Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2112
- Tình trạng: Hoàn thành
"Cậu cứ ăn xong là quên đi!". Nghiêu Vũ đang mải nghĩ đến chuyện hay ho Hứa Dực Trung gây ra ở thành phố này. Thầm khâm phục Đỗ Lối đa mưu. Mục đích của cô ta đâu có đơn giản như vậy, chỉ để đối phó với bố mẹ? Nghĩ lại bực mình, thầm mắng Hứa Dực Trung đầu lợn.

Ngẫm nghĩ một lát lại gạt khỏi đầu, chuyện quan hệ gì đến mình? Chưa biết chừng Hứa Dực Trung có ý đó thật, nhân cơ hội biến giả thành thật.

"Tiểu Vũ, cậu có nghe không đấy? Sao hôm nay đầu óc để đi đâu thế?".

"Ờ, mình vẫn đang nghe". Nghiêu Vũ nghĩ đến Hứa Dực Trung đến thành phố này lòng hơi khó chịu, lẽ nào cô cũng như Đỗ Lối, thấy người kia có thứ gì là không vui? Nghiêu Vũ lắc đầu, không phải thế, cô chỉ cảm thấy ngán vì ngay chiêu đó Đỗ Lối cũng dám dùng, mặc dù Hứa Dực Trung đã nhấn mạnh chỉ là giả, nhưng trước mặt bố mẹ và họ hàng cô ta, làm sao giả được!

Thiên Trần nói một thôi, Nghiêu Vũ chỉ ậm ừ, Thiên Trần nghi ngờ lại hỏi: "Có phải nghe không rõ? Tiểu Vũ, cậu có nghe rõ mình nói không?".

Nghiêu Vũ sực tỉnh, nói vắn tắt, "Cứ để tự nhiên đi. Chỉ cần cậu một lòng với Tiêu Dương, ai làm gì được, có điều phải bỏ ít thời gian mài giũa".

"Mài gì?" Thiên Trần buồn rầu: "Mình gọi cho A Dương, Tết không có thời gian gặp nhau. Lần nào gọi đến cũng thấy anh ấy đang tụ tập đánh bài, dạo trước bận việc công ty, hình như tranh thủ dịp Tết chơi bù. Nói mãi cũng chẳng ăn thua. Ngán quá đi, còn cậu, Tiểu Vũ, ăn Tết thế nào?".

"Rất tốt, về nhà, ăn ngon, ngủ say, hai năm không về, cứ về là thành bá chủ, muốn gì được nấy. Mình khác cậu, không thích đối phó như vậy, không muốn đi chẳng ai ép được, ở lỳ trong nhà còn hơn. À, có tin mới, Hứa Dực Trung đến ra mắt người nhà Đỗ Lối".

"Ồ? Nhanh thế? Hai người yêu nhau rồi?".

"Anh ta đóng giả bạn trai Đỗ Lối".

"Tiểu Vũ, tại sao cậu có vẻ không vui? Cậu nên vui chứ, chẳng phải Đỗ Lối suốt ngày khó chịu nghi ngờ cậu với Hứa Dực Trung? Cậu quan tâm chuyện đó à?".

Nghiêu Vũ hơi hoảng, "Không phải mình quan tâm, ý đồ của Đỗ Lối không đơn giản như vậy. Nhưng, cũng chẳng liên quan đến mình, bây giờ mình đang nghĩ tới Đồng Tư Thành, mình đã gặp anh ấy rồi".

"Hả, Đồng Tư Thành cũng đến đó sao?". Thiên Trần ngạc nhiên.

"Không, mình nói là hồi trước Tết, anh ấy đến tìm mình, bây giờ mình vẫn chưa biết thế nào, phiền quá".

Mấy ngày nay Nghiêu Vũ ở nhà, vẫn chưa nghĩ ra nên làm thế nào.

Thiên Trần cười "khạch" một tiếng, "Thì ra người ngoài cuộc vẫn tỉnh táo hơn. Mình cảm thấy cậu coi Đồng Tư Thành như miếng lườn gà vậy. Ăn thì chán, vứt thì tiếc. Làm lại thì không còn cảm giác ngày xưa. Bỏ thì vấn vương quá khứ. Theo mình, xin trả cậu lời khuyên đó, cứ thuận theo tự nhiên, việc cần đến khắc đến...".

Thuận theo tự nhiên, lòng cô sáng lên. Đúng vậy, nghĩ gì nữa? Đồng Tư Thành đến gặp cô, cứ để anh đến, cư xử bình thường, cuối cùng nên thế nào thì theo thế ấy. Giọng cô lại lanh lảnh, "Thiên Trần, vừa rồi đầu óc rối loạn không nghe rõ, cậu đi gặp gỡ xem mặt, có ai hơn Tiêu Dương không?".

Thiên Trần nghĩ. Có, có người đẹp hơn, có người điều kiện tốt hơn, nhưng Tiêu Dương đã chiếm trọn lòng cô, tiềm thức cô chống lại những cuộc gặp đó, từ chối những người rất ưu tú đó một cách bản năng. "Tiểu Vũ, hôn nhân qua mối lái cũng không đơn giản, không phải chỉ qua một vài bữa ăn là thành. Mình cảm thấy, áp lực trong gia đình quá lớn. Ai cũng nghĩ mình phải lấy một người xứng đáng. Nhưng A Dương vẫn mê đánh bài. Có lúc ngồi ở nhà họ hàng, mình cảm giác A Dương với họ dường như là người của hai thế giới. Mình kéo anh ấy vào, lại chông chênh không chỗ bấu víu, bỏ đi lại không đành".

"Có thể đúng là trước Tết bận rộn, tranh thủ ngày Tết chơi cho đã. Để ít bữa nữa cậu lại khuyên anh ấy, được không?".

Thiên Trần se sẽ thở dài. Đúng là tiến thoái lưỡng nan. Mẹ ưa sĩ diện. Nếu cô chọn A Dương, mẹ không có gì để khoe với họ hàng, bạn bè, anh lại không thể vì cô mà từ bỏ thú vui đó.

Ngày Tết luôn là không khí đoàn tụ ấm áp, các cặp đôi âu yếm dập dìu. Thiên Trần cảm thấy rất cô đơn, rất xa lạ với tiếng cười, với niềm vui. Cô như con bướm rơi vào lưới nhện, bất lực vùng vẫy, nhưng không thể thoát khỏi những tơ nhện bám chặt vào người. Mỗi lần đến một nhà họ hàng, lại thêm một sợi tơ dính vào. Cô sắp ngạt thở.

"Tiểu Vũ, mình mệt quá rồi. Tiến thoái lưỡng nan, không muốn sống nữa!".

"Nói gì vậy? Đừng nghĩ linh tinh, mồng bảy mình quay lại, bọn mình nói chuyện".

Từ thành phố B đến thành phố A, đi xe đường dài hết ba tiếng đồng hồ, ngồi tàu hỏa hết bốn tiếng rưỡi. Nghiêu Vũ định sáng mồng bảy sẽ đi, tối mồng sáu nhận được điện thoại của Đồng Tư Thành, "Anh đang ở thành phố này, vé tàu đã mua, anh đến đón em".

Nghiêu Vũ ngây ra mãi, lặp lại lời của anh, "Anh đang ở thành phố này, vé đã mua, anh đến đón em?".

"Ừ, mười giờ sáng mai, anh đợi em ở bến tàu, nếu em muốn, tối nay anh đến đưa em đi đốt pháo bông".

Nghiêu Vũ hơi choáng, anh đã đến, chỉ để đón cô? Tim cô như bị bàn tay bóp mạnh, đau một chút, nhưng nhức nhối nhiều hơn, nhức đến nỗi làm cô nhăn mày.

Prev 1 ... 103 104 105 106 107 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000457