The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2103
- Tình trạng: Hoàn thành
"Anh đâu có tốt như thế, chưa biết chừng chờ sốt ruột chạy đi uống trà sữa, thấy ngọt quá, mua rồi không muốn uống liền nói đổ là mua cho tôi". Nghiêu Vũ ngồi trong xe của Hứa Dực Trung rất yên tâm. Cô quyết định đến Tết về nhà sẽ suy nghĩ kĩ chuyện của Đồng Tư Thành.

"Tôi vẫn chưa uống đủ, không thích trả lại đây!".

"Tại sao? Anh vẫn còn nợ tôi chín trăm chín, có thể mua bao nhiêu cốc trà sữa?".

"Tôi nợ cô bao giờ? Tiệc cô đã ăn rồi, có phải không ăn đâu!".

"Keo kiệt!".

"Tôi sống bằng đồng lương, không tiết kiệm sao được!".

Nghiêu Vũ lườm anh, lòng đầy cảm kích, nhìn thấy cô khóc, anh không hỏi một câu, chỉ bông đùa làm cô vui, "Cảm ơn anh".

"Chỉ nói suông không được, thực tế một chút đi. Chẳng hạn mời tôi uống trà, ăn bữa cơm".

"Ờ, được, vậy tôi không đòi chín trăm chín của anh nữa".

"Rõ ràng là tiền của tôi".

"Coi như tôi gửi tiết kiệm ở chỗ anh, gửi ngân hàng còn có lãi".

Tâm trạng Hứa Dực Trung rất tốt, Nghiêu Vũ lúc này chẳng còn dấu vết đau buồn sau khi gặp lại bạn trai cũ. Chỉ là cô chưa hiểu chính mình mà thôi



Chương 25 - "Chàng rể" tương lai

mấy mét, cô cũng nghe thấy tiếng cười của Hứa Dực Trung. Đầu anh hơi ngẩng, các đường nét tuấn tú ngời ngời, ánh đèn màu chiếu trên khuôn mặt tươi rói. Tim Đỗ Lối khẽ nảy lên, nụ cười của anh, vẻ vô tư con trẻ của anh cuốn hút như tia nắng ngày đông. Lúc này, cô thật sự nghe thấy tiếng tim mình lay động.

Mồng bốn Tết, Hứa Dực Trung lái xe đến thành phố quê Đỗ Lối. Lúc đó thành phố đã lên đèn sáng rực, đây chỉ là đô thị bậc trung nhưng vẫn ngập tràn không khí Tết. Ngoài đường người đông như trảy hội, đèn lồng treo đầy trên cây, xa xa là những dãy núi nhấp nhô, đèn như sao sa, thỉnh thoảng có mấy quả pháo bông bay vút lên không, bầu trời thành phố bất chợt nở bùng những chùm sáng muôn màu.

Ngắm nhìn thành phố, nghe tiếng pháo tép đì đùng gần xa, mới trầm trồ, đúng là Tết. Ở thành phố của anh, chỉ có vùng ngoại ô mới được đốt pháo tép, nội thành tuyệt đối cấm. Anh nhớ lại những cái Tết hồi nhỏ, háo hức đợi giao thừa, niềm vui pháo nổ. Không có tiếng pháo, cơ hồ thiếu hương vị Tết.

Không ngờ ở đây trong thành phố vẫn được đốt pháo, điều này thực sự khiến anh vui sướng. Hứa Dực Trung đến khách sạn thuê phòng, rồi ra phố dạo chơi, không kìm được gọi điện cho Nghiêu Vũ, "Tiểu Vũ, đang làm gì, ngày Tết đi chơi thế nào?".

Đầu bên kia truyền đến từng trận cười giòn giã, Nghiêu Vũ hớn hở khoe: "Đang định đi đốt pháo bông. Còn anh, hình như ở thành phố đó chỉ cho đốt ở ngoại ô?".

"Đúng, cho nên nghe cô nói, quá hâm mộ. Nếu tôi có thể đến thành phố của cô, cô sẽ đưa tôi đi đốt pháo chứ? Bao năm rồi không được đốt pháo."

Nghiêu Vũ cười như nắc nẻ, "Rất thông cảm, vắng tiếng pháo ngày Tết mất vui!".

"Thật hả? Nếu tôi đến cô sẽ đưa đi đốt pháo chứ?".

"Hứa Dực Trung, anh chẳng giống đàn ông ba mươi chút nào? Như trẻ con vậy, lẽ nào chỉ vì muốn đốt pháo anh thân chinh đến thành phố xa xôi này? Còn ra vẻ đáng thương?".

"Vậy cô thương tôi chút đi". Hứa Dực Trung cười to, "Đã hứa rồi nhé, tôi đến là cô phải đưa đi đốt pháo đấy".

"Được rồi! Nhất trí!". Nghiêu Vũ gật lia lịa, "Tôi đi chơi đây, tạm biệt!".

Hứa Dực Trung đắc ý thầm nghĩ, nếu xuất hiện trước mặt Nghiêu Vũ, có làm cô phát hoảng?

Lại nghĩ đến việc Đỗ Lối nhờ. Nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ. Anh gọi cho Đỗ Lối.

"Anh đến rồi à? Ở đâu? Em đi đón". Đỗ Lối reo lên sung sướng. Cứ tưởng Hứa Dực Trung sáng mai mới đến. Đỗ Lối đang ở nhà mẹ, cùng cha dượng và cả nhà xem ti vi.

"Tiểu Lối à, có phải cậu ấy đến rồi không? Mau đi đón đi!". Mẹ Đỗ Lối nghe nói nhân vật lớn như vậy, Tết cũng đến nên đã sớm dài cổ đợi.

Đỗ Lối đến cửa khách sạn nhìn thấy Hứa Dực Trung, cười sung sướng. Cô không gọi, chỉ lặng lẽ ngắm anh. Hứa Dực Trung rất cao, mặc áo khoác đại hàn, bớt một chút nghiêm nghị ở văn phòng, thêm một chút sôi nổi, nhìn càng trẻ trung. Anh đang đứng trước quầy bán pháo bông ở mặt tiền khách sạn đùa với mấy đứa trẻ mua pháo. Đỗ Lối thấy anh bỗng bật cười.

Cách mấy mét, cô vẫn nghe thấy tiếng cười của anh. Đầu hơi ngửa, các đường nét tuấn tú ngời ngời. Ánh đèn màu chiếu lên khuôn mặt tươi rói, tim Đỗ Lối khẽ nảy lên, nụ cười của anh, nét vô tư con trẻ của anh cuốn hút như tia nắng ngày đông. Lúc này, cô thật sự nghe thấy tiếng tim mình lay động.

"Dực Trung!" Đỗ Lối cười gọi anh.

Hứa Dực Trung nhìn thấy cô, "Tôi đang xem pháo bông. Ở đây được đốt pháo thật là tuyệt".

"Nhà mua rất nhiều, đến tối em đưa anh đi đốt pháo". Đỗ Lối đi đến, rất tự nhiên khoác tay anh.

"Bây giờ ư? Ngày mai đi. Tôi chỉ định hỏi em có cần chú ý gì không". Hứa Dực Trung cầm lên một cây pháo bông, khéo léo rút ra khỏi cánh tay Đỗ Lối. Anh định sáng mai xuất hiện ở nhà bố mẹ Đỗ Lối xong là chuồn.

"Vậy ư, mẹ em nghe tin anh đến, đang đợi ở nhà". Đỗ Lối cắn môi, vẻ ngần ngại.

"Tôi đang nghĩ nên mua quà gì, không thể tay không đến gặp bố mẹ em". Hứa Dực Trung dự định tối nay đến nhà mẹ Đỗ Lối, sáng mai đi gặp bố cô, một ngày là xong.

"Không cần đâu, em nói là đồng nghiệp, nhập nhằng một chút là được."

Prev 1 ... 100 101 102 103 104 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000012s. Total load: 0.005836