Có khách đặc biệt, chủ nhiệm Đỗ rất vui, ông quyết định không ăn ở nhà, tất cả ra khách sạn. Hứa Dực Trung nhăn mày, quay nhìn Đỗ Lối, thở dài, anh bắt đầu hối hận, cảm thấy vai diễn này không đơn giản như anh nghĩ.
Đỗ Lối khoác tay anh đi vào khách sạn. Vừa qua Tết, khách sạn rất đông người, chủ nhiệm Đỗ luôn miệng chào hỏi người quen, liên tục giới thiệu bạn trai của con gái mình, Hứa Dực Trung cười đến cứng cả cơ hàm, hỏi nhỏ Đỗ Lối: "Khách ăn bữa này hình như toàn người thân của gia đình em?".
"Em không biết, bố thu xếp". Đỗ Lối nói nhỏ, "Xin lỗi, thành phố nhỏ là vậy".
"Đã diễn phải diễn cho trọn, coi như tiệc công vụ!" Hứa Dực Trung cũng nói nhỏ.
Đẩy cửa phòng tiệc, anh choáng váng, bên trong có cả chục người đang đợi, lại một phen ứng phó không thể thoái thác. Hứa Dực Trung mỉm cười giữ đúng vai trò của mình. Vốn tưởng chỉ xuất hiện một chút trước mặt bố mẹ Đỗ Lối, không ngờ lại long trọng như thế. Sực nhớ bố cô hỏi khi nào làm đám cưới, anh cảm giác đúng như đang ra mắt nhà vợ.
Nghe nói Hứa Dực Trung là phó tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm, bố Đỗ Lối khéo léo gợi ý, tập đoàn hoàn toàn có thể đầu tư vào bất động sản ở thành phố này. Không gian khai thác bất động sản ở đây còn rất lớn, lại không phải cạnh tranh như ở thành phố thủ phủ của tỉnh. Gia Lâm nếu muốn đầu tư, thành phố có thể tạo rất nhiều điều kiện thuận lợi.
Hứa Dực Trung hứng thú nghe, cảm thấy ông nói rất đúng. Tuy nhiên những điều chủ nhiệm Đỗ nói không chỉ là dành cho phó tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm, mà còn dành cho con rể tương lai. Anh mập mờ đưa anh trai Hứa Dực Dương ra làm bia đỡ, nhưng bố cô nghe lại hiểu theo ý khác.
Ăn xong Hứa Dực Trung vội vã cáo từ, nói là có việc phải về gấp.
Ra khỏi cửa, anh thở phào, nói với Đỗ Lối: "Có lẽ em phải sớm tìm bạn trai, như thế này quả thật không ổn".
"Bạn trai của em chẳng phải là anh sao. Hi hi, bây giờ bố mẹ em sẽ không suốt ngày thúc giục em nữa". Sắc hồng vẫn chưa tan trên mặt Đỗ Lối, "Sao anh vội thế? Ở lại em đưa đi chơi, hay là lên núi trượt tuyết?".
"Thôi, tôi phải về". Hứa Dực Trung vẫn nhớ anh muốn đi tìm Nghiêu Vũ.
"Vậy được, cảm ơn anh".
Hứa Dực Trung lái xe định đi, lại do dự, nói với cô, "Đỗ Lối, điều kiện gia đình em cũng rất tốt. Tìm một bạn trai không khó, tôi nói rất thật, hãy yêu đi tâm trạng sẽ khác".
"Biết rồi! Anh còn lắm điều hơn bố mẹ em. Tạm biệt, đi đường cẩn thận!". Đỗ Lối vui vẻ vẫy tay.
Sau khi đi khỏi, Hứa Dực Trung lại có nhìn nhận mới về Đỗ Lối. Với điều kiện gia đình như vậy, cô hoàn toàn có thể sống rất tốt, nhưng ấn tượng Đỗ Lối gây cho anh luôn là buồn chán tội nghiệp. Anh nghĩ có lẽ là do bố mẹ ly hôn gây cho cô thương tổn quá lớn.
Trở về khách sạn, anh ngủ một lát. Tối qua ở nhà Đỗ Lối lạ nhà, hơi khó ngủ. Anh không hề biết, ngay buổi chiều hôm đó quan hệ của anh và Đỗ Lối đã truyền đến tai không ít gia đình ở thành phố này. Tin đồn thiên kim của chủ nhiệm Đỗ có người yêu là công tử của tập đoàn bất động sản thành phố A, trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi của những người quen trong thành phố.
Hứa Dực Trung hoàn toàn không hay biết, vừa ngủ dậy, liền gọi điện cho Nghiêu Vũ, "Tôi đến rồi, đưa tôi đi đốt pháo thôi!".
"Ô, anh thích đốt pháo thật à?".
"Cô không thể nuốt lời như vậy, tôi đến thật rồi, đang ở khách sạn".
"Tối qua chẳng phải anh đã đốt pháo ở nhà Đỗ Lối sao? Vẫn còn hứng thú ư?".
Giọng Nghiêu Vũ không có gì khác thường, nhưng lại làm Hứa Dực Trung sửng sốt, hấp tấp giải thích, "Đỗ Lối nói suốt ngày bị bố mẹ thúc giục đi tìm bạn trai, tôi định đến đi đốt pháo với cô, nhân tiện vào vai bạn trai giúp cô ấy thôi". Nghiêu Vũ cười ha ha, "Anh đóng giả xem ra rất thành công? Nghe nói bố cô ấy rất hài lòng, đi khắp nơi tuyên truyền định giục hai người làm đám cưới".
Hứa Dực Trung thầm rên, hỏng rồi! Chuyện sao lại lan nhanh thế? Thành phố nhỏ có khác, ba bước gặp người quen. "Đúng, không ngờ gia đình cô ấy lại nhiệt tình như vậy, tôi ăn chưa kịp tiêu là chuồn, sao cô còn không đến an ủi tôi một chút?".
Nghiêu Vũ nghĩ, tôi đến tìm anh? Nếu tôi và anh đi trên phố gặp người quen, không biết người ta đồn đại thế nào? Cô cười, nói dối, "Không được, hôm nay tôi và bố về thăm quê, không đi với anh được, rất xin lỗi".
Hứa Dực Trung nhìn di động trong tay, băn khoăn, Nghiêu Vũ vừa nghe nói anh đóng giả bạn trai của Đỗ Lối đã trở mặt không muốn gặp anh? Sao lại thế? Có phải cô để bụng chuyện này?
Hứa Dực Trung nghĩ mãi không hiểu, ngao ngán lái xe quay về.
Nghiêu Vũ tâm thần bất an, nghe điện thoại của Thiên Trần: "Anh chàng Lưu Vân đó là con của chú Lưu, bọn mình chơi với nhau từ nhỏ, lớn lên vẫn thân thiết, mẹ mình lại muốn ghép hai đứa! Tiểu Vũ, cậu có biết Tết này mình mệt thế nào không? Đúng là cười cứng miệng, nghe rác tai. Ăn bữa cơm về nhà là mẹ lại ca thán... mình ngán muốn chết, ai cũng so bì, chẳng coi A Dương ra gì! Làm thế nào bây giờ?". Thiên Trần thở dài nẫu ruột, Tết này cô bị mẹ quản thúc rất chặt, từ mồng một đến mồng năm đi suốt. Không phải là cuộc xem mặt trá hình thì cũng là thăm bạn bè của mẹ, hỏi han tình hình con cái, sau đó lại so bì.
Cô quá ngán cái Tết này, quả là rất mệt.
Đỗ Lối khoác tay anh đi vào khách sạn. Vừa qua Tết, khách sạn rất đông người, chủ nhiệm Đỗ luôn miệng chào hỏi người quen, liên tục giới thiệu bạn trai của con gái mình, Hứa Dực Trung cười đến cứng cả cơ hàm, hỏi nhỏ Đỗ Lối: "Khách ăn bữa này hình như toàn người thân của gia đình em?".
"Em không biết, bố thu xếp". Đỗ Lối nói nhỏ, "Xin lỗi, thành phố nhỏ là vậy".
"Đã diễn phải diễn cho trọn, coi như tiệc công vụ!" Hứa Dực Trung cũng nói nhỏ.
Đẩy cửa phòng tiệc, anh choáng váng, bên trong có cả chục người đang đợi, lại một phen ứng phó không thể thoái thác. Hứa Dực Trung mỉm cười giữ đúng vai trò của mình. Vốn tưởng chỉ xuất hiện một chút trước mặt bố mẹ Đỗ Lối, không ngờ lại long trọng như thế. Sực nhớ bố cô hỏi khi nào làm đám cưới, anh cảm giác đúng như đang ra mắt nhà vợ.
Nghe nói Hứa Dực Trung là phó tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm, bố Đỗ Lối khéo léo gợi ý, tập đoàn hoàn toàn có thể đầu tư vào bất động sản ở thành phố này. Không gian khai thác bất động sản ở đây còn rất lớn, lại không phải cạnh tranh như ở thành phố thủ phủ của tỉnh. Gia Lâm nếu muốn đầu tư, thành phố có thể tạo rất nhiều điều kiện thuận lợi.
Hứa Dực Trung hứng thú nghe, cảm thấy ông nói rất đúng. Tuy nhiên những điều chủ nhiệm Đỗ nói không chỉ là dành cho phó tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm, mà còn dành cho con rể tương lai. Anh mập mờ đưa anh trai Hứa Dực Dương ra làm bia đỡ, nhưng bố cô nghe lại hiểu theo ý khác.
Ăn xong Hứa Dực Trung vội vã cáo từ, nói là có việc phải về gấp.
Ra khỏi cửa, anh thở phào, nói với Đỗ Lối: "Có lẽ em phải sớm tìm bạn trai, như thế này quả thật không ổn".
"Bạn trai của em chẳng phải là anh sao. Hi hi, bây giờ bố mẹ em sẽ không suốt ngày thúc giục em nữa". Sắc hồng vẫn chưa tan trên mặt Đỗ Lối, "Sao anh vội thế? Ở lại em đưa đi chơi, hay là lên núi trượt tuyết?".
"Thôi, tôi phải về". Hứa Dực Trung vẫn nhớ anh muốn đi tìm Nghiêu Vũ.
"Vậy được, cảm ơn anh".
Hứa Dực Trung lái xe định đi, lại do dự, nói với cô, "Đỗ Lối, điều kiện gia đình em cũng rất tốt. Tìm một bạn trai không khó, tôi nói rất thật, hãy yêu đi tâm trạng sẽ khác".
"Biết rồi! Anh còn lắm điều hơn bố mẹ em. Tạm biệt, đi đường cẩn thận!". Đỗ Lối vui vẻ vẫy tay.
Sau khi đi khỏi, Hứa Dực Trung lại có nhìn nhận mới về Đỗ Lối. Với điều kiện gia đình như vậy, cô hoàn toàn có thể sống rất tốt, nhưng ấn tượng Đỗ Lối gây cho anh luôn là buồn chán tội nghiệp. Anh nghĩ có lẽ là do bố mẹ ly hôn gây cho cô thương tổn quá lớn.
Trở về khách sạn, anh ngủ một lát. Tối qua ở nhà Đỗ Lối lạ nhà, hơi khó ngủ. Anh không hề biết, ngay buổi chiều hôm đó quan hệ của anh và Đỗ Lối đã truyền đến tai không ít gia đình ở thành phố này. Tin đồn thiên kim của chủ nhiệm Đỗ có người yêu là công tử của tập đoàn bất động sản thành phố A, trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi của những người quen trong thành phố.
Hứa Dực Trung hoàn toàn không hay biết, vừa ngủ dậy, liền gọi điện cho Nghiêu Vũ, "Tôi đến rồi, đưa tôi đi đốt pháo thôi!".
"Ô, anh thích đốt pháo thật à?".
"Cô không thể nuốt lời như vậy, tôi đến thật rồi, đang ở khách sạn".
"Tối qua chẳng phải anh đã đốt pháo ở nhà Đỗ Lối sao? Vẫn còn hứng thú ư?".
Giọng Nghiêu Vũ không có gì khác thường, nhưng lại làm Hứa Dực Trung sửng sốt, hấp tấp giải thích, "Đỗ Lối nói suốt ngày bị bố mẹ thúc giục đi tìm bạn trai, tôi định đến đi đốt pháo với cô, nhân tiện vào vai bạn trai giúp cô ấy thôi". Nghiêu Vũ cười ha ha, "Anh đóng giả xem ra rất thành công? Nghe nói bố cô ấy rất hài lòng, đi khắp nơi tuyên truyền định giục hai người làm đám cưới".
Hứa Dực Trung thầm rên, hỏng rồi! Chuyện sao lại lan nhanh thế? Thành phố nhỏ có khác, ba bước gặp người quen. "Đúng, không ngờ gia đình cô ấy lại nhiệt tình như vậy, tôi ăn chưa kịp tiêu là chuồn, sao cô còn không đến an ủi tôi một chút?".
Nghiêu Vũ nghĩ, tôi đến tìm anh? Nếu tôi và anh đi trên phố gặp người quen, không biết người ta đồn đại thế nào? Cô cười, nói dối, "Không được, hôm nay tôi và bố về thăm quê, không đi với anh được, rất xin lỗi".
Hứa Dực Trung nhìn di động trong tay, băn khoăn, Nghiêu Vũ vừa nghe nói anh đóng giả bạn trai của Đỗ Lối đã trở mặt không muốn gặp anh? Sao lại thế? Có phải cô để bụng chuyện này?
Hứa Dực Trung nghĩ mãi không hiểu, ngao ngán lái xe quay về.
Nghiêu Vũ tâm thần bất an, nghe điện thoại của Thiên Trần: "Anh chàng Lưu Vân đó là con của chú Lưu, bọn mình chơi với nhau từ nhỏ, lớn lên vẫn thân thiết, mẹ mình lại muốn ghép hai đứa! Tiểu Vũ, cậu có biết Tết này mình mệt thế nào không? Đúng là cười cứng miệng, nghe rác tai. Ăn bữa cơm về nhà là mẹ lại ca thán... mình ngán muốn chết, ai cũng so bì, chẳng coi A Dương ra gì! Làm thế nào bây giờ?". Thiên Trần thở dài nẫu ruột, Tết này cô bị mẹ quản thúc rất chặt, từ mồng một đến mồng năm đi suốt. Không phải là cuộc xem mặt trá hình thì cũng là thăm bạn bè của mẹ, hỏi han tình hình con cái, sau đó lại so bì.
Cô quá ngán cái Tết này, quả là rất mệt.

