XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2197
- Tình trạng: Hoàn thành
Anh cười nói, "Thế này đi, tôi đến quầy rượu của khách sạn mua chút gì được không?"

Hai người đến quầy rượu chọn hai chai rượu, một hộp thuốc bổ. Đỗ Lối tranh trả tiền, anh ngăn lại, "Không có ý gì, gặp bề trên nên có quà".

Đỗ Lối bụm môi cười, cô hi vọng không phải là giả. Hứa Dực Trung thực lòng đến thăm bố mẹ cô thế này là quá tuyệt. Mục đích của cô là chỉ cần anh bằng lòng đến.

Vừa bước vào nhà, Hứa Dực Trung giật mình, bên trong ít nhất có đến chục người ngồi. Đỗ Lối rất giống mẹ, gương mặt mẹ cô có nét ôn hòa nhẫn nhịn của người phụ nữ từng trải, "Dực Trung phải không? Nghe Tiểu Đỗ nhắc đến cháu đã lâu. Lại ngồi đi".

Hứa Dực Trung rất tự nhiên đi đến ngồi xuống bàn. Bữa tiệc gia đình vẫn chưa xong, hình như vừa được bổ sung thêm vài món. Anh lễ phép ngồi xuống, cùng Đỗ Lối chào hỏi mọi người, rượu đưa đến. Tiếp khách trên bàn tiệc coi như anh tương đối có kinh nghiệm, ứng phó rất tự nhiên.

Mẹ Đỗ Lối chăm chú nhìn anh rất lâu. Đỗ Lối ngồi bên cạnh, gắp thức ăn cho anh, mỗi khi câu chuyện có gì vui, lại tự nhiên nghiêng đầu ghé sát anh. Nhìn thấy cảnh thân mật như vậy, mặt mẹ cô tươi dần.

Hứa Dực Trung tưởng làm quen xong, rượu cũng uống xong, sẽ quay về khách sạn, anh ngồi đến mười giờ liền đứng lên cáo từ.

"Không được, sao có chuyện để cho cháu ở khách sạn, cô đã thu xếp phòng rồi, ngày Tết phải ở nhà!" Mẹ Đỗ Lối niềm nở giữ khách. Bà hoàn toàn hài lòng về chàng trai này, cũng hỏi kĩ con gái, biết anh gia thế tốt, bản thân lại có bằng thạc sĩ ở nước ngoài. Bà dặn riêng con nhất định phải giữ chặt, "Tiểu Lối, đưa Dực Trung đi đốt pháo bông, lát nữa mẹ làm bữa ăn khuya".

Hứa Dực Trung nhìn Đỗ Lối, mắt cô như cầu khẩn. Anh mềm lòng, không nỡ phụ thịnh tình của mẹ cô, không còn cách nào đành ở lại. Lần đầu tiên ăn Tết ở nhà một cô gái, anh lờ mờ cảm thấy cái trò giả dối này không hay.

Khi lên tầng thượng đốt pháo, anh cau mày hỏi, "Đỗ Lối, như thế này liệu có ổn? Mẹ rất quan tâm đến em, nếu biết là giả, liệu có càng buồn?".

Đỗ Lối mủm mỉm, "Vẫn tốt hơn nhiều suốt ngày bị mẹ gọi điện càu nhàu. Em có thể tự chăm sóc cho mình, anh chỉ đến một lần, mẹ yên tâm, sau này không hỏi nữa. Lại đây, Dực Trung, em không dám châm ngòi".

Hứa Dực Trung yên tâm, đi đến châm ngòi pháo, "Đoàng!" một tiếng pháo bông bùng nổ trên bầu trời đêm, hóa thành cơn mưa nhũ sắc rơi lả tả. Lâu lắm không chơi trò này, anh cũng rất vui, thầm nghĩ, nếu chơi cùng Nghiêu Vũ nhất định rất vui.

Hoa khói xanh xanh đỏ đỏ điểm xuyết trong màn đêm vô tận. Anh lặng lẽ nhìn tầng không lóng lánh sắc màu, lòng đột nhiên xao xuyến.

Bao nhiêu năm không có cảm giác này? Một nỗi nôn nao đã lâu không thấy. Gương mặt thanh tú trong ngần anh vương vấn đang ở chốn nào trong thành phố này? Lúc này cô có háo hức ngẩng nhìn pháo bông nở? Cô có biết, bao ý nghĩ tốt đẹp trong anh cháy lên vì cô? Anh cố kìm ý muốn gọi điện cho cô, mong ngày mai đến nhanh.

Đỗ Lối ngẩng nhìn pháo bông trên trời, trầm mặc rất lâu, "Cảm ơn anh, Dực Trung, đây là nhà mẹ em, mẹ yêu em, nhưng lại có một gia đình khác. Bố cũng thế, nhìn có vẻ là người một nhà, nhưng em luôn cảm thấy chỉ một mình ăn Tết".

Hoa pháo tưng bừng nở phía xa, cơ hồ đốt hết phồn hoa, Đỗ Lối đứng trên sân thượng, bóng hình trăng trắng, nhuốm màu ưu thương.

Cô không đẹp ư? Cô rất đẹp. Cô không tốt ư? Cô rất tốt. Hứa Dực Trung cúi đầu, nhưng anh không biết làm sao.

Đỗ Lối ngoái lại, mắt long lanh ánh nước. Hứa Dực Trung cảm giác nhìn thấy một bông ngọc lan thổn thức trong đêm. Phía chân trời, dưới làn mây mỏng một vầng trăng khuyết ẩn hiện, thanh lạnh như vậy, cả tầng không mênh mang buồn cô quạnh.

Anh bỗng nhớ đến Nghiêu Vũ, sự dửng dưng của cô, lặng lẽ mà kiên định giống như bầu trời sau cơn mưa. Đúng, Nghiêu Vũ chính là cảnh sắc sau mưa, ánh sáng trong như lọc xuyên qua tán lá, cỏ long lanh. Không khí mát rượi, ngôi đình hóng mát, đóa hoa mang hơi nước, một cốc trà tỏa hương. Vẻ dịu dàng từ từ chìm trong mắt Hứa Dực Trung, ngưng thành một vì sao, anh khao khát bầu không khí sau mưa, tinh khôi và tràn trề sức sống như thế.

Anh vỗ vai Đỗ Lối, "Tôi thấy mẹ em thật sự rất quan tâm em, đừng như thế, bây giờ là ngày Tết".

Cô nhoẻn miệng cười, kéo tay anh, "Đi thôi, đi ăn khuya do mẹ làm".

Cô nắm chặt tay anh như đứa trẻ, Hứa Dực Trung cười. Anh thực lòng mong Đỗ Lối có thể vui vẻ hơn.

Ngày hôm sau, Đỗ Lối dẫn anh đến gặp bố cô, điều kiện gia đình bố cô rõ ràng tốt hơn nhà mẹ, vừa giới thiệu, thì ra bố cô là chủ nhiệm ủy ban thiết kế thành phố này, Hứa Dực Trung và ông tự nhiên có chung chủ đề nói chuyện. Chủ nhiệm Đỗ cũng rất hài lòng với anh, cũng rất cưng chiều con gái. Ông là người trực tính, vỗ vai Hứa Dực Trung xởi lởi: "Dực Trung, cậu cũng không còn nhỏ nữa, khi nào thì lo liệu việc riêng?"

Hứa Dực Trung nhìn Đỗ Lối, mặt cô vụt đỏ, lườm ông, "Bố, bố nói gì vậy".

"Ha ha!". Chủ nhiệm Đỗ cười vang, lại than thở, "Dực Trung, tôi có lỗi, luôn cảm thấy mắc nợ Tiểu Lối, cậu có thể đối tốt với nó không?".

Hứa Dực Trung đành gượng cười ưng thuận.

Prev 1 ... 101 102 103 104 105 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000013s. Total load: 0.003288