"Tôi sợ cô ghen!". Hứa Dực Trung thong thả quay người đăm đăm nhìn cô.
Mặt Nghiêu Vũ bỗng đỏ bừng, miệng hơi hé, trợn mắt nhìn Hứa Dực Trung, quá kinh ngạc vì câu nói đó. Ngây ra mãi mới khẽ kêu, "Anh nói bừa gì thế? Muộn quá rồi, tôi buồn ngủ".
Hứa Dực Trung một bước đến gần cô, Nghiêu Vũ bị ép lùi về sau, ngồi sụp xuống sofa, không đợi cô đứng lên, Hứa Dực Trung đứng chắn trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống, "Tại sao cô khó chịu? Thấy tôi đối tốt với Đỗ Lối cô liền khó chịu? Tại sao?".
Nghiêu Vũ hừ một tiếng, ngoảnh đầu sang bên, "Đỗ Lối cố ý, cố ý đưa Đồng Tư Thành đến, tôi sợ anh ấy hiểu lầm sẽ không vui".
"Thật sao?".
"Đương nhiên là thật? Tại sao tôi lại ghen với Đỗ Lối, nực cười!". Nghiêu Vũ xoay đầu nhìn thẳng Hứa Dực Trung, anh đứng quá gần, cô đỏ mặt, giơ tay đẩy ra, "Thôi đi, đừng thần kinh!".
Hứa Dực Trung vẫn không nhúc nhích, vẫn lặng lẽ nhìn cô, đột nhiên bật cười, ngồi xuống sofa vẫn còn cười, "Trêu cô thật thú vị!".
Nghiêu Vũ nhảy lên, "Thích trêu đi trêu Đỗ Lối, bớt trêu tôi, có gì hay ho chứ?".
"Không phải, tối nay tôi rất buồn chán, nếu không muộn thế này sao còn đến tìm cô?".
"Anh buồn chán nỗi gì? Nhạc phụ tương lai đích thân đến thăm, lại còn buồn, còn chán?". Nghiêu Vũ nói xong không nhịn được, cũng cười.
"Cô cũng biết là giả mà? Còn phải giữ thể diện không tiện nói, kì thực tôi rất bực".
"Anh cũng có lúc không tiện nói?".
"Sao lại không? Chủ nhiệm Đỗ cùng phái đoàn đến khảo sát tập đoàn, bàn về chương trình đầu tư của chúng tôi vào thành phố đó. Ông ấy một lòng coi tôi là con rể tương lai, vỗ ngực nói riêng với anh tôi, có ông ta giúp sẽ không có bất kì trở ngại nào, anh trai tôi cười mỏi quai hàm, lúc này sao tôi có thể nói thẳng nội tình?". Hứa Dực Trung nghĩ chuyện đó lại thấy bực. Đỗ Lối đã nhìn ra điều đó, nên gọi bố đến, lại còn Đồng Tư Thành, nói là nhân tiện bàn vấn đề mua phần mềm quản lí, nhưng sao anh không biết, Đỗ Lối chỉ muốn để anh nhìn thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành bên nhau.
Hứa Dực Trung cười khẩy, về điểm này Đỗ Lối còn non tay, làm sao lừa được anh? Xem chừng cô cũng không muốn giấu, muốn để anh chứng kiến, tự hiểu ra. Nếu anh không đến tìm Nghiêu Vũ, e rằng sau này thật sự không thể nói được gì.
"Chỉ vì một dự án đầu tư đã phải dùng nam nhân kế. Vậy nếu có lợi nhuận lớn hơn, có khi anh gán cả thân mình?".
"Tôi đâu có dùng nam nhân kế, rõ ràng tôi là người bị hại! Tuyết rơi tháng sáu!". Hứa Dực Trung nghiêm trang phản đối.
Nghiêu Vũ cười khanh khách, không hiểu sao tâm trạng đột nhiên thay đổi, "Anh có muốn uống trà? Trà Minh Tiền, mới có hôm nay".
"Không phải em tự xao chứ?". Hứa Dực Trung nhớ có lần Nghiêu Vũ kể chuyện xao trà.
"Không, là mẹ tôi xao, búp trà mới hái, tôi không có thời gian đi với mẹ". Nói xong lấy bình sứ Thanh Hoa, đổ trà vào cốc pha nước. Lúc quay người, bắt gặp ánh mắt âu yếm của Hứa Dực Trung.
Rõ ràng là ghen còn nói cứng! Anh nghĩ, có nên lợi dụng Đỗ Lối, cho thêm củi vào lò? Nhưng lại xua đi ý nghĩ, sợ quá rắc rối, trong đầu lướt nhanh bao ý nghĩ, cảm thấy mình cũng bỉ ổi, dùng đến cả thủ đoạn đó. Trước đây đâu có thấy theo đuổi phụ nữ mệt như vậy? Lại còn dùng cả chiến lược, chiến thuật, biết người biết ta, thăm dò tình hình, phân tích tâm lí.
Đón cốc trà Nghiêu Vũ đưa, anh ngớ ra, "Sao keo kiệt thế? Chỉ có bốn lá trà?".
"Nhà Phật coi trọng tứ đại giai không, lúc này tâm anh không tĩnh, khí bế vô cùng, uống trà nhạt để hạ hỏa". Nghiêu Vũ nén cười, nói nghiêm túc.
"Ồ, tôi không tĩnh tâm, tôi bế khí, tôi không thể tứ đại giai không, còn em? Quyết định quay về với Đồng Tư Thành rồi à?". Hứa Dực Trung uống một ngụm trà nhạt "tứ đại giai không" chỉ thoang thoảng vị trà, thủng thẳng hỏi Nghiêu Vũ.
"Vâng".
Hứa Dực Trung để cốc xuống, "Không được, nhạt quá, pha cốc khác!".
"Tự làm lấy, sướng quen rồi. Hôm đó anh nói rất đúng, tôi vẫn nên gần gũi anh ấy, để nhìn rõ hơn".
Hứa Dực Trung chợt lạnh người, trong quan hệ khác giới sự mập mờ như vậy lại rất có sức cám dỗ. Anh vừa rót trà vừa nói: "Thực ra vẫn còn một cách nữa, cũng có thể khiến cô nhìn rõ".
"Sao?".
"Ví dụ, làm bạn gái của tôi. Nếu như cô vẫn suốt ngày nghĩ đến anh ấy, nhớ anh ấy, thì vấn đề đã rất rõ ràng. Nhân tiện thêm dầu vào lửa, khiến anh ấy càng dốc sức theo đuổi cô". Hứa Dực Trung không quay lại nhìn Nghiêu Vũ, nửa đùa nửa thật, cảm thấy lẽ ra lần trước nên đưa ra chủ ý này, nhân lúc Nghiêu Vũ tâm thần bất ổn, đành một đòn ăn ngay, cứ phải nhìn cô và Đồng Tư Thành cặp kè anh em, anh sợ mình không nhẫn nại được.
Nghiêu Vũ nhìn lưng Hứa Dực Trung rất lâu, cười vang, "Hứa Dực Trung, anh thật nghĩa khí với bạn bè, giúp đến thế là cùng. Nói thật, tôi thà tìm một hòn đá khác để thử cũng tốt hơn anh, tôi không muốn rắc rối với Đỗ Lối".
Hứa Dực Trung quay đầu lại, cười tươi, "Tôi cầu xin cô không được sao? Tôi cũng không muốn rắc rối với Đỗ Lối, bây giờ tôi đang vướng vào một rắc rối lớn với cô ấy! Cô cũng nghĩa khí một chút được không?".
Nghiêu Vũ cười nghiêng ngả, "Cầu xin cũng không được, làm thế là hại bạn!".
"Hừ!". Hứa Dực Trung than thở, "Vậy tôi theo đuổi cô được không? Nếu tổn thương mọi người đều chịu!".
Mặt Nghiêu Vũ bỗng đỏ bừng, miệng hơi hé, trợn mắt nhìn Hứa Dực Trung, quá kinh ngạc vì câu nói đó. Ngây ra mãi mới khẽ kêu, "Anh nói bừa gì thế? Muộn quá rồi, tôi buồn ngủ".
Hứa Dực Trung một bước đến gần cô, Nghiêu Vũ bị ép lùi về sau, ngồi sụp xuống sofa, không đợi cô đứng lên, Hứa Dực Trung đứng chắn trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống, "Tại sao cô khó chịu? Thấy tôi đối tốt với Đỗ Lối cô liền khó chịu? Tại sao?".
Nghiêu Vũ hừ một tiếng, ngoảnh đầu sang bên, "Đỗ Lối cố ý, cố ý đưa Đồng Tư Thành đến, tôi sợ anh ấy hiểu lầm sẽ không vui".
"Thật sao?".
"Đương nhiên là thật? Tại sao tôi lại ghen với Đỗ Lối, nực cười!". Nghiêu Vũ xoay đầu nhìn thẳng Hứa Dực Trung, anh đứng quá gần, cô đỏ mặt, giơ tay đẩy ra, "Thôi đi, đừng thần kinh!".
Hứa Dực Trung vẫn không nhúc nhích, vẫn lặng lẽ nhìn cô, đột nhiên bật cười, ngồi xuống sofa vẫn còn cười, "Trêu cô thật thú vị!".
Nghiêu Vũ nhảy lên, "Thích trêu đi trêu Đỗ Lối, bớt trêu tôi, có gì hay ho chứ?".
"Không phải, tối nay tôi rất buồn chán, nếu không muộn thế này sao còn đến tìm cô?".
"Anh buồn chán nỗi gì? Nhạc phụ tương lai đích thân đến thăm, lại còn buồn, còn chán?". Nghiêu Vũ nói xong không nhịn được, cũng cười.
"Cô cũng biết là giả mà? Còn phải giữ thể diện không tiện nói, kì thực tôi rất bực".
"Anh cũng có lúc không tiện nói?".
"Sao lại không? Chủ nhiệm Đỗ cùng phái đoàn đến khảo sát tập đoàn, bàn về chương trình đầu tư của chúng tôi vào thành phố đó. Ông ấy một lòng coi tôi là con rể tương lai, vỗ ngực nói riêng với anh tôi, có ông ta giúp sẽ không có bất kì trở ngại nào, anh trai tôi cười mỏi quai hàm, lúc này sao tôi có thể nói thẳng nội tình?". Hứa Dực Trung nghĩ chuyện đó lại thấy bực. Đỗ Lối đã nhìn ra điều đó, nên gọi bố đến, lại còn Đồng Tư Thành, nói là nhân tiện bàn vấn đề mua phần mềm quản lí, nhưng sao anh không biết, Đỗ Lối chỉ muốn để anh nhìn thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành bên nhau.
Hứa Dực Trung cười khẩy, về điểm này Đỗ Lối còn non tay, làm sao lừa được anh? Xem chừng cô cũng không muốn giấu, muốn để anh chứng kiến, tự hiểu ra. Nếu anh không đến tìm Nghiêu Vũ, e rằng sau này thật sự không thể nói được gì.
"Chỉ vì một dự án đầu tư đã phải dùng nam nhân kế. Vậy nếu có lợi nhuận lớn hơn, có khi anh gán cả thân mình?".
"Tôi đâu có dùng nam nhân kế, rõ ràng tôi là người bị hại! Tuyết rơi tháng sáu!". Hứa Dực Trung nghiêm trang phản đối.
Nghiêu Vũ cười khanh khách, không hiểu sao tâm trạng đột nhiên thay đổi, "Anh có muốn uống trà? Trà Minh Tiền, mới có hôm nay".
"Không phải em tự xao chứ?". Hứa Dực Trung nhớ có lần Nghiêu Vũ kể chuyện xao trà.
"Không, là mẹ tôi xao, búp trà mới hái, tôi không có thời gian đi với mẹ". Nói xong lấy bình sứ Thanh Hoa, đổ trà vào cốc pha nước. Lúc quay người, bắt gặp ánh mắt âu yếm của Hứa Dực Trung.
Rõ ràng là ghen còn nói cứng! Anh nghĩ, có nên lợi dụng Đỗ Lối, cho thêm củi vào lò? Nhưng lại xua đi ý nghĩ, sợ quá rắc rối, trong đầu lướt nhanh bao ý nghĩ, cảm thấy mình cũng bỉ ổi, dùng đến cả thủ đoạn đó. Trước đây đâu có thấy theo đuổi phụ nữ mệt như vậy? Lại còn dùng cả chiến lược, chiến thuật, biết người biết ta, thăm dò tình hình, phân tích tâm lí.
Đón cốc trà Nghiêu Vũ đưa, anh ngớ ra, "Sao keo kiệt thế? Chỉ có bốn lá trà?".
"Nhà Phật coi trọng tứ đại giai không, lúc này tâm anh không tĩnh, khí bế vô cùng, uống trà nhạt để hạ hỏa". Nghiêu Vũ nén cười, nói nghiêm túc.
"Ồ, tôi không tĩnh tâm, tôi bế khí, tôi không thể tứ đại giai không, còn em? Quyết định quay về với Đồng Tư Thành rồi à?". Hứa Dực Trung uống một ngụm trà nhạt "tứ đại giai không" chỉ thoang thoảng vị trà, thủng thẳng hỏi Nghiêu Vũ.
"Vâng".
Hứa Dực Trung để cốc xuống, "Không được, nhạt quá, pha cốc khác!".
"Tự làm lấy, sướng quen rồi. Hôm đó anh nói rất đúng, tôi vẫn nên gần gũi anh ấy, để nhìn rõ hơn".
Hứa Dực Trung chợt lạnh người, trong quan hệ khác giới sự mập mờ như vậy lại rất có sức cám dỗ. Anh vừa rót trà vừa nói: "Thực ra vẫn còn một cách nữa, cũng có thể khiến cô nhìn rõ".
"Sao?".
"Ví dụ, làm bạn gái của tôi. Nếu như cô vẫn suốt ngày nghĩ đến anh ấy, nhớ anh ấy, thì vấn đề đã rất rõ ràng. Nhân tiện thêm dầu vào lửa, khiến anh ấy càng dốc sức theo đuổi cô". Hứa Dực Trung không quay lại nhìn Nghiêu Vũ, nửa đùa nửa thật, cảm thấy lẽ ra lần trước nên đưa ra chủ ý này, nhân lúc Nghiêu Vũ tâm thần bất ổn, đành một đòn ăn ngay, cứ phải nhìn cô và Đồng Tư Thành cặp kè anh em, anh sợ mình không nhẫn nại được.
Nghiêu Vũ nhìn lưng Hứa Dực Trung rất lâu, cười vang, "Hứa Dực Trung, anh thật nghĩa khí với bạn bè, giúp đến thế là cùng. Nói thật, tôi thà tìm một hòn đá khác để thử cũng tốt hơn anh, tôi không muốn rắc rối với Đỗ Lối".
Hứa Dực Trung quay đầu lại, cười tươi, "Tôi cầu xin cô không được sao? Tôi cũng không muốn rắc rối với Đỗ Lối, bây giờ tôi đang vướng vào một rắc rối lớn với cô ấy! Cô cũng nghĩa khí một chút được không?".
Nghiêu Vũ cười nghiêng ngả, "Cầu xin cũng không được, làm thế là hại bạn!".
"Hừ!". Hứa Dực Trung than thở, "Vậy tôi theo đuổi cô được không? Nếu tổn thương mọi người đều chịu!".

