Nghiêu Vũ không biết Hứa Dực Trung còn có tài đó, sung sướng mỉm cười, cô thích phong cách phóng túng như vậy. Đồng Tư Thành lặng lẽ nhìn cô, khẽ thở dài. "Nghiêu Nghiêu, sao không nói với anh tối nay em đến đây chơi? Đỗ Lối nói anh mới biết".
Nghiêu Vũ chợt ngơ ngẩn, lại có cảm giác giấu diếm Đồng Tư Thành, cô nhìn Vương Lũy và Vương Lâm nói với anh, "Giới thiệu với anh đây là giám đốc Vương công ty em. Đây là Vương Lâm ở phòng giao dịch".
Đồng Tư Thành nghe vậy hiểu ý, cười, "Đi cùng đồng nghiệp phải không?". Nói xong cầm ly rượu đến chúc Vương Lũy và Vương Lâm.
Vương Lũy cười tít mắt, cũng là người lõi đời, cảnh này anh không lạ, đã bấm bụng cười ngay từ đầu, nhân cơ hội nhìn kĩ tình địch của Hứa Dực Trung.
Hát xong bốn bài, Hứa Dực Trung cười bước xuống sân khấu, "Xấu hổ quá!".
Trương Lâm Sơn đưa rượu cho anh, "Khá lắm, Dực Trung, học từ lúc nào thế?".
"Hồi đại học ham chơi. Đỗ Lối, em cũng biết, lần trước ở quán bar đã nói với em. Anh lớn tuổi rồi, chẳng mấy khi chơi vui như thế này".
Đỗ Lối sung sướng gật đầu, Hứa Dực Trung hôm nay quả thực khiến cô không hiểu. Ánh mắt chuyển đến Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành, lẽ nào thực sự do hai người đó đã quay lại với nhau, cho nên Hứa Dực Trung thất vọng, mới bắt đầu nghĩ đến những việc cô đã làm cho anh?
Chủ nhiệm Đỗ đứng lên vỗ vai Hứa Dực Trung, "Cảnh này người già không quen, chỉ ghé thăm, các bạn trẻ cứ tiếp tục vui, tôi về trước".
Hứa Dực Trung đương nhiên cùng Đỗ Lối ra tiễn.
Nghiêu Vũ bóp đầu, nói với Đồng Tư Thành, "Em ngồi lâu hơi nhức đầu, đi trước được không?".
"Được, anh đưa em về". Anh đứng lên.
"Chẳng phải anh có việc cần bàn với Đỗ Lối?".
Đồng Tư Thành nhíu mày, Nghiêu Vũ cười uyển chuyển, "Nếu không có việc gì, sao lại cùng cô ấy đến đây? Không cần tiễn, em tự gọi xe về".
"Không sao, hôm khác bàn cũng được". Đồng Tư Thành kiên quyết.
Ra khỏi nhà hàng, Nghiêu Vũ nói với anh: "Em không phải trẻ con, chuyện anh cần bàn mới quan trọng, em về nhà sẽ nhắn tin cho anh".
Đồng Tư Thành băn khoăn nhìn cô, giải thích: "Nghiêu Nghiêu, Gia Lâm muốn thay phần mềm quản lí, định dùng thử của công ty anh, nếu thỏa thuận thành công, công ty anh có thể phụ trách bảo dưỡng toàn bộ máy tính của họ".
"Cho nên, nhân cơ hội phó tổng Hứa ở đây, anh ngồi với họ thêm lát nữa".
Nghiêu Vũ không hề có vẻ giận dỗi, giọng tự nhiên. Đồng Tư Thành đột nhiên bật cười, "Nếu quả thật em không thích, anh không làm vụ này nữa, đi thôi, anh đưa em về".
"Không cần mà, sao lại không làm? Em không thích Đỗ Lối, không có nghĩa không thích kiếm tiền. Hơn nữa hợp tình hợp lí. Cô ấy giới thiệu là một chuyện, quan trọng là phần mềm và dịch vụ của công ty anh phải tốt," Nghiêu Vũ khẽ cười, "Anh không cần thận trọng như thế, chỉ vì ở đây ồn quá, hay ta ra ngoài một lát lại quay vào, để anh yên tâm, anh cứ như sợ em giận ấy".
Hứa Dực Trung và Đỗ Lối tiễn chủ nhiệm Đỗ quay về, nhìn thấy hai người đứng sát nhau bên ngoài. Đỗ Lối khẽ cười, giả bộ không nhìn thấy, kéo Hứa Dực Trung đi vào.
Nghiêu Vũ cúi đầu, "Tư Thành, trước đây anh không thận trọng như vậy. Em chỉ đứng ngoài một lát. Bên trong quá ồn, anh vào trước đi, lát nữa em vào, bàn xong với Đỗ Lối, anh đưa em về".
Mắt Đồng Tư Thành sáng lên. Anh cúi hôn cô, "Đứng một lát rồi vào nhé? Anh bàn nhanh thôi".
"Vâng!".
Nghiêu Vũ còn chưa kịp vào, Đồng Tư Thành đã đi ra, "Việc công nên bàn trong giờ làm việc, ở chỗ đông người không tiện nói, anh đưa em về".
Đồng Tư Thành không đưa cô lên nhà, chỉ đứng đợi dưới ánh đèn đường. Nghiêu Vũ hiểu, cô bật đèn trong phòng, thở một hơi, vẫn đến bên cửa sổ ngó đầu ra.
Cách xa như vậy, độ cao nhà bảy tầng. Cô vẫn nhìn thấy mắt anh chợt sáng. Đồng Như Thành quay người đi, trước khi đi, lại giơ tay vẫy như ngày nào.
Nghiêu Vũ ngây ra nhìn. Trước đây cô vội vàng chạy đến cửa sổ là muốn nhìn anh thêm chút nữa, mắt âu yếm nhìn theo bóng anh, lòng tràn ngập hạnh phúc. Khi anh mới trở về, cô ngó nhìn như một thói quen, hôm nay lại vì biết anh đứng đợi dưới đèn đường mà làm như vậy. Rốt cuộc cô có chỗ nào không phải? Cuộc chia tay đó đã nhạt dần, tình cảm của anh còn nặng hơn trước. Tại sao cô vẫn không tìm lại được cảm giác xưa?
Không phải không có cảm giác ngày xưa, mà tất cả đã khác. Cô cũng không thể nói rõ khác chỗ nào, như Thiên Trần nói, dường như không còn cảm xúc, không còn rung động.
Chương 32 - Gian nan muôn nỗi
Khép chặt hai cánh tay ôm ngực, cô đột nhiên nghĩ, cơ thể này từng qua hai người đàn ông ôm ấp, ngực hơi tức, há miệng thở, lại nghĩ đôi môi này đã lưu hơi ấm của hai người đàn ông. Giơ tay nhìn, lòng bàn tay hằn những vết móng tay sâu, đỏ bầm. Đã có hai người đàn ông lưu dấu ấn trên đó.
Nghiêu Vũ đóng cửa sổ, mở máy tính, lên mạng đọc tiểu thuyết, lòng bất an, đọc không vào.
Tiếng gõ cửa lại vang. Cô thở dài, lại ai đây? Ra mở cửa.
Hứa Dực Trung điềm nhiên bước vào, "Sao mở mắt to thế? Tưởng ai? Đồng Tư Thành ư?".
"Có chuyện gì?".
"Quan tâm cô không được sao?". Hứa Dực Trung thầm đắc ý, mặt tỉnh khô.
Đầu Nghiêu Vũ lại buốt, "Sao anh lắm chuyện thế? Nửa đêm chạy đến đây, không sợ Đỗ Lối ghen à?".
Nghiêu Vũ chợt ngơ ngẩn, lại có cảm giác giấu diếm Đồng Tư Thành, cô nhìn Vương Lũy và Vương Lâm nói với anh, "Giới thiệu với anh đây là giám đốc Vương công ty em. Đây là Vương Lâm ở phòng giao dịch".
Đồng Tư Thành nghe vậy hiểu ý, cười, "Đi cùng đồng nghiệp phải không?". Nói xong cầm ly rượu đến chúc Vương Lũy và Vương Lâm.
Vương Lũy cười tít mắt, cũng là người lõi đời, cảnh này anh không lạ, đã bấm bụng cười ngay từ đầu, nhân cơ hội nhìn kĩ tình địch của Hứa Dực Trung.
Hát xong bốn bài, Hứa Dực Trung cười bước xuống sân khấu, "Xấu hổ quá!".
Trương Lâm Sơn đưa rượu cho anh, "Khá lắm, Dực Trung, học từ lúc nào thế?".
"Hồi đại học ham chơi. Đỗ Lối, em cũng biết, lần trước ở quán bar đã nói với em. Anh lớn tuổi rồi, chẳng mấy khi chơi vui như thế này".
Đỗ Lối sung sướng gật đầu, Hứa Dực Trung hôm nay quả thực khiến cô không hiểu. Ánh mắt chuyển đến Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành, lẽ nào thực sự do hai người đó đã quay lại với nhau, cho nên Hứa Dực Trung thất vọng, mới bắt đầu nghĩ đến những việc cô đã làm cho anh?
Chủ nhiệm Đỗ đứng lên vỗ vai Hứa Dực Trung, "Cảnh này người già không quen, chỉ ghé thăm, các bạn trẻ cứ tiếp tục vui, tôi về trước".
Hứa Dực Trung đương nhiên cùng Đỗ Lối ra tiễn.
Nghiêu Vũ bóp đầu, nói với Đồng Tư Thành, "Em ngồi lâu hơi nhức đầu, đi trước được không?".
"Được, anh đưa em về". Anh đứng lên.
"Chẳng phải anh có việc cần bàn với Đỗ Lối?".
Đồng Tư Thành nhíu mày, Nghiêu Vũ cười uyển chuyển, "Nếu không có việc gì, sao lại cùng cô ấy đến đây? Không cần tiễn, em tự gọi xe về".
"Không sao, hôm khác bàn cũng được". Đồng Tư Thành kiên quyết.
Ra khỏi nhà hàng, Nghiêu Vũ nói với anh: "Em không phải trẻ con, chuyện anh cần bàn mới quan trọng, em về nhà sẽ nhắn tin cho anh".
Đồng Tư Thành băn khoăn nhìn cô, giải thích: "Nghiêu Nghiêu, Gia Lâm muốn thay phần mềm quản lí, định dùng thử của công ty anh, nếu thỏa thuận thành công, công ty anh có thể phụ trách bảo dưỡng toàn bộ máy tính của họ".
"Cho nên, nhân cơ hội phó tổng Hứa ở đây, anh ngồi với họ thêm lát nữa".
Nghiêu Vũ không hề có vẻ giận dỗi, giọng tự nhiên. Đồng Tư Thành đột nhiên bật cười, "Nếu quả thật em không thích, anh không làm vụ này nữa, đi thôi, anh đưa em về".
"Không cần mà, sao lại không làm? Em không thích Đỗ Lối, không có nghĩa không thích kiếm tiền. Hơn nữa hợp tình hợp lí. Cô ấy giới thiệu là một chuyện, quan trọng là phần mềm và dịch vụ của công ty anh phải tốt," Nghiêu Vũ khẽ cười, "Anh không cần thận trọng như thế, chỉ vì ở đây ồn quá, hay ta ra ngoài một lát lại quay vào, để anh yên tâm, anh cứ như sợ em giận ấy".
Hứa Dực Trung và Đỗ Lối tiễn chủ nhiệm Đỗ quay về, nhìn thấy hai người đứng sát nhau bên ngoài. Đỗ Lối khẽ cười, giả bộ không nhìn thấy, kéo Hứa Dực Trung đi vào.
Nghiêu Vũ cúi đầu, "Tư Thành, trước đây anh không thận trọng như vậy. Em chỉ đứng ngoài một lát. Bên trong quá ồn, anh vào trước đi, lát nữa em vào, bàn xong với Đỗ Lối, anh đưa em về".
Mắt Đồng Tư Thành sáng lên. Anh cúi hôn cô, "Đứng một lát rồi vào nhé? Anh bàn nhanh thôi".
"Vâng!".
Nghiêu Vũ còn chưa kịp vào, Đồng Tư Thành đã đi ra, "Việc công nên bàn trong giờ làm việc, ở chỗ đông người không tiện nói, anh đưa em về".
Đồng Tư Thành không đưa cô lên nhà, chỉ đứng đợi dưới ánh đèn đường. Nghiêu Vũ hiểu, cô bật đèn trong phòng, thở một hơi, vẫn đến bên cửa sổ ngó đầu ra.
Cách xa như vậy, độ cao nhà bảy tầng. Cô vẫn nhìn thấy mắt anh chợt sáng. Đồng Như Thành quay người đi, trước khi đi, lại giơ tay vẫy như ngày nào.
Nghiêu Vũ ngây ra nhìn. Trước đây cô vội vàng chạy đến cửa sổ là muốn nhìn anh thêm chút nữa, mắt âu yếm nhìn theo bóng anh, lòng tràn ngập hạnh phúc. Khi anh mới trở về, cô ngó nhìn như một thói quen, hôm nay lại vì biết anh đứng đợi dưới đèn đường mà làm như vậy. Rốt cuộc cô có chỗ nào không phải? Cuộc chia tay đó đã nhạt dần, tình cảm của anh còn nặng hơn trước. Tại sao cô vẫn không tìm lại được cảm giác xưa?
Không phải không có cảm giác ngày xưa, mà tất cả đã khác. Cô cũng không thể nói rõ khác chỗ nào, như Thiên Trần nói, dường như không còn cảm xúc, không còn rung động.
Chương 32 - Gian nan muôn nỗi
Khép chặt hai cánh tay ôm ngực, cô đột nhiên nghĩ, cơ thể này từng qua hai người đàn ông ôm ấp, ngực hơi tức, há miệng thở, lại nghĩ đôi môi này đã lưu hơi ấm của hai người đàn ông. Giơ tay nhìn, lòng bàn tay hằn những vết móng tay sâu, đỏ bầm. Đã có hai người đàn ông lưu dấu ấn trên đó.
Nghiêu Vũ đóng cửa sổ, mở máy tính, lên mạng đọc tiểu thuyết, lòng bất an, đọc không vào.
Tiếng gõ cửa lại vang. Cô thở dài, lại ai đây? Ra mở cửa.
Hứa Dực Trung điềm nhiên bước vào, "Sao mở mắt to thế? Tưởng ai? Đồng Tư Thành ư?".
"Có chuyện gì?".
"Quan tâm cô không được sao?". Hứa Dực Trung thầm đắc ý, mặt tỉnh khô.
Đầu Nghiêu Vũ lại buốt, "Sao anh lắm chuyện thế? Nửa đêm chạy đến đây, không sợ Đỗ Lối ghen à?".

