ dã ngoại lần trước, nhìn đồ Thiên Ngọc làm quả thật muốn ói luôn. Nhưng lần này khác, dù thế nào thì đây cũng là món quà đầu tiên nó tặng anh. Anh nhanh chóng nhấc cao hộp sôcôla, không để nó lấy lại. Nhẹ nhàng bẻ một chiếc tai của con heo nhỏ cho vào miệng. Đắng, vị đắng nhẫn nhẫn lan tỏa khắp miệng khiến mặt Khang Duy hơi nhăn lại, nhưng đó là vị đặc trưng của sôcôla, dù Thiên Ngọc có làm cháy chắc vị cũng thế này.
Cơn gió đêm thoáng lạnh, Thiên Ngọc và Khang Duy bước chậm trên đường. Bàn tay anh khẽ nắm lấy bàn tay nó, hà hơi ấm vào bàn tay lạnh ấy dịu dàng lên tiếng:
- Sau Tết, anh sẽ đi du học.
- Sao lại vậy? - Thiên Ngọc ngạc nhiên nhìn Khang Duy
- Ba anh đã đăng kí cho anh một suất đi Mỹ, có lẽ sẽ gặp Hoàng Quân và Hương Ly ở đó cũng nên. - Khang Duy ngửa cổ nhìn lên trời, anh hướng ánh mắt nhìn xa xăm.
- Em hơi bất ngờ.
Giọng Thiên Ngọc xịu xuống, vừa mới kỉ niệm ngày Valentine đầu tiên thì Khang Duy lại nói anh phải đi du học. Đôi mắt cô cụp xuống, giọng nói nho nhỏ:
- Anh sẽ đi bao lâu?
- Có lẽ là năm năm.
- Lâu vậy? - Thiên Ngọc tròn mắt nhìn Khang Duy, có một sự thất vọng nhẹ hiện lên trong đáy mắt
- Anh được cử đi học chuyên nghiệp. Có lẽ khi trở lại sẽ kế nghiệp ba.
Thiên Ngọc không nói gì, không thể vì nó mà Khang Duy phải bỏ tiền đồ tươi sáng của mình ở phía trước được, phải để anh đi thôi.
- Em sẽ đợi anh chứ? - Khang Duy nheo đôi mắt nhìn về phía Thiên Ngọc đợi một câu trả lời.
- Anh nhớ về với em đó. Em nhất định sẽ đợi...
Cơn gió xô nhẹ qua khiến tán lá khẽ reo xào xạc. Khang Duy đặt lên trán Thiên Ngọc một nụ hôn nhẹ, ôm nó vào lòng dịu dàng giữa cơn gió se se lạnh:
- Anh nhất định sẽ về bên em.
_oOo_
Trời Hà Nội sau Valentine ấm áp hơn, nắng trên cao chiếu xuống nhè nhẹ. Khang Duy ôm tạm biệt tất cả mọi người rồi xách va li bước về phía trước, không quên giơ tay vẫy chào những người đang đứng ở phía sau. Bầu trời trong xanh không gợn mây, máy bay cất cánh, dần cao lên bầu trời. Khang Duy đang bay đi cùng ước mơ của anh, đang làm tất cả vì một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp. Heo ngước nhìn chiếc máy bay nhỏ dần, bàn tay chắp lại cầu nguyện. Anh đi bình an, học tập thật tốt rồi trở về với em. Nhớ về em nhiều nhé, vì em sẽ rất nhớ anh...
Chương 23: Làm vợ anh, được không?
Ba năm sau
Lễ tốt nghiệp Đại học G-Law.
Bây giờ các bạn không còn là những sinh viên của G-Law này nữa. Các bạn sẽ là những luật sư, những người đại diện và nắm giữ Luật pháp, là những người bảo vệ công lý và lợi ích cho xã hội. Chúc mừng các bạn.
Chúc các bạn thành công trên con đường mình sẽ đi. Dù có nhiều những chông gai thử thách nhưng hi vọng các bạn sẽ gặt hái được những thành công vang dội và không quên rằng các bạn đã từng có 4 năm học tập tại ngôi trường G-Law thân yêu này.
.......
Hình như đoạn này cứ chép đi chép lại từ năm này qua năm khác hay sao í? Thầy giáo trẻ đọc vanh vách như học thuộc khiến cả Thiên Ngọc và Nhật Linh đều phát ngán, chỉ muốn kết thúc cho nhanh rồi còn về. Đôi mắt chán nản nhìn lên khán đài.
- Và một lần nữa. Chúc các bạn thành công...
Cả Thiên Ngọc và Nhật Linh đều đứng bật dậy đi thẳng, cuối cùng thì bốn năm đại học cũng đã trôi qua, cả hai đều đã tốt nghiệp. Ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng là sinh viên của G-Law, sẽ không còn ở cái thời học sinh, sinh viên ăn bám ba mẹ nữa rồi. Sẽ tự lập trên con đường mình chọn, sẽ chông gai nhưng sẽ có hoa hồng.

